Chương 8: Giỏ tre múc nước

Trong xe ngựa, đối mặt với ánh mắt soi xét bắt bẻ của Nguyên Vanh, Nguyên Chi lạnh lùng ngẩng đầu: “A phụ hình như đang nói mê sảng.”

Nếu nàng còn một chút nhớ thương nào với Thương Thảo An, vậy lúc ở chùa Đông Lâm sao phải tránh còn không kịp?

Ánh mắt nàng lạnh nhạt nhìn lại, Nguyên Vanh hừ một tiếng: “Như vậy thì tốt. Ban đầu ta thấy ngươi xứng với vị đại lang quân kia là bởi hắn giờ đang là nhân tài mới nổi trên quan trường.”

“Nhưng ngươi lại không coi trọng hắn, là do trong lòng ngươi bất mãn toàn bộ vương phủ? Hay là ngươi đã có người trong lòng?”

Nguyên Chi lạnh giọng: “Hôn sự sắp đặt quá nhanh, ta còn chưa kịp chuẩn bị.”

Nguyên Vanh nhướng mày: “Ngươi nay đã mười chín, qua tuổi cập kê ba năm rồi. Giờ còn không chuẩn bị, chẳng lẽ phải đợi đến hai mươi mấy? Chẳng lẽ ngươi còn muốn ở nhà thêm vài năm? Ngươi không biết nhan sắc nữ tử chóng tàn à, đợi đến khi ngươi chuẩn bị xong, liệu có còn được người tốt rước hay không?”

“Si tâm vọng tưởng.”

Càng nói Nguyên Vanh càng tiếc rẻ: “Thương Đại lang tiền đồ như gấm, tương lai không thể lường được, vậy mà ngươi lại lãng phí một mối nhân duyên tốt như vậy, đúng là không có phúc khí.”

“Thôi thôi, chỉ cần lần này ngươi đừng làm loạn nữa là được.”

Nguyên Chi mặc kệ ông ta nói gì, tựa như hoàn toàn không hề dao động hay chột dạ.

Trong mắt người đời, Thương Thảo An đích thực là một rể hiền: tài học, năng lực, lại còn trẻ, quan trường có thế lực, tiền đồ thênh thang. So với những kẻ chỉ có danh mà không có thực, hắn như trời với đất.

Nhưng Nguyên Chi cố ý bỏ qua cơ hội ấy.

Mà hiện tại, bên phía Thương Đại lang căn bản cũng không có ý định kết thân. Trong mắt Nguyên Vanh, chuyện này chẳng qua là chứng minh Nguyên Chi vốn không có phúc phận hưởng mối nhân duyên đó mà thôi.

Trở về Nguyên gia, Bình thị ở chính phòng đã chờ từ sớm, trong lòng nóng như lửa đốt, mong ngóng nhìn ra ngoài cửa.

Vừa thấy bóng hai người từ xa đi tới, còn chưa đến ngạch cửa, Bình thị đã vội bước lên đón, ánh mắt đầy kỳ vọng:

“Thế nào rồi?”

Nguyên Vanh từ trước đến nay đối với chính thất luôn không có sắc mặt ôn hòa, lúc nào cũng giữ tư thái cao cao tại thượng, cho dù gặp hỉ sự cũng phải bày ra dáng vẻ trịnh trọng.

Ông ta ước lượng cuộn tranh trong tay, ánh mắt sâu không lường được, chỉ đưa cho Bình thị nhìn.

“Đây là?”

Bình thị nghi hoặc, Nguyên Vanh lại chỉ vào vòng ngọc trên cổ tay Nguyên Chi, khóe môi thoáng hiện lên chút kiêu ngạo lẫn đắc ý.

“Đây là thành rồi?” Bình thị kinh ngạc vui mừng, có thể khiến Nguyên Vanh mang về, nhất định là thứ tốt.

Người này xưa nay chỉ thích vật quý tinh mỹ, không thích thứ phàm tục, phải là đồ vật phong nhã thì mới được ông ta để ý.

