Ngọn núi nhỏ phía trên ôm trọn toàn bộ cảnh sắc trong vườn, cây cối xanh rợp, tiếng chim vang lên như hòa thành cung thương.
Nguyên Chi sau khi gọi người lại, bước đến trước mặt Lịch Thường Đĩnh.
Khoảng cách thu hẹp, Lịch Thường Đĩnh sau giây lát ngẩn ra liền bừng tỉnh, ánh mắt hơi lộ vẻ né tránh.
Như không biết nên nhìn vào đâu.
“Nguyên nương tử, nương tử……”
Nguyên Chi trong lòng chỉ nghĩ đến chuyện Chu lão phu nhân qua đời, đối với chuyện khác không hề có cảm xúc.
Có lẽ là bởi đời trước từng ở vương phủ gặp qua Lịch Thường Đĩnh, thậm chí hai người sau khi gặp mặt còn có thể cùng nhau uống một chén trà nóng.
Vậy nên trong thoáng chốc nàng đã quên mất, hiện tại đối với Lịch Thường Đĩnh mà nói, nàng chỉ là nữ tử lần đầu tiên gặp gỡ.
Mà nàng đứng gần như vậy, có hơi không hợp quy củ.
Nhưng lời còn chưa dứt.
Chỉ nghe Nguyên Chi nói: “Xin hỏi quận vương, lão phu nhân thân thể vẫn ổn chứ, ngày thường có mắc bệnh gì không?”
Sắc mặt Lịch Thường Đĩnh khẽ động, ánh mắt hiện lên tia kinh ngạc nghi hoặc, rồi lại ổn định, đánh giá kỹ lưỡng hơn trên người Nguyên Chi.
“Ý của Nguyên nương tử là?”
Tùy tiện hỏi thăm tình trạng thân thể trưởng bối nhà người khác vốn là bất kính, nhưng nhìn thần sắc vừa rồi và dáng vẻ đoan trang bình hòa lúc này của nàng, Lịch Thường Đĩnh mơ hồ cảm thấy đối phương không giống loại người hắn vừa nghĩ.
Vì thế thu ý đề phòng, bình tĩnh đáp: “Tổ mẫu ta thân thể khỏe mạnh, ăn uống tốt, ngủ cũng an ổn, không có bệnh tật, có gì không ổn sao?”
Nguyên Chi nghe vậy liền biết đối phương hiểu lầm.
Hành động này tuy có hơi đường đột, nhưng hoàn toàn không mang ác ý; Lịch Thường Đĩnh không tin nàng hay sinh hoài nghi cũng là điều bình thường.
“Không phải, chỉ là ta khi nãy ở trà thính nhìn thấy sắc mặt lão phu nhân hơi không tốt, có một khoảng thời gian ngắn hơi thở hơi có phần nặng nề, bàn tay vô thức đặt lên ngực, nên mới muốn nhắc nhở quận vương một tiếng.”
Nếu đời này có thể cứu Chu lão phu nhân, cho dù khiến đối phương trách nàng cũng không sao.
“Tuy ta không học y, nhưng trong nhà từng có người bệnh nặng, sau đó thường phải tiếp xúc đại phu, nghe bọn họ nói, có vài người nhìn bề ngoài như khỏe mạnh, trên mặt không hiện gì, nhưng không có nghĩa là ngũ tạng bên trong không có vấn đề.”
“Đặc biệt là người lớn tuổi, rất dễ xảy ra tình trạng nguy hiểm bất ngờ, tốt nhất nên mời đại phu bắt mạch chẩn trị một thời gian, cẩn thận vẫn hơn.”
Nguyên Chi nói xong, bình tĩnh nhìn Lịch Thường Đĩnh, ý cảnh nghiêm túc rõ ràng.
Không ngờ nữ tử mới gặp lần đầu này lại để tâm đến sức khỏe tổ mẫu nhà mình đến vậy. Trong lúc nhất thời Lịch Thường Đĩnh cảm thấy có chút kì lạ, nhưng vẫn khẽ gật đầu nói lời cảm tạ.
