- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Nghiệt Duyên
- Chương 17: Nguyên Chi, chưa từng là thê tử mà hắn để trong mắt.
Nghiệt Duyên
Chương 17: Nguyên Chi, chưa từng là thê tử mà hắn để trong mắt.
Việc cưới Nguyên Chi tiến hành ở một năm sau khi Thương Thảo An trở về nhà.
Năm đó quả thật là năm loạn thế.
So với năm ấy mà nói, những ngày chưa được đón về Tuy An vương phủ, bất kể tuổi tác bao nhiêu, đều có thể xem là sống trong cảnh thong thả vui vẻ hơn cả về sau.
Bảy tuổi đã là tuổi có thể ghi nhớ mọi chuyện.
Người đời nói: Ba tuổi biết mở lòng, sáu tuổi đã có dấu long văn, tám tuổi đọc xong Tứ Thư, học đạo Khổng Mạnh. Đối với việc khai trí, trẻ con nhà khác còn u mê như gỗ mục, còn Thương Thảo An thì thiên tư xuất chúng, sớm hiểu lễ nghĩa đạo lý.
Nhưng đến nay hắn vẫn không rõ, năm hắn bảy tuổi, tại sao lại bị đem quá kế sang Bộc quốc công phủ?
Không phải vì hắn không đủ thông minh, cũng không phải vì xuất thân hắn bất chính, mà là do thời cuộc đẩy đưa.
Khi ấy, Tuy An vương và Tuy An vương phi chỉ có ba đứa con.
Thương Thảo An là trưởng tử. Sau hắn là nhị tử Lý Đồng do thϊếp thất sinh rồi đến Lý Ngật, đứa trẻ suốt ngày khóc lóc đòi ăn.
Khi đó thánh thượng ban chỉ: Bộc quốc công là trọng thần của quốc gia. Cho dù từng có ý kiến bất hòa với thánh thượng, từng trách cứ đế vương giữa triều, khiến bản thân tự hổ thẹn với tổ tông rồi bị giam ngục. Nhưng ông lại ở trong ngục dùng chính xương thịt đâm tường, thể hiện chí khí không khuất phục. Thánh thượng vì vậy động lòng, cuối cùng thả cho vị trung thần này một đường sống, không truy cứu lỗi cũ, cho phép về quê dưỡng thương.
Không chỉ có thế.
Nghĩ đến ông vì đất nước mà trả giá hết thảy, lại vì tuổi trẻ mất vợ, có tước vị mà không có người nối dõi, thánh thượng liền đích thân làm chủ, chọn một đứa bé thông tuệ để kế thừa hương hỏa cho ông.
Tuy An vương và Bộc quốc công vốn giao tình sâu xa từ thuở trước, năm ấy Tuy An vương còn cùng thánh thượng làm môn sinh dưới cửa ông. Cùng chung chính kiến, theo lý mà nói, lẽ ra nên vui lòng vì ông gánh vác. Nhưng thân là người trong tông thất, chỉ một lời của thánh thượng cũng đủ khiến Tuy An vương kinh sợ.
Để không liên lụy bản thân, Tuy An vương tự mình đứng ra nhận chỉ, nguyện hiến một người con để phụng dưỡng lão sư lúc tuổi già.
Vậy ai sẽ được đưa đi?
Trưởng tử thông minh xuất chúng, Nhị tử là con thϊếp, Tam tử tuổi còn quá nhỏ, rời khỏi vương phi là điều không thể.
Thϊếp thất vì bảo vệ con, khóc đến đứt ruột, thà làm con mình bị bệnh phong hàn để nhị tử được ở lại phủ dưỡng bệnh.
Thánh chỉ thì gấp, không được phép trái, nếu làm sai ý thánh thượng là xúc phạm long tâm.
Vì thế người trong cung vừa rời đi, ánh mắt Tuy An vương đã rơi trên người trưởng tử đang đứng cạnh vương phi.
Chỉ một câu: “Con đi đi.”
Câu nói này cắt đứt nửa đời sau của Thương Thảo An một cách dứt khoát.
Từ đó về sau, không còn liên quan đông lạnh hay hè nóng, không còn xuân hạ thu đông, trong phủ Tuy An vương, chưa từng có đại công tử tồn tại, cũng từ đó vương phủ không còn người tên Thương Thảo An.
Về sau lấy vợ, cũng chỉ là lệnh cha mẹ, không phải lòng hắn chọn.
Nguyên Chi, chưa từng là thê tử mà hắn để trong mắt.