Cuộn tranh thì khó nhìn ra ngay, nhưng vòng ngọc trên tay Nguyên Chi thì chỉ cần liếc qua đã biết là vật có thể đổi thành bạc thật.

“Đây là vương phi tặng?” Bình thị bước đến gần Nguyên Chi, nâng tay nàng lên xem kỹ.

“Đều là bên phía vương phủ biểu lộ thành ý, đưa làm tín vật.”

Nguyên Vanh bảo hạ nhân mang cuộn tranh vào thư phòng. Thứ này ông ta xem trọng, không thể tùy tiện đặt bừa, lại càng không thể để người khác tùy tiện nhìn.

Sau đó ông ta quay sang Bình thị nói: “Hôm nay Tuy An vương sắp xếp để Tam lang và Tứ lang trong phủ cùng A Chi xem mắt, kết quả tạm thời chưa nói. Cuối cùng chọn ai, ta còn phải quan sát thêm một thời gian. Cứ để nữ nhi ngươi qua lại với bọn họ trước, đợi ta quyết định rồi cùng Tuy An vương bàn bạc.”

Hiển nhiên, ông ta căn bản không có ý định giao quyền chọn lựa cho Nguyên Chi.

Còn việc nàng thích hay không, trong mắt ông ta chỉ là lời nói cho có.

Bình thị bên cạnh không dám có ý kiến, chỉ kéo tay Nguyên Chi, đôi mắt vừa vui mừng vừa thấp thoáng lo lắng: “Đệ đệ con hôm nay bỗng nhiên chăm chỉ, đến thư thục thỉnh giáo học sinh giỏi, lại còn học cách đọc sách cho tốt.”

Bà chỉ dám nói chút chuyện có thể khiến Nguyên Chi vui trong chốc lát rồi lấy hết can đảm nói:

“Con cứ làm theo lời phụ thân con trước, xem thử Tam lang hay Tứ lang tốt hơn.”

“Nếu trong đó có người con thực lòng thích, ta… ta sẽ giúp con cầu phụ thân con, để con gả cho người đó.”

Nguyên Tễ có phụ thân ở nhà cũng không dám hỏi đến, còn Nguyên Vanh thì năm đó là Thám Hoa, giờ làm Thị lang, nhưng đối với con trai mình lại chỉ biết đánh mắng, coi nó vụng về ngu dốt, cho rằng không phải do mình sinh ra, ông ta tự cho rằng bản thân anh tài như vậy, làm sao lại có thể sinh ra một đứa vô dụng được?

Nhi tử duy nhất khiến ông ta thất vọng đến cùng cực, Nguyên Tễ đương nhiên sẽ không dám vội vàng chạy đến trước mặt Nguyên Vanh để tự chuốc lấy mấy lời mắng chửi.

Tin này quả thật khiến khóe môi Nguyên Chi hơi hiện lên một đường cong nhẹ, “Vậy thì tốt.”

Chỉ cần Nguyên Tễ chịu sửa đổi, Nguyên Chi tin rằng đời này nàng sẽ không để hắn bước vào vết xe đổ lần nữa.

Bình thị mấy ngày nay rốt cuộc cũng chờ được tia cười đầu tiên của trưởng nữ, không khỏi cũng vui theo, thậm chí còn vô thức muốn lấy lòng Nguyên Chi:

“Các người trở về rồi, đã dùng cơm trưa ở vương phủ chưa?”

Nguyên Vanh lạnh lùng trừng bà: “Hôm nay chỉ mới đến cửa nói chuyện, sao có thể vô liêm sỉ đến mức ở lại nhà người ta dùng cơm được? Chẳng lẽ trong nhà còn sợ không có cơm ăn hay sao? Như thế cũng quá hạ tiện rồi đi!”

Sắc mặt Bình thị trắng bệch, môi run rẩy: “Ta… ta đi chuẩn bị thức ăn.”

Bình thị vừa đi, chỉ còn lại hai cha con đối diện.

Nguyên Vanh nâng cằm: “Nếu không còn chuyện gì thì ngươi cũng lui xuống đi.”

Nguyên Chi vẫn đứng yên.