“Đa tạ Nguyên nương tử quan tâm, bổn vương sẽ chú ý hơn, làm phiền Nguyên nương tử bận lòng rồi.”
Nếu không phải lời nói của Nguyên Chi chân thành, thần sắc không mang nửa phần nịnh bợ, chỉ sợ đổi thành người khác, đã sớm bị xem thành người cố ý lấy lòng, buông lời tâng bốc.
Lời đã nói xong, Nguyên Chi cũng không dám chắc Lịch Thường Đĩnh có để tâm hay không, chỉ có thể tùy theo số mệnh.
“Vậy ta không quấy rầy quận vương nữa.”
Nàng từng bước tránh ra, nhún người hành lễ rồi xoay người rời đi, bước đến Phong Vũ Đình trong tĩnh lặng.
Thái độ vừa rồi của Lịch Thường Đĩnh, Nguyên Chi cũng nhận ra chút khác thường nhưng cũng là chuyện dễ hiểu. Bất cứ ai bị một người xa lạ gọi lại, lại dặn dò mấy câu về trưởng bối trong nhà, khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều.
Lại nói, nàng rốt cuộc không phải loại nữ tử rụt rè hấp tấp, hơn nữa giờ phút này, nàng thật lòng muốn giúp.
Coi như hoàn lại ân tình kiếp trước.
Là cháu ngoại của Tuy An vương phi, đời trước Lịch Thường Đĩnh là số ít người từng đưa tay giúp nàng. Biết huynh đệ tỷ muội nàng rơi vào cảnh khốn quẫn, hắn đã âm thầm cho nàng chút tiền bạc.
Đó có thể nói là đưa than trong ngày tuyết lạnh.
Từ khi Nguyên Vanh bỏ nhà đi theo người khác, không còn trở về, cũng không gửi tiền bổng lộc về nhà nữa.
Bình thị và mọi người bị cắt mất tiền chi tiêu, đã bắt đầu đem trang sức trong nhà đi cầm cố.
Nhưng bà còn mang bệnh trong người, Nguyên Nhu lại đang lớn, nên cần thêm quần áo mới. Chi tiêu trong nhà bị bó buộc chặt chẽ, đứa nhỏ đã lâu không có y phục mới, chỉ đành lục tủ quần áo của Nguyên Chi, mặc lại áo váy tỷ tỷ từng mặc.
Còn Nguyên Tễ thì càng không cần phải nói, chi phí ăn mặc ngày càng giảm, ở trường học thì bị người xung quanh trêu chọc, chế nhạo coi thường.
Những chuyện ấy lúc đầu các nàng đều không để Nguyên Chi biết, chỉ vì khi đó Nguyên Chi đã là dâu nhà người khác, không muốn khiến nàng vì bọn họ mà bị liên lụy.
Ở vương phủ, số bạc mà đại phu nhân Nguyên Chi có thể lấy ra giúp Bình thị vốn không nhiều. Danh phận nàng nghe thì tốt nhưng mỗi khoản chi tiêu đều phải thông qua phòng quản lý trong vương phủ.
Huống hồ tình cảm phu thê giữa nàng và Thương Thảo An chỉ còn cái danh, nàng càng không thể động đến tiền riêng của hắn. Nguyên Chi chỉ có thể dùng của hồi môn của mình đổi thành bạc để trợ giúp nhà mẹ đẻ.
Về sau thật sự không còn gì để cầm cố, việc gia đình Nguyên gia bị bại lộ, không chỉ bị người trong vương phủ xem thường, ngay cả trượng phu của nàng cũng lạnh nhạt tránh né.
Đúng lúc này, có một gói bạc được đưa đến tay Bình thị.
Nguyên Chi dò hỏi tin tức, mới biết số bạc đưa đúng lúc ấy là do người của quận vương phủ âm thầm mang đến.
