Ngoài cửa sổ, hoa lê bay như tuyết, rơi xuống mái hiên và bậu cửa, khiến mặt bàn bên trong cũng phủ một tầng sắc trắng mỏng như sương.
“Nữ lang.”
Hạ nhân mang trà hoa lê đến, vừa ngẩng mắt liền thấy nữ tử trong phòng đang cầm cây chổi nhỏ quét tuyết.
Xuân còn lạnh, trong phòng vẫn đang đốt than.
Nguyên Chi gom cánh hoa rơi vào một chiếc bát sứ, tính làm một ít cao hoa lê. Nàng ngẩng khuôn mặt thanh lệ lên, hỏi: “Chuyện gì?”
Hạ nhân bước lên, hai tay dâng một vật: “Là thϊếp mời từ Tuy An vương phủ, sáng sớm đã phái người đưa đến.”
Đã hai ngày kể từ lần nàng đến vương phủ.
Theo quỹ đạo đời trước, khi nàng và Thương Thảo An còn ở trong mối hôn sự chưa thành, cũng đúng lúc này vương phủ sẽ gửi thiệp mời.
Nhưng mà lần này người ghi tên trên thiệp, không phải Thương Đại lang, mà là đệ đệ hắn, Lý tam công tử.
Lý Ngật trong thư nói lần trước gặp mặt vội vàng, chưa kịp chiêu đãi chu toàn, mong muốn mời Nguyên Chi đến làm khách lần nữa, khẩn thiết mong nàng nể mặt.
Xem xong, nàng cân nhắc hồi lâu. Hạ nhân ở bên hỏi: “Nữ lang, có cần chuyển lời lại không ạ? Người bên vương phủ đang chờ ngoài chính đường.”
Hôn sự tuy chưa chính thức định xuống, nhưng coi như đã công bố một nửa.
Nguyên Vanh và nàng đều đã nhận sính lễ tiền trạm, khó tránh khỏi chuyện Nguyên Chi tương lai sẽ trở thành con dâu của vương phủ.
Mà lời mời này, nàng không thể không đi. Nếu nàng không đi, ngay cả Bình thị cũng sẽ đến hỏi tội.
Điểm tốt duy nhất là lần này nàng không phải đối mặt Thương Thảo An với thân phận vị hôn thê.
Khi xưa, nàng một lòng muốn nói chuyện với hắn, nhưng hắn chỉ lạnh mặt đối nàng. Chờ đúng giờ, liền mượn cớ có công vụ, tránh đi thật xa.
Nguyên Chi nói: “Đi chuyển lời lại, nói ta đã nhận được thiệp, sẽ đến đúng hẹn.”
Kinh Trập đã qua, vừa chạm tiết Xuân Phân.
Sáng sớm hôm sau, Nguyên Chi rửa mặt chải đầu, trang điểm rồi đến chính sảnh.
Bình thị biết lần này nàng đi một mình, cố ý làm cho nàng một cái túi gấm mới, đeo trên eo, bên trong nặng trĩu.
Thoạt nhìn liền biết là chuẩn bị đầy đủ.
“Một mình con đơn lẻ, không hay lui tới nhà quyền quý, phải nhớ, hạ nhân trong phủ bọn họ cũng là người con phải tiếp đãi.”
“Con mang chút ngân lượng phòng thân, làm việc mới tiện.”
Nguyên Chi khẽ vuốt mặt ngoài túi gấm, kim chỉ tinh tế, hoa văn đẹp mắt, vừa nhìn đã biết là công sức của Bình thị.
“Đa tạ a mẫu.”
“Con còn khách khí với ta?” trên mặt Bình thị đều là vui mừng, “Ta đây chỉ cần nghĩ đến tương lai con có thể lấy được một tấm chồng tốt, trong lòng liền thấy vui mừng.”
Không có Nguyên Vanh trên bàn cơm, chỉ có Nguyên Nhu và Nguyên Tễ đang cầm chén cơm nhìn tỷ tỷ
“A tỷ, muội cũng muốn đi.” Nguyên Nhu mở miệng: “Vương phủ có phải rất lớn không? Bên trong hạ nhân có phải nhiều hơn cả nhà chúng ta cộng lại không?”
