Chương 16: Nhân duyên mới

Lịch Thường Đĩnh ngỏ ý muốn đi cùng, Nguyên Chi chỉ khựng một chút rồi không từ chối.

Việc này khiến nàng nhớ lại đời trước, sau khi nàng gả cho Thương Thảo An, lần đầu tiên trông thấy Lịch Thường Đĩnh.

Ở đời trước, Nguyên Chi chưa từng gặp Chu lão phu nhân và Tuy An vương phi. Nhớ lại thì sau khi lão phu nhân qua đời, Lịch Thường Đĩnh cũng dần không còn thường xuyên đến Tuy An vương phủ như trước.

Một năm sau đó, Nguyên Chi đã không còn là tân phụ mới vào cửa. Nàng đã có thể giúp đỡ xử lý việc trong phủ với danh phận đại phu nhân, chỉ là phần lớn đều là việc lặt vặt, những chuyện lớn vẫn do Tuy An vương phi quyết định. Đợi đến khi vương phi không muốn quản nữa, mới từ mấy nàng dâu trong nhà chọn ra người tiếp nhận quyền quản sự.

Nhưng vì trượng phu nàng là trưởng tử tương lai tiền đồ sáng sủa trong triều nên vương phi vẫn thường giao việc cho nàng, không ít lần nhờ nàng ra mặt.

Hôm ấy nàng có lẽ vì quá bận rộn mà hoa mắt chóng mặt, sáng phải đến phủ một vị hầu gia chúc thọ, trưa lại phải sang Nam thành tặng lễ trường thọ cho lão phu nhân một danh gia khác.

Đi đông chạy tây, xã giao không dứt, đợi về đến phủ thì người đã mệt đến sắp ngất.

Mà ngày đó, đúng là sau khi Chu lão phu nhân qua đời hơn một năm, Lịch Thường Đĩnh đến phủ bái kiến Tuy An vương phi.

Có lẽ vì không còn lão phu nhân, tình cảm cũng nhạt đi, nên chỉ uống trà một lát là Lịch Thường Đĩnh đã xin cáo lui.

Nhưng trời bỗng đổ cơn mưa lớn. Khi xe ngựa của Nguyên Chi vừa dừng trước cửa lớn của phủ thì vị quận vương kia cũng vừa lúc đứng cách đó vài bước, chuẩn bị rời đi.

Nguyên Chi khi đó sau mấy ngày liền dồn ép đến mỏi mệt, lại thêm trận mưa bất chợt, tinh thần nàng nhất thời sụp đổ. Không còn vẻ đoan trang trầm tĩnh thường ngày, nàng lần đầu bộc phát sự kiệt quệ của bản thân: “Cơn mưa đáng chết này, thật là không đúng lúc!”

“Để hôm khác đến miếu Long Vương, bổn phu nhân nhất định phải mắng cho một trận, hương khói cũng không thắp cho ngươi một nén nhang!”

Tỳ nữ vội thay nàng gỡ bỏ lớp váy áo ướt đẫm, nhưng Nguyên Chi xua tay: “Thôi thôi, về phòng thay đồ trước đã.”

Nào ngờ nàng vừa quay người, mới đi được vài bước đã đứng sững tại chỗ.

Không ngờ còn có khách đang ở trước cửa lớn cách nàng không xa, người ấy nghe rõ từng câu nàng vừa nói. Trên mặt mang ý cười nhìn nàng, mà người hầu bên cạnh cũng hoảng hốt không thôi.

Điều đó làm Nguyên Chi vốn luôn giữ hình tượng đoan trang hòa nhã trước mặt người ngoài, xấu hổ đến mức không biết phải làm sao.

Đúng lúc này trời mưa như trút, Tuy An vương phi sai người ra mời Lịch Thường Đĩnh vào đợi tạnh mưa rồi hãy đi.

Nhờ vậy mới giải vây được cho Nguyên Chi. Đợi đến khi hai người ngồi trong phòng uống trà lần nữa gặp mặt, lúc đó mới hiểu rõ thân phận đối phương.

Về sau, tưởng rằng sẽ không còn gặp lại, nhưng Lịch Thường Đĩnh lại đến vương phủ thêm vài lần nữa.

Nhiều lần như vậy, Nguyên Chi theo Tuy An vương phi tiếp khách đều nhìn thấy hắn. Ngay cả Tuy An vương phi cũng hơi ngạc nhiên, nói rằng: “Đứa cháu ngoại này của ta thật có tâm, đến đây thăm ta thường xuyên quá.”

Nhưng khi ở cùng Tuy An vương phi, câu chuyện giữa họ nhiều nhất chỉ là chuyện nhà, chuyện xưa về Chu lão phu nhân. Cho dù Nguyên Chi và hắn chưa từng riêng tư nói chuyện lần nào nhưng vẫn coi như đã quen biết.

Nói là bằng hữu cùng nhau đi dạo chùa Đông Lâm thì cũng không có gì không ổn.

“Mời.”

Nguyên Chi nhận lời mời của Lịch Thường Đĩnh. Hai người ra khỏi điện Quan Âm, men theo con đường lát đá, một đường đi về phía Đông.

Trong chùa, mỗi viện thờ Bồ Tát đều có lối thông nhau. Người hành hương lúc đông lúc thưa, không khí trầm lắng, yên bình.

Đi đến một viện, nơi có cây lê sum suê tán lá, Lịch Thường Đĩnh mới mở lời:

“Lần trước ở nhà dì nhỏ, ta thấy Nguyên nương tử trèo lên hái hoa lê. Nghĩ lại, quả thật không dễ.”