Cho nên dù đời này Lịch Thường Đĩnh có nghĩ về nàng như thế nào, trong lòng Nguyên Chi vẫn mang một phần cảm kích.
Đến ngã rẽ dưới chân núi, Lịch Thường Đĩnh nhìn bóng lưng thẳng tắp vừa rời đi của nữ tử diễm lệ, suy nghĩ một lúc, rồi xoay người bước xuống bậc đá.
Nhưng ở phía dưới, nơi bị vách núi che khuất, có một tỳ nữ đang nép mình quan sát. Vừa nhìn thấy có người từ trên xuống liền nhanh chóng men theo chân núi rời khỏi đó.
Trong trà lâu, chén trà đã đổi đến ba lượt, Lý Ngật cũng đã chờ lâu đến sốt ruột.
Đúng lúc hắn không kiên nhẫn nổi nữa, cuối cùng cũng có người từ bên ngoài bước vào.
Hắn lập tức chỉnh sửa sắc mặt, ngẩng đầu đón chờ: “Nguyên nương tử.”
Nhưng người bước qua cửa lại hoàn toàn không phải.
“Sao lại là ngươi? Nguyên nương tử đâu?”
Tỳ nữ lén lút chạy về, ôm lấy ngực, thở hổn hển không ngừng: “Nô tỳ, nô tỳ có việc phải bẩm báo với Tam lang quân.”
“Nguyên nương tử nàng, nàng……”
Phong Vũ Đình quả thật là vị trí cao nhất trong vương phủ, ngồi trên đó có thể nhìn thấy trời mây biến đổi, mây tụ mây tan, thậm chí một số cảnh sắc ở nơi khác cũng có thể thấp thoáng trông thấy.
Đợi đến khi canh giờ không sai biệt lắm, cảm thấy đã đến lúc cáo từ, Nguyên Chi mới từ ghế trong đình chậm rãi đứng dậy.
Trở lại trà thính, trong phòng không chỉ có Lý Ngật, mà Tuy An vương phi, Chu lão phu nhân và cả Lịch Thường Đĩnh đều hiếm khi cùng có mặt.
Không biết vì sao, vừa bước vào, Nguyên Chi liền cảm giác ánh mắt vị Tam lang quân này nhìn nàng có phần không được tự nhiên, thậm chí hơi khác trước.
Chẳng lẽ vì nàng cố ý rời khỏi trà sảnh, để hắn chờ gần nửa canh giờ, nên hắn trong lòng bất mãn?
“A Chi trở về rồi.” Tuy An vương phi lên tiếng.
“Tam lang nói ngươi không thoải mái, sao lại đi lâu như vậy? Hiện tại thế nào rồi, có khá hơn không?”
Nguyên Chi: “Vừa rồi ở trà thính cảm thấy hơi ngột ngạt, ta đi ra ngoài hít thở một chút đã tốt hơn nhiều rồi.”
“Đa tạ vương phi quan tâm.”
Thoạt nhìn vẻ mặt Tuy An vương phi vẫn bình thường, không có gì khác lạ, vẫn giống như lúc trước: “Không có việc gì thì tốt. Nếu không, trong phủ sẽ phải mời đại phu đến bắt mạch cho ngươi rồi.”
“Không cần phiền đến như vậy, chỉ là chuyện nhỏ.”
Nói xong, nàng cảm thấy thời cơ đã thích hợp, liền nói: “Ta đến đây là muốn hướng vương phi và Tam lang quân xin cáo từ, thời gian cũng không còn sớm, ta cũng nên trở về phủ.”
“Sớm vậy sao?” Chu lão phu nhân ở bên nghe liền kinh ngạc cảm thán, không biết Tuy An vương phi lúc trước ở hậu viện đã nói gì với bà.
Khi Nguyên Chi vừa bước vào, thái độ Chu lão phu nhân cũng không còn nhiệt tình thân cận như lúc đầu, so ra thì đã thu lại đôi phần.