Nguyên Tễ vừa chạm vào ánh mắt Nguyên Chi liền muốn tránh, “A… a tỷ, ta… ta…”
“Ta đã biết sửa đổi rồi. Lần này đến thư đường thỉnh giáo học trò giỏi hơn, đã bắt đầu đọc《 Chu Dịch Chiết Trung 》với《 Lễ Ký 》.”
Hai quyển này, học trò cùng tuổi của hắn sớm đã đọc thông, thậm chí đã chuyển sang《 Nhĩ Nhã 》,《 Thuyết Văn 》, hoặc những bộ cổ văn sâu và khó hơn.
Nhưng Nguyên Tễ luôn chậm hơn người một bước. Đời trước đã chứng minh, thiên phú đọc sách của Nguyên Vanh không hề truyền sang cho hắn.
Hắn không phải người có tư chất học vấn cao, mà đời này Nguyên Chi cũng không cầu hắn phải trở nên xuất chúng.
Nàng chỉ cần hắn đừng như đời trước, mơ hồ sống qua ngày.
Cho dù không hiểu, cũng phải đọc, ít nhất hiểu đạo lý làm người.
“Ngươi chịu dụng công, đương nhiên là tốt.” Giọng Nguyên Chi lạnh nhạt, nhưng rơi vào tai Nguyên Tễ lại khiến hắn không hiểu sao thấy hân hoan.
“Vậy, chúng ta có phải sắp có tỷ phu rồi không?”
A tỷ chịu đáp lại mình, Nguyên Tễ liền có gan muốn cùng nàng nói chuyện.
Nhưng mà lời này vừa nói ra, giống như chọc phải điểm không vui của trưởng tỷ, ánh mắt Nguyên Chi lập tức lạnh xuống.
Nàng khẽ cong môi, mang theo một tia châm chọc, “Ta thấy, so với việc quan tâm người khác, không bằng tự lo cho bản thân ngươi trước? Rèn luyện thân thể nhiều hơn một chút, Nguyên Tễ, thân thể ngươi quá yếu, sau này làm sao bảo vệ a mẫu và A Nhu?”
Đối với Nguyên Nhu, Nguyên Chi lại là bộ dáng hoàn toàn khác.
“A Nhu, lần này tỷ đi làm chính sự, lần sau tỷ sẽ mang muội đi chơi, được không?” Nàng chạm nhẹ lên khuôn mặt nhỏ của Nguyên Nhu, giúp muội muội vuốt lại lọn tóc trước trán.
Nguyên Nhu: “A Nhu nghe lời a tỷ, A Nhu chờ tỷ về.”
Bình thị thúc giục, “Được rồi, uống xong cháo thì đi sớm một chút, đừng để người ta chờ.”
Nguyên Chi đứng dậy, vẻ mặt vốn lạnh, lúc này lại càng lạnh hơn.
Trước kia, Nguyên Tễ cũng vô cùng sùng bái và kính trọng cái gọi là tỷ phu Thương Thảo An, nhưng hắn chỉ là một kẻ ngốc, trước khi trở thành kẻ ngốc cũng đã là một người ngu xuẩn.
Người khác khinh thường hắn, chê cười hắn là một đệ đệ vô dụng.
Nguyên Tễ còn muốn cố lấy lòng, gọi Thương Thảo An một tiếng “tỷ phu”, nhưng đổi lại được gì, bất quá chỉ là một ánh mắt lạnh lẽo, một câu “Nguyên tiểu lang quân”.
Ngay cả một chút che chở cũng không có, tỷ phu như vậy, tính là cái gì?
Vương phủ.
Xe ngựa Nguyên gia vừa dừng, hạ nhân liền ra nghênh đón.
“Nguyên nương tử.”
