Chương 21: Một cặp trời sinh

Đương thời, tiệc nướng Dương Tịch ở kinh đô rất thịnh hành. Không ít thư sinh nhân đó tìm cớ ra vào phủ đệ quyền quý xin gặp mặt, tự tiến cử bản thân, mong mượn cơ hội được quan lớn để mắt, từ đó mở ra tiền đồ.

Vì vậy tiệc nướng Dương Tịch trở thành món không thể thiếu trong các buổi yến hội, dần dà lại được đưa vào ngâm thơ đối họa, trở thành một món chủ đạo trên bàn tiệc.

Bình thị nghe được tin này, đối với việc đến Tuy An vương phủ làm khách đặc biệt coi trọng.

Ngay hôm đó liền sai người đến chùa Đông Lâm đưa Nguyên Chi trở về, để thương nghị xem lễ vật mà Tuy An vương phủ đưa tới nên xử lý thế nào, còn cả chuyện trang phục khi đi bái yến.

Nhưng Nguyên Chi đối diện trước gương, thấy Bình thị đang loay hoay chọn trang sức, liền nói: “A mẫu không cần để ta ăn diện quá mức, cứ như thường ngày là được. Quần áo chỉnh tề sạch sẽ, ta không cảm thấy có gì không ổn.”

Bình thị đang thoa phấn cho gương mặt thêm chút sắc, nghe vậy liền vừa dỗi vừa sốt ruột:

“Sao vậy được? Tuy An vương phủ là nhà quyền quý, nếu ta ăn mặc kém quá, chẳng phải làm mất mặt phụ thân con sao, còn cả con nữa.”

Nguyên Chi im lặng.

Nhà Nguyên gia dùng đồ thế nào, Tuy An vương phủ đương nhiên biết rất rõ. Nàng xuất thân tiểu hộ, không phải chỉ mặc thêm một bộ xiêm y đẹp là người ta liền thay đổi cái nhìn. Lòng người vốn luôn dễ đổi.

Nhưng Bình thị hiếm khi hăng hái như vậy, Nguyên Chi cũng sẽ không dập tắt hứng của bà.

Đến ngày xuất phát, Bình thị cũng cẩn thận trang điểm cho Nguyên Nhu và Nguyên Tễ một lượt. May mắn từ trước Nguyên Vanh đối với chi phí ăn mặc còn xem trọng, vải vóc trong nhà đều là loại lụa là tơ len tốt.

Chỉ thêm chút trang sức điểm xuyến liền có thể làm phai bớt vài phần dáng vẻ thanh bần, trông cũng giống được phong thái tiểu gia khá giả đôi chút.

Cho dù Nguyên Vanh bắt bẻ nhiều đến đâu, đối với năng lực quản gia của Bình thị lại thật sự không tìm được chỗ để chỉ trích. Ít nhất nhìn vào đứa con trai mà ông ta lúc nào cũng xem như một bao cỏ biếng nhác, hiện giờ đứng ra cũng miễn cưỡng có dáng có nết, không đến mức khiến người nhìn vào sẽ cợt nhả chê cười, vậy cũng coi như còn có chút thể diện của một thiếu niên con nhà đàng hoàng.

Nguyên Vanh đứng trước mọi người, giọng hắng nhẹ, quay đầu dặn dò: “Hôm nay đi, các ngươi đều rõ ràng nơi đó là đâu chứ? Tuy An vương phủ không phải nhà tầm thường, các ngươi ——”

“Ai mà làm mất mặt, ném sạch thể diện của ta, ta tuyệt không tha.”

Nhất là Nguyên Tễ, ông ta cố ý dùng ánh mắt sắc như dao quét qua cảnh cáo.

Chỉ một ánh mắt đã khiến mặt Nguyên Tễ trắng bệch, theo bản năng trốn ra sau lưng mẫu thân và tỷ tỷ.