Nàng rất ôn hoà, việc trong nhà phân phó thế nào cũng thuận theo. Lúc trước vô cùng coi trọng hôn sự với Tuy An vương phủ. Cho dù Thương Thảo An luôn lạnh nhạt với nàng, nàng dường như không hề để bụng.
Vì muốn được người nhà xem trọng, nàng dốc toàn lực để làm tốt từng việc. Đó là ấn tượng duy nhất hắn dành cho nàng.
Hiện tại, người được bàn hôn đã không còn là hắn.
Lý Ngật dường như cũng chẳng mấy ưa nàng, mà phía trước nàng lại có một vị quận vương thân phận cao hơn.
Thương Thảo An cũng không lấy làm bất ngờ về lựa chọn của nàng.
Trương Thỉ lại gần, hỏi: “Thương đại nhân, rốt cuộc cảnh sắc gì bên ngoài mà khiến ngài nhìn đến mức không rời mắt được vậy?”
Thương Thảo An không biểu cảm nghiêng người tránh khỏi tay Trương Thỉ, ánh mắt mang theo ảm đạm lạnh lẽo.
“Chỉ là một cây lê chẳng bao giờ ra quả, không cần vì nó mà nói nhiều.”
……
Đời này, Nguyên Chi không còn mong cầu quá nhiều. Điều duy nhất nàng muốn chính là không đi lại con đường sai lầm năm đó. Mà hiện tại, Nguyên Vanh đang là chủ gia, có thể dễ dàng nắm chặt mạch sống của từng người trong nhà.
Nguyên Chi tất nhiên không thể để ông ta tiếp tục như vậy.
Trước khi hôn sự được quyết định, nàng gặp ai cũng không quan trọng. Đời này, ai mới là người có thể cùng nàng kết duyên, nàng cũng không đặt nặng. Nhưng mà, khiến nàng bất ngờ nhất chính là sự giao thoa giữa nàng và Lịch Thường Đĩnh. Khoảnh khắc vừa rồi giữa hai người có phần vượt quá giới hạn.
Tựa hồ nhận ra điều đó, Lịch Thường Đĩnh sau khi giúp nàng gỡ lá khô khỏi tóc thì lui về một khoảng: “Hình như đã đến giờ trai rồi.”
Hắn lại nói tiếp: “Nơi này là điện Văn Thù Bồ Tát, thường sẽ có nho sinh cùng người nhà đến bái lễ. Nhưng hình như mấy hôm trước cần trùng tu nên đang tạm thời không tiếp khách.”
“Nguyên nương tử muốn ở đây nhìn thêm một chút không?”
Hắn không nhắc tới chuyện vừa rồi, mà Nguyên Chi cũng sẽ không chủ động đề cập.
Nàng nhìn bốn phía. Trên đất đầy cành khô lá rụng, có chỗ đã sẫm nâu, gần như hòa vào mặt đất.
Cửa một số điện đều khóa, biểu thị đang đóng cửa không tiếp khách.
Đi sâu vào nữa cũng không còn gì.
Nguyên Chi khẽ lắc đầu: “Không cần, chúng ta đã đi khá xa rồi, nếu đã đến giờ dùng trai, vậy trở về thôi, miễn cho lão phu nhân tìm không thấy lại lo lắng.”
Nói rồi, nàng nhắc váy bước trở lại theo con đường lát đá.
Lịch Thường Đĩnh đi phía sau nàng hai ba bước, một trước một sau rời khỏi viện Văn Thù có phần cũ mục.
“Trai thực thật ra cũng không có quá cầu kỳ,” hắn nói khẽ, “một chút cháo trắng cùng rau xào giản đơn, đã có thể ăn ngon rồi.”
Đợi đến khi hai người trở lại gian sương phòng mà Chu lão phu nhân an bài, trên bàn đã bày sẵn một loạt món chay.
Quả đúng như Chu lão phu nhân đã nói, mâm chay thanh đạm mà phong phú.
Chỉ riêng những món chay tinh xảo trước mặt cũng đã khiến người ta vừa nhìn đã thấy vui mắt. Chu lão phu nhân ân cần nói: “Món gà chay này với cá chiên giả này ngươi nếm thử xem, ăn xong thì uống chén canh bách hợp bạch ngọc này, hương vị thanh mát, rồi nếm tiếp miếng bánh ô mai chua ngọt này, đảm bảo ăn xong sẽ thấy một chuyến đến nhân gian của ngươi không uổng.”
Nguyên Chi ngồi trước bàn, mấy hôm nay đều được Chu lão phu nhân chăm sóc chu đáo. Nghe lời bà, nàng cầm đũa, làm theo từng bước đúng ý. Sự dịu dàng hiểu chuyện của nàng khiến Chu lão phu nhân nhìn càng thêm vui, lại không nhịn được đưa mắt sang nhìn cháu ngoại.