Trong viện tường đỏ ngói xanh, vì để chiêu đãi khách hôm nay, trên dưới vương phủ đều dọn dẹp lại một lần, trong phòng đều thay mới toàn bộ bình hoa lục anh vũ ở góc. Hạt châu trên mành rèm vốn là trân châu, nay đổi thành mã não bích tỉ, thảm cống phẩm cùng khay trà đồ cổ cũng đều đổi sang loại khác.
Chỗ nào cũng có thể nói là tinh tế.
Nguyên Chi xuống xe, được bà tử quản sự dẫn từ cửa lớn đi vào trà thính đãi khách. Suốt đường đi, nàng bỗng cảm thấy không khí trong vương phủ hôm nay rất khác với trước kia.
Rất kỳ lạ.
Sau khi vào, ngoài nàng và bà tử quản sự ra thì không có ai khác.
Tiếp đó, bà tử quản sự mời nàng ngồi rồi nói: “Thỉnh Nguyên nương tử chờ một chút, ta đi pha trà.”
Rồi liền không thấy bóng dáng.
Ban đầu Nguyên Chi còn tưởng chỉ là trùng hợp, nhưng qua nửa chén trà vẫn không thấy người đến, nàng liền hiểu trực giác của mình là đúng.
Đón khách đến nhà mà chậm trễ như vậy, chả nhẽ không biết sẽ thất lễ. Đời trước, Nguyên Chi chưa từng chịu loại đãi ngộ này.
Cho dù Thương Thảo An không đến, vẫn sẽ có tỳ nữ ở bên hầu nàng.
Nhưng hôm nay, người mời nàng đến là Lý Ngật lại không xuất hiện, ngay cả Lý Hàm Linh cũng không có mặt.
Ở phía xa, dưới mái hiên bên ngoài trà thính, tại vị trí Nguyên Chi không thể nhìn thấy, có hai bóng người đang đứng lén quan sát vào trong, cạnh họ là tỳ nữ đang chờ lệnh.
“A cô, người thấy chưa? Chính là nàng ấy, trưởng nữ của trung thư thị lang,Nguyên Chi.”
Chu lão phu nhân hơi nghiêng người, kéo dài cổ để nhìn, nhất thời không đáp.
Từ lúc Nguyên Chi bước vào cổng, cả vương phủ đã được dọn dẹp tinh mỹ, bày hoa tươi khắp nơi, xuân ý phơi phới, cảnh đẹp người đẹp hòa vào nhau.
Nhìn nữ lang từ cửa lớn đi đến chính đường, dáng vẻ thản nhiên mà không bị cảnh sắc lộng lẫy che lấp nửa phần, ngược lại càng làm sáng mắt người nhìn.
Tuy An vương phi liếc sang, thấy vậy không nhịn được khẽ cười, nói: “A cô, người thu bớt lại chút đi, dù nàng không nhìn thấy chúng ta, nhưng người cũng đừng chăm chăm nhìn như thế.”
“Thật đến mức đẹp thế sao?”
Chu lão phu nhân qua song cửa nhìn bóng dáng thanh lệ trong phòng, chỉ khẽ lẩm bẩm: “Con dâu ngươi chọn được thật tốt, dung mạo như kia, hiếm có lắm a.”
Nếu như…
Nếu như... suy nghĩ vừa động liền nghẹn lại ở cổ, chưa kịp thốt ra.
“Ta hôm nay đến làm khách, các ngươi đã nói trước với nàng chưa? Nếu chưa, chẳng phải thành thất lễ rồi sao.”
Tuy An vương phi thản nhiên nói: “Không sao, nói với nàng người là trưởng bối trong nhà, không phải người ngoài, gặp mặt cũng không có gì là không ổn. Nhưng mà thỉnh A cô bớt nhìn chăm chăm như vậy, kẻo dọa người ta.”
“Nếu không, nàng vừa ngẩng đầu đã hoảng rồi a.”
Một lần nhìn này đã đủ rõ rồi, vị tương lai con dâu kia đến cả người tinh tường như Chu lão phu nhân cũng không tìm ra khuyết điểm, điều này khiến Tuy An vương phi càng hài lòng.