Tuy An vương phi nói: “Đã sắp đến chính ngọ, không bằng ở lại trong phủ dùng bữa rồi hãy đi?”
Nguyên Chi lắc đầu từ chối: “Phụ thân có dặn, trong nhà có quy củ, không thể tùy tiện ở nhà người khác dùng bữa để tránh quấy rầy chủ nhân.”
Nhắc đến tính tình Nguyên Vanh, Tuy An vương phi lập tức hiểu, đối phương vốn là người tính tình cổ hủ, giữ lễ.
Với con gái chắc chắn luôn dạy nàng phải tuyệt đối nghe lời cha.
“Ngươi quá khách khí rồi, sao chúng ta là người ngoài được chứ, tương lai đều là người một nhà cả mà.”
Tuy An vương phi nói mấy câu an ủi, thấy ý Nguyên Chi đã quyết, cũng không cố giữ nữa.
“Vậy cũng được, nếu ngươi phải đi thì đem mấy món trà bánh này về. Đây đều là Tam lang đặc biệt mua cho ngươi.”
“Ta đã phân phó hạ nhân gói lại cho ngươi rồi.”
Lời vừa dứt, liền có tỳ nữ mang theo hộp đồ ăn đứng sau lưng Nguyên Chi, chuẩn bị đưa nàng xuất phủ.
Nguyên Chi: “Đa tạ vương phi, đa tạ Tam lang quân. Hôm nay ta đến cửa làm khách, cũng có mang theo chút quà mọn xin tặng lại chư vị.”
Nàng ngước mắt nói với bà tử quản sự: “Làm phiền Trương quản sự đi một chuyến, tìm mã phu nhà ta, lấy lễ vật ta mang đến đem lại đây.”
Bà tử quản sự cùng Nguyên Chi đối mắt một cái liền hiểu, rất nhanh đáp: “Vâng.”
Sau đó không khỏi cảm thấy kinh ngạc, sao chỉ một khắc chạm mắt, bà ta thậm chí có cảm giác như vị Nguyên nương tử này là chủ nhân trong phủ vậy.
Cách nàng phân phó thật sự quá tự nhiên, quá thuận miệng.
Nhưng vẻ mặt Nguyên Chi vẫn bình tĩnh, khí độ ổn định, xung quanh cũng không có ai nói gì không phải, bà tử quản sự đành tuân lệnh đi làm, chạy đến tìm mã phu Nguyên gia.
Đợi lấy được lễ vật Nguyên Chi muốn, mang đến trà thính, đã qua gần một khắc.
Lễ vật đặt trên bàn, Nguyên Chi mở ra, bên trong là một chiếc bình gốm nhỏ.
Nàng mở một bình, đưa ra cho Tuy An vương phi và Chu lão phu nhân xem: “Đây là cao hoa lê. Mấy ngày trước hoa lê trong sân nhà ta nở, ta liền học theo cách chế phấn của Đăng Thước Lâu, thu thập lại làm thành thứ này.”
“Trong cao có thêm dược liệu, có tác dụng dưỡng da, làm đẹp. Đây là quà ta chuyên để hiếu kính trưởng bối. Trong nhà thanh bần, quà đáp lễ không xứng với quà vương phi đã tặng, chỉ có thể lấy thứ này để thể hiện chút tâm ý.”
Không ngờ Nguyên Chi sẽ thẳng thắn nói ra chuyện này như vậy, ánh mắt tất cả mọi người, bao gồm cả Lịch Thường Đĩnh cũng có chút kinh ngạc nhìn nàng.
Kỳ thật chỉ cần hỏi thăm láng giềng quanh Nguyên gia một chút là biết tác phong nhà này.
Tuy có chút của cải, nhưng thua xa những nhà đại hộ trong kinh, lại muốn giữ dáng vẻ ăn mặc cư xử không để người ngoài nhìn ra cảnh túng quẫn.
Nói trắng ra là yêu thể diện, gắng gượng chống đỡ lấy một phần phong quang.