Chính dáng vẻ này lại làm Nguyên Vanh càng thêm chướng mắt, ghét bỏ giơ tay gõ hai cái:

“Trông cho kỹ, đừng để nó làm mất mặt ta.”

Không rõ câu này là nói với Bình thị hay nói với Nguyên Chi.

Nguyên Tễ nghẹn khuất mà cúi gằm đầu, Bình thị bất đắc dĩ nhìn hắn rồi khẽ nói: “Mau lên xe, mang muội muội lên ngồi chung.”

Nguyên Chi đối với chuyện này không có biểu hiện gì đặc biệt. Tính tình Nguyên Tễ vốn không phải trời sinh nhút nhát như vậy mà là từ nhỏ Nguyên Vanh kỳ vọng quá cao, hắn lại liên tục khiến phụ thân thất vọng, ngày thường chịu đánh mắng nhiều thành ra tự ti, rụt rè.

Chỉ đến khi cái chết cận kề, hắn mới chịu thay đổi.

Vừa đến Tuy An vương phủ, cả nhà Nguyên Vanh liền được mời vào đại viện. Khoảng sân rộng lớn nguy nga khiến Bình thị không khỏi câu thúc, Nguyên Nhu và Nguyên Tễ đều hơi mở to mắt, lặng lẽ kinh ngạc cảm thán.

“Không hổ là nhà công huân quý tộc, thật sự là rộng quá đi.”

“Tới rồi sao.”

Tuy An vương cùng Tuy An vương phi bước ra nghênh tiếp, “Bình phu nhân, lại gặp rồi. Khí sắc hôm nay xem ra còn tốt hơn lần trước ở chùa Đông Lâm a.”

Bình thị đáp lễ: “Vương phi quá lời, chỉ là thoa chút phấn mà thôi, làm sao so được khí sắc hồng hào sinh động của vương phi.”

Hai bên hàn huyên vài câu rồi ánh mắt chuyển đến hai người con nhà Nguyên gia chưa từng gặp qua.

“Đây là Đại lang cùng nhị nương sao?”

“Đúng vậy, A Nhu, Đại lang, mau đến hành lễ đi.”

Nguyên Nhu và Nguyên Tễ bước lên, cùng các trưởng bối nhìn nhau, đồng thanh nói:

“Thỉnh an vương gia, vương phi.”

Tuy An vương phi cùng Tuy An vương tự mình tiếp kiến, “Hài tử ngoan, không cần đa lễ, đã đến đây rồi thì cứ xem như ở nhà.”

“Ta thấy trời còn sớm, mặt trời vẫn đang gắt, không bằng vào bên trong ngồi một lát, từ từ nói chuyện.”

Nguyên Vanh đi theo sau ba người vào phủ, đến lượt cuối cùng, Nguyên Chi lại chậm rãi đi ở phía sau.

Cùng theo phu thê Tuy An vương đến đón còn có Lý Hàm Linh, hắn ta mỉm cười tiến lên,

“Nguyên nương tử.”

Đi bên cạnh Nguyên Tễ, Lý Ngật quay đầu nhìn thoáng qua, thầm nói một tiếng thất sách.

Nhưng lúc này muốn chen lời đã không hợp lễ, đành phải nhìn Lý Hàm Linh đi đến gần Nguyên Chi.

“Nguyên nương tử, lần trước không thể ở lại chiêu đãi nương tử chu đáo, nương tử ở trong phủ hôm đó có thoải mái không? Huynh trưởng của ta có làm phiền nương tử không?”

Nguyên Chi bị chắn đường, bước chân bất giác dừng lại.

So với lần trước gặp nhau, ánh mắt Tứ lang quân hôm nay nhìn nàng lại như mang thêm vài phần cố ý tiếp cận.

Ánh mắt như thế, từ nãy nàng cũng đã thấy ở trên người Tam lang Lý Ngật.

Hai huynh đệ này không biết vì sao chỉ mới hai ngày mà đã nhiệt tình khác thường.