“Chuyện đó vốn rất hiếm thấy ở nữ tử trong khuê phòng, không ngờ Nguyên nương tử lại có tay nghề như vậy.”

Nguyên Chi nói: “Quận vương quá khen. Đó là ta học được ở nhà…. A mẫu ta biết chút tay nghề này. Tổ phụ ở quê từng là người bào chế thuốc, chỉ tiếc truyền nam không truyền nữ, nên a mẫu chỉ học được chút ít cách làm cao dược đơn giản rồi mới truyền lại cho ta.”

Hoa lê hái được đã khó, nhất là mấy ngày hoa rụng, trời lại âm u, đôi lúc còn gặp một hai trận mưa. Rồi phải rửa sạch, phơi khô, nghiền mịn thành phấn, từng bước đều tốn công.

Trong nhà vốn chẳng dư dả, chi tiêu thường ngày lại lớn, Bình thị từng định tìm vài hiệu thuốc kết hợp làm thuốc mỡ bán ra, vừa giúp người ta chế tác, vừa có thể đỡ đần chi tiêu trong nhà, nhưng bị Nguyên Vanh phát hiện, ông ta liền lật cả bàn, mắng rằng bà là nữ nhân phải biết tề gia, đã làm phu nhân nhà quan còn đi làm những việc này, làm mất thể diện của ông ta.

Từ đó Bình thị không dám nhắc lại nữa.

“Thì ra là danh sư mới có cao đồ.”

Ý cười trên mặt Nguyên Chi nhẹ nhàng, bình lặng, rồi thoáng mang chút ý trào phúng nhàn nhạt, tất cả đều bị Lịch Thường Đĩnh thu vào mắt.

Nhưng vừa nghe câu khen này, nàng khẽ ngẩng đầu, không khỏi hơi kinh ngạc nhìn sang.

Lịch Thường Đĩnh nói: “Loại cao hoa lê Nguyên nương tử làm, ngày ấy ta mang một chút về, tổ mẫu liền dùng. Nói hương thơm nhu hòa, chất cao mịn, không kém gì những loại ở Đăng Thước Lâu.”

Đăng Thước Lâu là dược quán nổi tiếng, cũng là nơi Nguyên Chi tham khảo để chế.

Giờ bị đem ra so sánh khen ngợi, dù trải qua hai đời, Nguyên Chi vẫn thấy hơi mất tự nhiên.

Tự mình nói còn được, nghe người khác khen, dễ thành tự mãn.

“Không dám.”

Nguyên Chi nói: “Chỉ là chút tâm ý nhỏ, lão phu nhân không chê là tốt rồi.”

Chung quanh không còn ai, sân viện tĩnh lặng. Tiếng chuông chùa vang lên, báo hiệu giờ thọ trai đã đến.

Trên cành, đàn chim bị kinh động, bay lên rồi đáp xuống xa hơn.

Nguyên Chi nhìn theo, rồi hỏi: “Có phải nên đến giờ dùng trai rồi không?”

Nàng vừa khẽ xoay người thì bên cạnh truyền đến giọng nói:

“Nguyên nương tử, chờ đã.”

Lịch Thường Đĩnh đưa tay ra.

Nguyên Chi hơi sững người, ánh mắt dừng trên động tác của hắn, chỉ thấy hắn nhẹ nghiêng người, tay khẽ chạm lên vai nàng, khoảng cách gần đến mức hơi thở giao nhau.

Hắn từ tóc nàng gỡ xuống hai chiếc lá khô vừa rơi, mở lòng bàn tay cho nàng xem, mỉm cười nói: “Hai chiếc lá khô, chắc là sắc thu năm ngoái còn sót lại.”

Phía sau cửa sau của điện Văn Thù, có một tòa gác mái nhỏ rêu phong, sắc xanh nhạt phủ đầy dấu vết năm tháng. Trước cửa sổ, có một bóng người đứng lặng, không dễ khiến ai phát hiện.

Trên chiếc bàn, trà đã nguội, khói trà sớm đã tàn. Trương Thỉ quay đầu nhìn người đang khoanh tay đứng tựa, buồn bực hỏi:

“Thương đại nhân đang nhìn gì vậy? Sao còn chưa quay lại dùng trà?”

Đối phương đôi mi đen rậm, ánh mắt sâu, vẫn chăm chú nhìn ra phía trước, như thể không hề nghe thấy.

Dưới tán lê ngoài gác, trong sân, một đôi nam nữ đang đứng.

Người nam chậm rãi đưa tay gỡ chiếc lá rụng trên tóc người nữ, mà nàng lại không tránh né, chỉ đứng yên, lặng lẽ đợi hắn mở lòng bàn tay ra cho xem. Hai người dường như còn nói đôi câu rồi khẽ mỉm cười nhìn nhau.

Nếu có khách hành hương đi ngang, ắt sẽ tưởng rằng đây là một đôi tình nhân trong nhà trốn ra gặp gỡ vụиɠ ŧяộʍ.

Ngày trước, Thương Thảo An từng đi ngang qua chính đường vương phủ, trong đêm tĩnh lặng nghe tiếng Lý Ngật bực dọc đập đồ, khiến bước chân hắn cũng khựng lại một lát.

Hắn chỉ đứng nghe một hồi chuyện cười trong nhà, rồi thờ ơ bỏ đi.

Nào ngờ hôm nay bản thân lại tận mắt nhìn thấy một cảnh tương tự như thế.

Không thể nghi ngờ, đối chiếu với lời Chẩm Qua, lời Lý Ngật, và lời tỳ nữ Vân Trúc thuật lại, tình hình trước mắt hoàn toàn trùng khớp.