So với những gia đình quyền quý giàu sang thì Nguyên gia đúng thật là thanh bần.
Nhưng nói thế nào đi nữa, thân là nữ nhi của Nguyên Vanh, vị Nguyên nương tử này lẽ ra cũng phải có chút hư vinh mới đúng. Vậy mà nàng lại thẳng thắn, hào phóng thừa nhận hoàn cảnh nhà mình, ngược lại khiến người ta đối với nàng đổi mới cái nhìn rất nhiều.
Đồ vật quý giá, với năng lực hiện tại của Nguyên Chi, nàng quả thật lấy ra không nổi.
Bình thị thì cảm thấy Tuy An vương phi tặng cho Nguyên Chi vòng ngọc khi còn chưa chính thức đính hôn là chuyện không tiện cho lắm.
Nguyên Vanh bên kia vốn còn có hai bức họa quý giá giá trị liên thành, cũng làm nàng lo lắng, cho nên mới nghĩ nên hồi lễ thế nào.
Vì vậy Nguyên Chi chỉ có thể dâng tặng thứ mình tự tay làm ra.
“Lễ ta đã gửi, vậy giờ ta xin cáo từ trước.” Nguyên Chi quay người rời khỏi trà thính.
Còn Chu lão phu nhân cùng Lịch Thường Đĩnh thì vẫn ở lại Tuy An vương phủ, mãi đến dùng xong cơm trưa, gần tối mới trở về.
Đêm xuống, trong kinh thành, đèn đuốc nhà quyền quý sáng trưng.
Thương Thảo An từ Thư Hành cư đi ra, vì công vụ cần ra ngoài một chuyến. Vừa đến đoạn đường nhỏ phía ngoài đại môn không xa.
Một âm thanh đồ vật vỡ “choang” vang lên, ngay sau đó một chiếc bình gốm bị vỡ lăn đến trước bậc cửa.
Cùng với một vài mảnh gốm vụn bắn vào dưới chân hắn, Thương Thảo An lập tức dừng bước.
Chỉ nghe bên trong viện vang lên tiếng cười nhạo: “Thứ đồ thấp kém như vậy cũng dám mang đến tặng người khác? Làm bộ làm tịch, phẩm hạnh đoan trang? A mẫu đừng để bị ả Nguyên Chi kia lừa.”
“Nàng ta chẳng qua là giả thanh cao!”
“Hôm nay còn có người thấy nàng nói bụng không thoải mái, không chịu cho tỳ nữ đi theo, kỳ thật là chạy đến Phong Vũ Đình để quyến rũ biểu huynh.”
Lý Ngật dùng đầu ngón tay ấn mạnh tỳ nữ đang quỳ trên mặt đất: “Vân Trúc, ngươi nói đi, việc này có thật không? Ngươi tận mắt thấy hay là đang bịa đặt?”
Tỳ nữ đi theo Nguyên Chi dạo trong đình viện buổi sáng bị dọa đến run rẩy, vội vàng lắc đầu: “Nô tỳ không dám nói dối, đều là tận mắt nô tỳ nhìn thấy.”
“Nguyên nương tử nói không thoải mái, nô tỳ định dẫn nàng ta đi nhà xí, nhưng đi được nửa đường Nguyên nương tử lại nói không đau nữa. Nô tỳ nhắc nàng Tam lang quân còn đang chờ trong trà thính, nhưng Nguyên nương tử càng không chịu quay lại, kiên quyết đòi đi dạo, rồi bỏ nô tỳ lại mà rời đi luôn.”
“Sau đó liền nhìn thấy… nhìn thấy Nguyên nương tử và Lịch quận vương đứng sát bên nhau, Nguyên nương tử nàng vô cùng chủ động.”
Ngoài cửa, chiếc bình sứ vỡ nát lẳng lặng nằm trên mặt đất, mảnh vỡ tản ra, chỉ còn hương hoa lê nhàn nhạt lan trong không khí.