Khi nãy Lịch Thường Đĩnh và Nguyên Chi cùng đến, đứng cạnh nhau trước mắt bà, quả thật làm mắt bà sáng lên.
Bà nghĩ, nữ tử trầm ổn hiểu chuyện như Nguyên Chi, trời sinh nên xứng với nam nhân trầm tĩnh chín chắn.
Tam lang và Tứ lang tuổi còn trẻ, tâm tính chưa định, chỉ sợ cưới về rồi làm khổ người ta.
Còn Thương Thảo An, xuất thân phức tạp, tuổi còn trẻ mà danh vọng đã cao, hành xử khó dò, chẳng dễ đánh giá.
Chỉ có Thường Đĩnh nhà bà là không thích tranh chấp, tính khí ôn hòa, phong độ nho nhã, đứng cạnh mỹ nhân thì thật quá vừa vặn xứng đôi.
Chu lão phu nhân nhìn hai người lặng lẽ ăn cơm, trên mặt đều là ý cười hài lòng.
Đúng lúc Nguyên Chi có chút cảm nhận được ánh mắt đó thì bên ngoài quản sự vào bẩm:
“Lão phu nhân, hôm nay đến cúng trai còn có phu nhân nhà Anh quốc công và phu nhân nhà Trịnh Các lão gia, hiện đều đợi ngài bên ngoài.”
Là bằng hữu lâu năm từ thời còn trong khuê môn. Chu lão phu nhân gật đầu rồi nhìn hai người trước bàn: “Vậy ta đi chào hỏi một chút, hai đứa cứ ăn thong thả, Thường Đĩnh, con cùng A Chi dùng từ từ, đừng vội.”
Chu lão phu nhân rời đi, trong phòng chỉ còn hai người.
Cửa mở, hạ nhân đứng trực bên ngoài nên ai cũng giữ lễ.
Lịch Thường Đĩnh theo bản năng liếc Nguyên Chi một cái. Nguyên Chi cũng trong nháy mắt đã buông đũa, dùng khăn lau môi:
“Ta ăn no rồi.”
“So với những món chay ta từng dùng trong chùa, hôm nay quả là ngon hơn.”
Lịch Thường Đĩnh cũng đặt đũa xuống: “Nhưng ta thấy Nguyên nương tử ăn không nhiều lắm.”
Nguyên Chi khẽ cong khóe môi: “Là vì ta đã ăn no từ buổi sáng rồi, giờ chỉ có thể ăn để bụng vừa đủ mà thôi.”
Lịch Thường Đĩnh hỏi: “Vậy tiếp theo Nguyên nương tử định đi đâu?”
Rõ ràng hắn đã nhìn ra nàng muốn cáo từ.
Nguyên Chi hiếm khi mỉm cười: “Hôm nay ta ra ngoài vốn là có việc khác, chỉ là sáng sớm nhận được thiệp mời của lão phu nhân, không muốn phụ tấm lòng nên đến đây trước.”
“Nhưng cơm trưa đã xong, ta phải đi lo chuyện còn dang dở. Nhờ quận vương thay ta nói với lão phu nhân một tiếng, ta xin cáo lui.”
Nàng đứng dậy, Lịch Thường Đĩnh cũng theo đó đứng lên.
“Quận vương không cần tiễn ta.” Nguyên Chi dừng lại trước cửa, giọng điệu ôn hòa có phần xa cách, “Ta vốn là người sắp xuất giá, quận vương lại là bậc quân tử. Nếu để người khác nhìn thấy chúng ta luôn đi cùng nhau, khó tránh khỏi gây hiểu lầm, làm tổn hại đến danh tiếng của quận vương.”
Lịch Thường Đĩnh khựng lại, dường như chưa bao giờ thực sự nhìn rõ con người Nguyên Chi.
Tưởng rằng nàng chủ động tiếp cận là vì tính tình nhu hòa, không ngờ ngay sau đó nàng đã tỉnh táo suy xét những điều khác.
Quả nhiên là một nữ tử nắm chừng mọi thứ vô cùng hợp lý.
“Người trong sạch thì tự sẽ trong sạch, cần gì bận tâm ánh mắt thế gian.” Dù lời nói là vậy, nhưng Lịch Thường Đĩnh hiểu rõ lời nàng không phải không có lý.
Hắn chỉ đứng lại ở bậc cửa, không tiếp tục tiễn nữa. Nguyên Chi cũng chỉ cười nhạt, không đáp thêm.