“Tứ công tử đang nói đến bữa tiệc lần trước sao? Ngày đó ta ở trong phủ, hình như đúng là không thấy Tứ công tử.”

Nguyên Chi không đáp vào trọng tâm, nhưng Lý Hàm Linh cũng không để ý, chỉ cười nhẹ:

“Đúng vậy, vậy giờ ta giải thích không biết có tính là muộn chăng?”

“Thỉnh Nguyên nương tử đi theo ta một chút, ta sẽ nói cho nương tử biết vì sao ngày đó ta không có mặt.”

Nguyên Chi nhìn thoáng về phía người nhà mình đã bước lên bậc thềm. Lý Hàm Linh liền nói:

“Nguyên nương tử yên tâm, tiệc nướng Dương Tịch hôm nay ít nhất phải đến chạng vạng mới bày lên bàn. Gia quyến của nương tử còn ở đây rất lâu, thời gian còn nhiều, ta và a huynh đã bàn xong rồi, mỗi người sẽ chăm sóc tốt cho nương tử và các vị đệ muội.”

“Hơn nữa, nương tử và ta đều là người được định hôn sự, tương lai sẽ có thể thành phu thê. Ta đến tiếp đãi nương thì có gì là không đúng?”

Hắn lại liếc mắt nhìn về phía trà thính: “Ta nghĩ, cho dù đứng trước Nguyên đại nhân và Bình phu nhân, họ cũng nguyện ý nhìn ta cùng nương tử thân thiết thêm một chút.”

Lời hắn nói so với Lý Ngật quả thật trơn tru hơn nhiều. Nguyên Chi ngẩng mắt đánh giá hắn, người này tuy học thức có thể kém đôi chút, nhưng chỉ dựa vào miệng lưỡi cũng đủ xem như bậc trên trung bình.

Nếu phải chung đυ.ng, dĩ nhiên nên chọn người dễ nói chuyện hơn.

“Công tử muốn đi đâu?”

“Vũ Lâm viện, chỗ ta ở. Nguyên nương tử không để ý chứ? Nếu sợ…”

Lý Hàm Linh cố ý dùng lời khích, nghĩ rằng hai người tuổi tác tương đương, nàng sẽ thẹn thùng mà không dám theo.

Nhưng Nguyên Chi chỉ hơi nhướng mắt nhìn hắn một cái, “Vậy đi thôi.”

Vị Lý tứ lang quân này còn tưởng cố ý bày ra khí thế mê hoặc để dắt nàng đi, lại không biết rằng đối với hậu viện, hành lang, lộ thông trong vương phủ, Nguyên Chi kiếp trước đã quen thuộc đến từng ngóc ngách. Chỗ nào nối với chỗ nào, nàng đều nắm rõ.

Hôm nay vương phủ mở tiệc, phụ mẫu Nguyên gia đều ở đây, cho dù Lý Hàm Linh có lá gan lớn hơn nữa, cũng không dám làm ra chuyện vượt quy củ.

Nguyên Chi chính là dựa vào điểm ấy mới đồng ý đi cùng hắn.

Hai người đi về phía hậu viện, Nguyên Chi theo bên cạnh hắn. Đi ngang ngã rẽ, trông thấy mấy hạ nhân đang khiêng một đống đồ vật, hướng về một viện khác.

Có lẽ vì ánh mắt nàng dừng lại hơi lâu, Lý Hàm Linh liền nói: “Đó là Thư Hành cư, nơi đại huynh ta ở.”

“Lần trước hắn đưa một nữ tử về, đang dưỡng bệnh ở đó, nương tử đã từng gặp qua chưa?”

“Mấy thứ này đều là hắn chuẩn bị đưa đến cho nàng ta, nói là muội muội nhà dưỡng phụ. Theo ta thấy, nghe đâu sủng ái đến mức không thể sủng hơn, cứ như bảo bối vậy.”

Lý Hàm Linh có một tật xấu, miệng không giữ được kín.

