Chương 1.5

Bị bỏ lại chỉ còn chủ mẫu Nguyên gia và con gái. Một người nước mắt rưng rưng, xúc động nghẹn ngào; một người lại làm như chẳng thấy gì.

Khi đi vòng qua bồn hoa, có hai bóng người dưới tán cây hiện ra. Chỉ thoáng nhìn, nàng đã nhận ra ngay là ai.

Chủ mẫu Nguyên gia chưa từng gặp người này nên không biết nam tử đang đứng nói chuyện dưới tàng cây kia chính là người mà họ định kết thông gia, Thương Thảo An.

Liếc nhìn một chút, bà không nhịn được khẽ than: “Tướng mạo hai người này thật đẹp, rất xứng đôi.”

Nam tử đang trò chuyện cùng một nữ tử kiều diễm, bầu không khí xung quanh hai người rất ôn hoà, cứ như không ai có thể xen vào cuộc nói chuyện của bọn họ.

Nguyên Chi khẽ cong môi, trên gương mặt vốn lạnh lùng thoáng hiện ý cười nhạt.

Xem ra hôm nay chuyện xem mắt không thành cũng không chỉ là lỗi của riêng nàng.

Không biết người này đã trọng sinh từ khi nào, có lẽ cũng hiểu được nên tránh mặt nàng.

Kiếp trước, chính tại ngôi chùa này, cha mẹ đã an bài cho nàng và Thương Thảo An gặp gỡ. Khi ấy, túi tiền của nàng rơi xuống, được Thương Thảo An nhặt lên. Hai người chỉ trò chuyện dăm ba câu đã bị các trưởng bối hiểu lầm là vừa ý nhau rồi vội vàng định hôn sự, để rồi nàng rơi vào cảnh cô độc lẻ loi đến chết.

Nhưng nay, sau khi sống lại, Nguyên Chi đã sớm tìm lại được chiếc túi, thà đi vòng xa cũng không muốn gặp lại người này.

Chỉ cần hai người họ tiếp tục tránh mặt nhau, sẽ không còn lặp lại bi kịch cưới nhầm người gả sai chốn như đời trước.

Những nỗi khổ mà hắn từng khiến nàng chịu, đời này, nàng sẽ khiến hắn phải trả lại cả vốn lẫn lời.

“A mẫu, đi thôi, a phụ không cùng xe với chúng ta.”

Nguyên Chi cùng chủ mẫu Nguyên gia chuẩn bị hồi phủ, hạ nhân đã đưa xe ngựa tới.

Chủ mẫu vẫn còn lưu luyến nhìn đôi nam nữ dưới tán cây kia, bị nhan sắc họ làm chấn động. Nghe con gái nhắc, bà mới sực tỉnh.

Hạ nhân dìu bà lên xe, tiếng động nhỏ ấy khiến hai người dưới gốc cây quay đầu lại.

Nguyên Chi bước từ bồn hoa đi ra, bóng dáng thanh mảnh thoáng qua trong tầm mắt người

kia, nàng mặc áo lụa trắng, cài trâm hoa, cổ tay đeo vòng ngọc xanh biếc.

Dung nhan thanh khiết như ngọc nữ trước tòa Bồ Tát.

Chỉ có nơi cổ áo thấp thoáng một vạt xanh nhạt, cúc áo nhỏ dài tựa mầm non đầu cành.

Vạt váy nhẹ lay, giày thêu khẽ chạm đất không một tiếng động.

“Các An a huynh, huynh đang nhìn gì vậy? Chúng ta còn phải vào dâng hương nữa mà?”

“Sao lại không đi?”

Đôi mắt đen của hắn thoáng hiện vẻ nghi hoặc rồi nhanh chóng thu lại, trấn an người trước mặt: “Không có gì, chỉ là nhất thời nhìn nhầm thôi, đi nào, vào dâng hương thôi.”

Dường như chẳng có gì đáng để bận tâm, dưới tán hoa đào, đôi nam nữ cùng nhau bước vào điện dâng hương.

Trên con đường nhỏ đến chùa Đông Lâm, xe ngựa chở Nguyên Chi chậm rãi rời đi.

Kiếp trước, hai người vốn không nên thành đôi, nay rốt cuộc cũng trở về quỹ đạo ban đầu, mỗi người một ngả, chẳng còn liên quan gì đến nhau.