Đến khi Nguyên Vanh nghi hoặc nhìn sang: “Ngươi còn gì muốn nói?”

“Ta có chuyện muốn nói rõ với a phụ.”

Nguyên Chi nói: “Mong a phụ đối với a mẫu tốt hơn một chút, đừng nói chuyện kiểu dùng chuyện này ám chỉ chuyện khác, mấy lời khó nghe, tốt nhất đừng có nói nữa.”

Nguyên Vanh nhíu mày, tựa như một lúc vẫn không hiểu được ý nàng.

“Ngươi có ý gì? Ngươi đang bất mãn cách làm cha của ta sao?”

Sắc mặt ông ta lập tức thay đổi, giọng cũng trở nên nghiêm khắc.

Nhưng Nguyên Chi không sợ.

Những cảnh như vậy, nàng đã trải qua vô số lần.

“Ta chỉ nói cho a phụ biết, đừng có lớn tiếng với a mẫu nữa.”

“Nếu muốn ta ngoan ngoãn làm theo sắp đặt, thuận lợi thành hôn cùng vương phủ, vậy thì hãy giữ lại cho bà ấy một chút thể diện.”

Nói xong, nàng đi đến cửa, quay đầu lại:

“Bằng không, ta cũng không đảm bảo liệu có lặp lại giống lần trước hay không đâu. Giỏ tre múc nước, công cốc mà thôi.”

Hương trà phảng phất trong vương phủ, cơm trưa đã qua, Tuy An vương phi cùng những người còn lại chuyển đến phòng khách, an tĩnh dùng trà.

“Đây là trà mới năm nay, mời a cô dùng.”

“Hậu vị khá ngọt, hương trà thanh nhuận, quả là trà ngon.”

Lão phụ nhân được gọi là “a cô” buông chén, mỉm cười nhìn Tuy An vương phi và mấy người con bên cạnh: “Ngươi nhìn mà xem, trong phủ ngươi náo nhiệt như vậy, chỉ thiếu mấy tôn tử, tôn nữ dưới gối nữa thôi.”

Bà ý bảo nam tử ngồi bên cạnh: “Ngươi phải cố gắng thêm một chút.”

Tuy An vương phi cười: “A cô không biết đó thôi, náo nhiệt thì có náo nhiệt, nhưng cũng hao tâm tổn sức lắm.”

Bà chỉ vào hai huynh đệ Lý gia đang ngồi bên cạnh, như kể tội nửa thật nửa đùa:

“Người xem hai đứa này, chuyện tốt bị chúng nó làm rối cả lên rồi, gọi chúng tới một chuyến mà còn bị chúng khó chịu, nói là chưa chăm sóc người ta tốt.”

“Chăm sóc ai? Chẳng lẽ chúng ta đến đây, lại làm hỏng chuyện tốt của các ngươi?”

Tuy An vương phi nghiêng đầu, ra hiệu cho hai nhi tử tự mình mở miệng.

Lý Ngật lên tiếng trước: “Bẩm tổ mẫu, chuyện là trong nhà đã định một mối hôn sự cho ta và Tam a huynh, hôm nay đối phương đến phỏng bái, chúng ta bồi nàng ở rừng Tùng Lâm.”

“Bất quá, cũng không giống như lời a mẫu nói, không phải không chăm sóc chu toàn nên mới đến chậm, chẳng qua là sợ chiêu đãi khách quý chưa được chu đáo nên hơi lo lắng một chút.”

Chu lão phu nhân lập tức nổi hứng thú: “Ồ? Chuyện này từ khi nào vậy, tốt a, sao chưa từng nói với ta?”

“Là nữ lang nhà ai?”

“Gia thế, tính tình ra sao?”

Nói rồi, bà không nhịn được nhìn sang người ngồi bên cạnh: “Ngươi mau nghe đi? Tam biểu đệ, tứ biểu đệ đều đã bàn chuyện hôn sự rồi, còn ngươi tính đợi đến khi nào?”