Tuổi hắn không phải nhỏ nhất, nhưng tính tình lại lớn nhất, bộc trực, nóng ruột, nói gì nghĩ gì đều bật ra miệng.

Nếu không phải Thương Thảo An quay về vương phủ, hắn vốn có thể sống những ngày nhàn nhã không cần tranh đấu.

Nhưng từ khi đại huynh kia quay về, có xu thế muốn đoạt quyền quản lý vương phủ, mấy huynh đệ bọn họ đều cảm thấy quyền lực bị uy hϊếp.

Nhà có bốn huynh đệ, cho dù vương phủ có lớn, của cải có nhiều, lòng người vĩnh viễn sẽ không thấy đủ.

Ba người bọn họ vốn đã phân chia ổn thỏa đường lui cho tương lai. Bây giờ lại thêm một Thương Thảo An như lang như hổ ép lên đầu bọn họ. Thậm chí có khả năng đoạt đi toàn bộ Tuy An vương phủ này. Tình thế như vậy sao không khiến Lý Hàm Linh bất an, thậm chí muốn lật đổ hắn chứ?

Tiếc rằng bọn họ đều chỉ là bạch thân; vị trí thế tử đã định từ lâu, hiện tại cũng chưa có năng lực đối phó với vị đại huynh kia.

Chỉ có thể dùng miệng lưỡi mà chiếm chút lợi nhỏ.

Lý Hàm Linh nhìn sang Nguyên Chi, nàng vốn cũng nên là người đứng cùng một lập trường với hắn.

Dù sao trước đây chính Thương Thảo An là người tự tay đẩy nàng ra, nói rõ không muốn mối hôn sự này, chê bai nàng.

“Tứ công tử nói muốn dẫn ta đi xem đồ ở đâu?”

Đối phương lên tiếng, Nguyên Chi giống như không để tâm, chỉ thản nhiên thu hồi ánh mắt, gần như muốn nói với Lý Hàm Linh đừng phí thời gian nữa.

So với hắn, nàng càng rõ ràng việc Thương Duy Chân được Thương Thảo An sủng ái đến mức nào.

Chỉ là những thứ đó, đặt cạnh thù hận trong lòng nàng, thật sự chẳng đáng nhắc đến.

Thấy nàng dường như không hứng thú với chuyện người khác, Lý Hàm Linh cũng không nói thêm: “Phía trước chính là viện của ta, Nguyên nương tử vào xem là được.”

Hắn cố tình giữ bí mật, đưa Nguyên Chi đến cửa Vũ Lâm viện rồi dừng lại.

Nguyên Chi không chút do dự, trong mắt lại ánh lên sự hứng thú sâu đậm, như thể đã nắm chắc phần thắng trước Lý Hàm Linh, liền một mình bước qua ngưỡng cửa.

Đi được hai ba bước, nàng chợt dừng lại.

Chỉ thấy cả con đường phía trước bị một rặng mẫu đơn tím rực rỡ chặn ngang. Đất còn ẩm mới, rõ ràng vừa trồng không lâu, nhưng hoa đã nở đầy đặn, kiêu sa, gần như chiếm trọn cả viện, tràn ngập trong tầm mắt như một biển hoa phồn thịnh.

Giọng đắc ý của Lý Hàm Linh vang lên sau lưng nàng: “Thế nào? Có phải rất đẹp không? Đây là ta đặc biệt sai người ra điền trang ngoài thành mang về. Cũng vì những gốc mẫu đơn này mà ta mới bị chậm trễ cả một ngày.”

Nếu không phải phụ thân nói, có thể nhờ Nguyên Vanh trợ lực để bọn họ tiến vào con đường làm quan thì chỉ riêng mảnh biển hoa này, Lý Hàm Linh thật sự không định lãng phí thêm vào người Nguyên Chi.

Nhưng ai bảo vị Nguyên nương tử này đột nhiên trở nên có giá trị, muốn giành được nàng, hắn buộc phải dụng tâm.