Vị quận vương này, danh tiếng bên ngoài thật ra không tệ.
Không có cái vẻ kiêu căng đáng sợ của kẻ tự cho mình hơn người. Đời trước, chuyện Nguyên Vanh gây ra nghiêm trọng đến thế mà không chỉ không bị chê trách, kẻ đứng ra bênh vực ông ta trái lại còn có rất nhiều.
Họ nói Bình thị chịu tội là đúng, làm mẹ không biết dạy con, vốn đã có lỗi. Còn đứa con trai kia thì chẳng thừa hưởng được chút bản lĩnh nào của phụ thân, tầm thường vô dụng thì chớ, tới trường cũng chẳng chịu học, chỉ biết ham chơi.
Ấy đã là lỗi của người mẹ không đức hạnh, chẳng trách trượng phu sinh lòng chán ghét mà tìm tới người khác.
Nguyên đại nhân có thể nhẫn nhịn nhiều năm như vậy đã xem như bao dung rồi.
Mẫu thân vô đức, cha nghi kỵ, em trai biếng nhác... những lời bàn tán vặt vãnh truyền ra đều đủ khiến danh tiếng của Nguyên Chi bị bôi nhọ sạch sẽ.
Hơn nữa, nàng gả vào phủ Tuy An vương nhiều năm mà vẫn không có tin vui. Trong phủ bắt đầu xì xào có phải là bị Bình thị vô đức liên lụy, báo ứng rơi xuống đời con?
Nếu thật như vậy, thân là chính thê, chẳng phải là số khắc tử hay sao?
Khi ấy người ta lén nói: nếu Nguyên Chi không sinh được con, đáng ra phải bị bỏ, hoặc ít nhất là hòa ly trả về nhà mẹ đẻ.
Không con là chuyện lớn.
Ngay cả đám mama bên cạnh Tuy An vương phi cũng truyền lời ấy khắp phủ, chuyện ồn ào đến mức không thể không lọt vào tai Thương Thảo An.
Thế nhưng, không hiểu vì sao hắn không cho phép nàng mang hài tử của hắn, nhưng cũng chưa bao giờ có ý định bỏ nàng.
“Đi nhanh lên đi, muốn chắn hết lối đi hả?”
Một tiếng quát khó chịu vang lên, kéo Nguyên Chi từ dòng suy nghĩ xa xăm trở về.
Rời khỏi bậc thang chùa Đông Lâm, nàng nghi hoặc nhìn tỳ nữ lạ mặt phía sau cùng phụ nhân đội mũ che mặt bên cạnh.
“Hai bên đều trống cả, có thể đi được.”
Nàng vừa dứt lời, tỳ nữ kia liền cười nhạo đáp trả:
“Thế thì sao ngươi còn đứng giữa đường chặn lối? Phu nhân nhà ta đích thân đến chùa cầu phúc, không quen đi sát hai bên.”
“Ngươi thích đứng ở giữa hay gì mà không biết tự nhường đại lộ cho phu nhân nhà ta?”
Nguyên Chi khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua tỳ nữ thô lỗ kia.
Chỉ nghe phụ nhân đội mũ che mặt bên cạnh tỳ nữ bỗng cất giọng nói:
“Thời Vũ, cần gì phí lời với nàng ta? Đuổi đi là được, đừng làm chậm trễ.”
Tỳ nữ lập tức thô bạo đẩy Nguyên Chi sang một bên. Không ngờ đối phương ra tay nhanh đến vậy, thân thể Nguyên Chi khẽ nghiêng, suýt nữa ngã chúi về trước.
Đợi đến khi nàng đứng vững lại, chủ tớ hai người kia đã đường hoàng bước qua giữa lối vào chùa.
Tỳ nữ kia còn quay đầu, mỉm cười châm chọc.
Nguyên Chi đứng yên, nét mặt lạnh băng. Cơn giận bốc lên, nhưng quan trọng hơn cả là sự bàng hoàng không thể tin nổi. Ánh mắt nàng khóa chặt vào bóng lưng nữ tử kia.
Giọng nói này từng vọng qua bức tường Tuy An phủ, nhẹ như tơ, mang theo mùi hương ám muội.
Là giọng nói nàng đã thề sẽ khắc cốt ghi tâm.
Trong đầu như có tiếng chuông vang mạnh một tiếng, ký ức lập tức sáng tỏ. Đồng tử nàng co lại, môi hơi mở, khẽ nói:
“Là ngươi.”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Nghiệt Duyên
- Chương 17: Nguyên Chi, chưa từng là thê tử mà hắn để trong mắt.