Vốn dĩ, hôn sự này ban đầu là định cho Thương Thảo An.
Đứa nhỏ kia từ nhỏ không lớn lên trong phủ, cho nên muốn bù đắp cho hắn từ việc hôn nhân đại sự.
Nguyên Vanh tuy không phải quan lớn, nhưng trong đồng liêu có danh tiếng, lại vừa vặn xứng đôi với tình trạng hiện tại của Thương Thảo An, làm quan có chức, chịu mệnh triều đình, không cần nhạc phụ quyền cao thế lớn, nếu không sẽ thành phần tử hoàng đế kiêng dè.
Điều kiện của Nguyên Vanh chính là lựa chọn thích hợp nhất, vậy mà đối phương lại không chịu nhận.
Nói trong lòng đã có người, hỏi là ai lại không nói, cuối cùng hôn sự đành bỏ dở.
Mà để Tam lang và Tứ lang tiếp nhận, chẳng phải là hưởng đồ thừa rồi sao?
May mà bản thân Nguyên Chi cũng đủ xuất sắc, dung mạo xinh đẹp, cử chỉ đúng mực, ít nhất trước mặt người ngoài đều được khen ngợi, khiến trong lòng Tuy An vương phi cũng dễ chịu phần nào.
Lúc này mới miễn cưỡng tiếp nhận nàng.
Nguyên Chi ngồi một mình ở thính đường đã lâu mà không thấy ai đến tiếp đãi, nhưng cũng không hề hoảng hốt.
Chẳng qua cảm thấy hơi lạ, hơn nữa nàng còn cảm giác được luôn có một cặp mắt đang nhìn mình.
Là quan sát, cũng là đánh giá. Nhưng Nguyên Chi nhìn khắp phòng, vẫn không tìm ra điểm khác thường.
Đang lúc nàng định đứng dậy đi điều tra, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng động.
“Vương phi sắp đến rồi, thỉnh Nguyên nương tử chờ chút.” Tỳ nữ chạy vội đến nói ở cửa.
Nguyên Chi đứng tại chỗ, chỉ cảm thấy lời kia giống như đang ngăn nàng bước ra ngoài.
Không bao lâu, thân ảnh Tuy An vương phi xuất hiện trước mắt, bên cạnh bà còn có một vị lão phu nhân chưa từng gặp bao giờ, y phục hoa lệ, khí độ không tầm thường.
“A Chi, ngươi đến rồi.” Tuy An vương phi gọi.
Nguyên Chi hành lễ: “Gặp vương phi.”
“Thật ngại quá, để ngươi chờ lâu.” Tuy An vương phi đưa tay vuốt ngực ổn định hơi thở, vì vội chạy đến mà sắc mặt còn mang vài phần hồng nhuận.
Bà giới thiệu vị lão phu nhân bên cạnh, “Vị này chính là cô tổ mẫu của Tam lang và Tứ lang, Chu lão phu nhân. Hôm nay bà ấy đến phủ thăm hỏi ta, ngươi có thể gọi bà ấy một tiếng lão phu nhân là được.”
Nguyên Chi nhìn sang đối phương, lại thấy vị “cô tổ mẫu” này đang mỉm cười nhìn mình, ánh mắt rất chăm chú.
Không biết là ký ức sai lệch hay do người cùng nàng đàm hôn năm nay đã đổi thành Lý tam lang và Lý tứ lang.
Đợi nàng nhìn rõ diện mạo Chu lão phu nhân, mới xác định mình quả thật chưa từng gặp người này.
Đời trước, khi bàn chuyện cưới hỏi cùng Thương Thảo An, nàng từng một lần đến vương phủ làm khách, nghe nói Tuy An vương phi đang khóc, sau mới biết là có một vị cô mẫu qua đời.
Vương phi đang thương tâm, không tiện quấy rầy.
Nguyên Chi chỉ ở phủ một lát rồi rời đi, hơn nữa dù sau này ở cùng Thương Thảo An, đối phương đối với nàng luôn lạnh nhạt, gần như không hề nói chuyện việc nhà, rõ ràng không coi nàng như người một nhà.