Nếu để bị Tam ca hắn đoạt mất, hắn cũng không cam tâm.

Thư Hành cư.

Từ khi Thương Duy Chân chuyển vào vương phủ ở chung cùng Thương Thảo An, bên cạnh nàng chưa từng thiếu người chăm sóc. Thực ra thân thể nàng không yếu, chỉ là hồi ở Trúc trang từng bị giặc cỏ quấy nhiễu, lại thêm tiết xuân trời lạnh, lỡ bị cảm gió mới ra nông nỗi này.

Trước đây nàng chưa từng nghĩ Các An a huynh lại để ý nàng đến mức ấy. Vậy mà ngay khi biết nàng ở Trúc Trang, hắn liền đến, phá vỡ lời nàng nói muốn ở lại đó để giữ đạo hiếu cùng phụ thân.

Hắn trực tiếp đưa nàng vào Tuy An vương phủ, sắp xếp cho nàng ở bên cạnh hắn để tiện chăm sóc.

Nhắc đến Thương Thảo An, khóe môi Thương Duy Chân bất giác hiện ra một nụ cười mềm mại, nhu mì hiếm thấy.

Lúc này, tỳ nữ bước vào thưa: “Nương tử, đại lang quân lại sai người mang đồ đến.”

Thương Duy Chân ngạc nhiên ngẩng đầu: “Sao lại đưa nữa? Là cái gì vậy? Ta chẳng phải đã bảo quần áo đã quá nhiều rồi, ta mặc cũng đủ, đưa thêm chẳng phải lãng phí sao?”

“Tất cả đều là mấy món đồ cổ trang trí. Bình hoa trong phòng ngủ nói là muốn thay đổi, còn có bích tỉ lưu ly mà nương tử thích nhất, thêm cả một đống đồ ăn…”

Tỳ nữ nhẹ giọng đáp, đồng thời an ủi nàng: “Đây là đại lang quân sủng ái nương tử, sao có thể gọi là lãng phí được? Cả Thư Hành cư này ai mà không biết đại lang quân đối với nương tử coi trọng thế nào. Chúng nô tỳ đều tận mắt nhìn thấy, tuyệt không phải lời nói viển vông.”

Câu nói này khiến Thương Duy Chân không khỏi đỏ mặt. Từ lần Các An a huynh đến Trúc trang đón nàng về, giữa hai người dường như đã có gì đó không còn giống trước kia.

Cụ thể thay đổi ở đâu, nàng nhất thời cũng không rõ.

Nàng đưa tay che đi hơi nóng trên gò má, buông quyển sách trong tay rồi đứng dậy:

“Không nói với ngươi nữa, ngươi mang những thứ đó sắp xếp cho tốt, ta đi tìm a huynh, bảo huynh ấy đừng đưa thêm nữa, ta có đủ rồi.”

Thật sự là đủ rồi. Ăn mặc chi dùng của nàng trong vương phủ đều không lấy từ sổ sách vương phủ, mà đều là từ tư khố của Thương Thảo An xuất ra.

Chỉ cần nàng hơi nhiễm phong hàn, Chẩm Qua sẽ lập tức mời đại phu. Ngay cả thuốc do ngự y trong cung điều chế cho quý nhân, Thương Thảo An cũng có thể sai người đưa đến tận tay nàng, bảo nàng uống.

Các An a huynh thật sự đối với nàng rất tốt. Bao năm như vậy, tình cảm huynh muội giữa bọn họ khiến nàng ở Trúc trang cũng thường xuyên nhớ đến.

Khi đến trước cửa thư phòng, Thương Duy Chân còn chưa bước vào đã bị người trong đó nhìn thấy.

“Duy Chân nương tử đến.”

Thuộc hạ bẩm báo. Thương Thảo An vừa bàn việc xong khẽ nâng mắt nhìn nàng. Gương mặt lạnh lẽo như bạch ngọc không chút tì vết, đôi mắt đen lặng im như nước, cất giữ tình ý sâu kín lại thâm trầm không dễ lộ ra.

