Chương 9

Đại mỹ nhân Lạc Phù đang bận rộn xã giao với các phu nhân, anh trai Thẩm Niệm Nhiên thì chẳng biết đã biến đi đâu. Không còn chỗ nào để đi, Thẩm Niệm Bạch đành quay lại góc nhỏ ban nãy, cầm chiếc dĩa trống không, ngồi thẫn thờ.

Chỗ cô ngồi khá khuất, ánh đèn cũng mờ. Khi có người tiến lại gần, bóng người che khuất ánh sáng khiến góc nhỏ ấy càng thêm tối.

Người kia bước tới, ngồi xuống ngay bên cạnh cô. Chưa kịp quay đầu nhìn rõ, một đĩa bánh kem đã được đặt ngay trước mặt cô.

“Nghe nói em thích ăn món này à?”

Một bàn tay cầm đĩa bánh xuất hiện trước mắt cô.

Thấy Thẩm Niệm Bạch dán chặt ánh nhìn vào miếng bánh, Cố Ngôn Chi khẽ cười một tiếng, đặt đĩa xuống rồi nói: “Xem ra là thật rồi.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Niệm Bạch lập tức đỏ bừng. Nhìn gương mặt mang ý cười của hắn, cô mấp máy môi muốn giải thích, nhưng cuối cùng chỉ lặng lẽ xúc một miếng bánh đưa vào miệng.

Cô không thể nói rằng, thực ra nãy giờ cô không nhìn bánh, mà là đang nhìn đôi bàn tay thon dài, đẹp mắt của hắn.

Cô gái nhỏ trắng trẻo như một cục bông, co người trên ghế, cúi đầu không dám nhìn hắn, chỉ tập trung ăn bánh. Cố Ngôn Chi ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát cô. Dù hắn không nói gì thêm, nhưng Thẩm Niệm Bạch vẫn cảm nhận rõ ánh mắt hắn đang dừng lại trên người mình.

Lấy hết can đảm, cô mới ngẩng đầu lên, vô tình chạm phải đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn.

Tim cô chợt hẫng một nhịp, sợ hãi đến mức vội vàng cúi đầu xuống.

Cố Ngôn Chi ngồi cạnh, yên lặng nhìn cô. Thấy cô ngẩng lên, khóe môi hắn khẽ nhếch, giọng nói dịu đi: “Vẫn chưa đủ sao?”

“…”

Thẩm Niệm Bạch im lặng. Trong mắt hắn, cô rốt cuộc tham ăn đến mức nào chứ?

“Đủ rồi ạ.”

Cố Ngôn Chi trông ôn hòa, dễ gần, nhưng trên người hắn luôn toát ra cảm giác lạnh lùng, xa cách khó nắm bắt.

Thẩm Niệm Bạch vốn không phải người hoạt bát, lại thêm việc ngồi cạnh Cố Ngôn Chi khiến cô càng thêm bối rối.

Không khí rơi vào trầm mặc. Cô không biết nên mở lời thế nào, còn hắn dường như cũng không có ý định bắt chuyện, sự im lặng trở nên ngượng ngùng.

Thẩm Niệm Bạch chợt nhớ tới màn trêu đùa ban nãy với Cố Thanh Ninh, tay cầm dĩa bỗng khựng lại, lông mày khẽ nhíu.

Không lẽ lúc nãy hắn cũng đứng bên cạnh, nhìn thấy hết rồi?

Dường như đoán được suy nghĩ của cô, Cố Ngôn Chi bỗng lên tiếng: “Lúc nãy gặp anh trai em ở đằng kia, cậu ấy nói với anh là em rất thích ăn món này.”