Bởi thế, Nguyên Chi hoàn toàn không biết gì về vị lão phu nhân này.
Giờ phút này nhìn lại, người qua đời năm đó chính là vị này sao?
Nhưng nhìn sắc mặt Chu lão phu nhân hồng nhuận, thân thể khỏe mạnh, hoàn toàn không có nửa phần bệnh khí.
Nguyên Chi: “Thỉnh an lão phu nhân.”
“Ngươi chính là Nguyên Chi?”
“Quả thật là một đứa trẻ thông tuệ.” Chu lão phu nhân mỉm cười, nắm lấy tay nàng, “Trước kia sao ta lại chưa từng thấy ngươi ở kinh thành vậy?”
Bà cảm thán một câu, lời vừa nói ra, ngay cả Tuy An vương phi cũng có chút kinh ngạc liếc nhìn hai người.
“Nhà các ngươi ở kinh thành? Là ở Ngự phố hay gần khu Tháp Phong Hỏa lâu bên kia? Trong nhà có bao nhiêu người?”
Chu lão phu nhân hỏi dồn dập không ngừng, Tuy An vương phi hơi nhíu mày, nhưng vẫn mỉm cười nói: “Thật hiếm thấy, khó lắm mới thấy a cô lại coi trọng một tiểu nương tử như vậy.”
“Đó là vì ta vừa nhìn ưng nàng.” Chu lão phu nhân nói rất tự nhiên.
Tuy An vương phi cười đáp: “Đúng thế, ta cũng cảm thấy A Chi cùng vương phủ chúng ta rất có duyên, vì vậy mới để Tam lang và Tứ lang cùng nàng xem xét một phen.”
Giống như sợ bị người khác giành mất, hai người nhìn nhau cười đến vô cùng vui vẻ.
Sau đó Tuy An vương phi quay đầu giải thích với Nguyên Chi: “Mới nãy để ngươi ngồi một mình ở đây không phải cố ý chậm trễ ngươi, mà là Tam lang và Tứ lang nửa canh giờ trước không khéo lại ra ngoài rồi.”
“Nghe nói ở phía chỗ quản phường mới mở một tửu lâu, đầu bếp làm điểm tâm là người từ nơi khác đến, cách làm khác hẳn với kinh thành chúng ta, nghĩ ngươi sắp đến nơi, điểm tâm để lâu sẽ nguội, ăn không ngon, nên Tam lang tự mình đi lấy.”
“Tứ lang thì nói có lễ vật muốn tặng ngươi, cũng ra cửa, không biết vì sao lại chậm trễ đến giờ này vẫn chưa về. Ngươi cứ ở đây uống trà cùng chúng ta, từ từ chờ.”
Chu lão phu nhân thân thiết hỏi: “Ngồi cùng chúng ta ở đây, ngươi sẽ không thấy phiền chứ?”
Nguyên Chi mỉm cười: “Sẽ không ạ.” Đời trước, nàng đính hôn với Thương Thảo An, mà Thương Thảo An lại không lớn lên dưới gối Tuy An vương phi, cho nên con dâu cả như nàng cũng không được bà yêu thích.
Nhưng cũng không đến mức bị làm khó, chẳng qua đối xử luôn khách sáo xa cách mà thôi.
Kiếp này không giống. Người xem hôn sự cùng nàng là Lý Ngật và Lý Hàm Linh. Điều này có nghĩa Tuy An vương phi đối với nàng tất nhiên sẽ thân thiết hơn.
Đúng lúc này, bà tử quản sự khi nãy rời đi vội vàng trở lại báo: “Trở về rồi, trở về rồi.”
Tuy An vương phi hỏi: “Hô cái gì vậy? Là Tam lang và Tứ lang đã trở về rôi sao?”
“Không phải, vương phi,” sắc mặt bà tử quản sự có chút cổ quái, như bất đắc dĩ, đến gần mới nói: “Là đại lang quân, ngài ấy đưa một vị nữ tử trở về, hiện đang ở ngoài cửa.”