Thương Duy Chân nhìn thấy hắn, bỗng như quên mất mình định nói gì, ngượng ngùng khẽ lên tiếng: “Các An a huynh.”

“Duy Chân?” Thương Thảo An khẽ hỏi: “Có chuyện gì tìm ta sao?”

Lời tỳ nữ vừa nói lúc nãy dường như hoàn toàn bị nàng ném ra sau đầu, nàng khẽ bối rối:

“Ta, ta đến xem a huynh.”

Thuộc hạ bên cạnh cười nói: “Duy Chân nương tử nhớ đại lang quân đó ạ.”

Thương Duy Chân ngay lập tức nghẹn lời, nắm chặt khăn tay, nhất thời không biết nên làm sao.

Nhưng nàng nhận ra, Các An a huynh lại chẳng hề phản bác, ngược lại, hắn cùng đám thuộc hạ còn khẽ mỉm cười.

Thương Thảo An thu lại thần sắc, giọng bình thản: “Giải tán đi.”

Chờ người trong thư phòng lui hết, hắn mới nói:

“Buồn chán rồi sao? Ta đưa muội ra ngoài đi dạo một chút, từ khi đến đây, hình như muội chưa bước ra khỏi viện bao nhiêu.”

Thương Duy Chân gật đầu. Nàng vốn sợ người lạ, từ nhỏ đã như vậy, bởi thế cực kỳ dựa dẫm vào Thương Thảo An.

Nếu không có hắn ở bên, nàng cũng chẳng dám tự do đi lại trong vương phủ.

Trước kia nàng cũng từng nghe nói Thương Thảo An ở vương phủ sống không hề dễ dàng. Dù là trưởng tử, dưới hắn vẫn có mấy đệ đệ không thật lòng phục tùng.

Thuộc hạ từng nói: “Đại lang quân tuy là con ruột của vương gia, nhưng khi mới trở về đây, ở vương phủ có khác gì ở nhờ đâu?”

“Vương phi đối đãi với ngài ấy… so với hai vị lang quân khác đúng là khác một trời một vực.”

Hai người cùng bước ra khỏi Thư Hành cư. Trên đường, Thương Thảo An nhẹ giọng hỏi:

“Đang nghĩ gì vậy?”

Thương Duy Chân đáp: “Nghĩ đến a huynh vì sao lại đưa cho ta nhiều đồ đến vậy. Phòng ở của ta sắp không còn chỗ chứa nữa, vừa rồi Tiểu Hà còn nói lại có bình hoa và đồ ăn được chuyển tới.”

“Ta không muốn vì chuyện chuyển vào vương phủ mà lại tiêu hết bổng lộc của a huynh.”

Nàng ngước mắt cười trêu hắn, Thương Thảo An lại nói: “Nếu phải tiêu hết bổng lộc của ta thì tiêu cả đời cho chuyện này cũng không sao.”

Giọng hắn dịu dàng, mà ý tứ lại sâu xa. Thương Duy Chân nghe xong, mặt lập tức nóng lên, không khỏi quay đi chỗ khác.

Đúng lúc này, ở phía cổng một viện khác, có hai bóng người xuất hiện.

“A?” Thương Duy Chân hơi kinh ngạc, cùng Thương Thảo An nhìn sang hướng Lý Hàm Linh cư trú.

Chỉ thấy một nữ tử quen thuộc vừa bước ra từ gian phòng, ôm trong lòng một bó mẫu đơn tím rực rỡ. Bên cạnh nàng là Lý Hàm Linh, nửa bước cũng không rời.

Nguyên Chi ôm hoa, Lý Hàm Linh theo sát bên, hai người cùng hướng về phía bọn họ đi tới.

Thương Duy Chân khẽ thở nhẹ, nói: “Là Nguyên nương tử sao, hoa thật đẹp, mà nàng đứng bên cạnh lang quân của mình lại càng giống như một cặp trời sinh.”