“Suốt ngày chỉ biết chăm hoa trồng cây, ngâm thơ đối câu thì có ích gì? Chẳng lẽ muốn cả đời cùng đám văn nhân thi sĩ kia sống như người tu hành? Thật sự coi mình là hòa thượng, tập thành thói quen rồi a.”

“Ai nha, a cô.”

Tuy An vương phi khẽ trấn an: “Đừng nói quận vương như thế, Thường Đĩnh cũng muốn tìm được nữ tử hợp ý. Chuyện cưới vợ, tất nhiên phải là người tâm đầu ý hợp.”

“Ép cũng không ép được.”

Bị mọi người chú ý, Lịch Thường Đĩnh lại không giống như người khác tưởng tượng, sẽ bị nói đến mất mặt.

Hắn ngồi bên Chu lão phu nhân, tay cầm quạt, bộ dáng tuấn nhã, mỉm cười thong thả phe phẩy quạt: “Dì nhỏ nói đúng, duyên phận không thể cưỡng cầu. Nếu thật sự đến rồi, muốn tránh cũng tránh không được.”

“Tam biểu đệ, Tứ biểu đệ, không phải duyên phận của hai người đã đến rồi sao?”

Lịch Thường Đĩnh chắp tay: “Ta đây xin chúc mừng trước.”

Lý Ngật và Lý Hàm Linh đồng thời đáp lễ: “Đa tạ biểu huynh.”

Chu lão phu nhân không nói được gì thêm, liền chuyển sang hỏi Tuy An vương phi:

“Ngươi còn chưa nói là nữ tử nhà ai?”

Tuy An vương phi đáp: “Là con gái của trung thư thị lang, Nguyên Vanh.”

“Nguyên Vanh, họ này làm quan cũng không nhiều, chẳng lẽ là cái vị năm đó đỗ Thám Hoa?”

Chu lão phu nhân như nhớ ra điều gì, ký ức vẫn còn rõ ràng: “Năm đó ở trường nhai tranh ngựa, vị Nguyên thị lang ấy phong thái quả thật rực rỡ nổi danh.”

“Ai nha, vậy nữ nhi nhà hắn, hẳn cũng không kém đi?”

Nói rồi bà nhìn chằm chằm Tuy An vương phi cùng hai huynh đệ Lý Ngật, Lý Hàm Linh, ánh mắt tinh tế dò xét nét mặt từng người.

Mà được đáp lại đều chỉ là nụ cười nhạt hoặc ý cười sâu trong mắt, không nói thẳng, nhưng đủ để hiểu.

Điều này chỉ khiến Chu lão phu nhân càng thêm tò mò.

“Không biết khi nào mới có thể gặp nàng một lần?”

Biết rõ cô mẫu sốt ruột, Tuy An vương phi liền nói: “A cô đừng vội, muốn gặp nàng thì đâu có khó. Đợi lần tụ tiệc tới, ta sẽ mời nàng đến, trước sẽ báo cho a cô, mời a cô đến làm khách, được không?”

Chu lão phu nhân lập tức vui vẻ: “Vậy thì mời sớm một chút, con gái thị lang, ta muốn xem xem tướng mạo ra sao.”

“Cũng là giúp các ngươi nhìn kỹ một phen, xem tính tình, phẩm hạnh nàng thế nào.”

Lý Ngật lên tiếng nhận lời: “Vâng, chờ thời cơ thích hợp, ta sẽ đích thân gửi thϊếp mời Nguyên nương tử đến dự.”

Chu lão phu nhân gật đầu liên tục: “Được, được, như vậy là tốt. Nhưng đừng làm người ta khó xử.”

“Đợi việc này thành rồi, ngươi và a mẫu ngươi cũng giúp Thường Đĩnh tìm xem có cô nương nào thích hợp không, chứ để nó cứ mãi không chịu thành hôn, trong lòng ta đây vẫn không yên.”

“Tìm một vị xuất thân thư hương, gia phong nề nếp, có giáo dưỡng, chắc sẽ hợp ý nó.”

Người lúc này bị gọi tên, Lịch Thường Đĩnh, chỉ khẽ phe phẩy quạt, mỉm cười nhạt, không tỏ vẻ để tâm.