Chương 8

Hai người chênh nhau ba bốn tuổi, tính cách trái ngược hoàn toàn, ngay cả sở thích cũng chẳng có mấy điểm chung.

Theo lẽ thường, hai người như vậy rất khó thân thiết. Thế nhưng không hiểu sao, quan hệ giữa họ lại tốt đến mức khiến người khác phải ngạc nhiên.

Cả hai thường xuyên như hình với bóng, nhưng lại hiếm khi cùng xuất hiện trong các sự kiện hay bữa tiệc lớn. Vì vậy, khi Cố Thanh Ninh nắm tay Thẩm Niệm Bạch bước vào đại sảnh, họ lập tức trở thành tâm điểm của vô số ánh nhìn.

Thẩm Niệm Bạch vốn không thích bị người khác soi mói, cô hơi mất tự nhiên, lặng lẽ nhích sang bên cạnh hai bước. Vừa nghiêng đầu, cô đã thấy một nhân viên phục vụ đang đẩy ra một chiếc bánh kem khổng lồ.

“Cậu cứ qua nói chuyện với ông nội Cố đi, tôi đi ăn bánh kem đây.” Thẩm Niệm Bạch đang uể oải bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên, đôi mắt cong cong cười tươi. Cô vẫy tay với Cố Thanh Ninh, rồi nhanh nhẹn dẫm trên đôi giày cao gót, theo sát nhân viên phục vụ.

Nếu hỏi khoảnh khắc nào khiến Thẩm Niệm Bạch cảm thấy hạnh phúc nhất trong bữa tiệc này, thì chắc chắn chính là lúc được ăn bánh kem.

Chiếc bánh kem mang hương vị ngọt ngào, thoang thoảng mùi sữa dịu nhẹ. Chỉ cần nếm một miếng là có thể nhận ra ngay đây là tay nghề của Hank – đầu bếp bánh ngọt riêng của nhà họ Cố. Thẩm Niệm Bạch dùng dĩa cắt một miếng nhỏ, thỏa mãn đưa vào miệng.

Bánh rất lớn, nhưng khách trong tiệc cũng đông.

Ăn xong miếng cuối cùng trong đĩa, Thẩm Niệm Bạch đứng dậy định đi lấy thêm. Không ngờ vừa quay người lại, cô đã chết lặng tại chỗ.

Chiếc bánh khổng lồ khi nãy giờ chỉ còn lại một mẩu nhỏ, vốn dĩ cũng đủ cho hai ba người ăn.

Ngay lúc đó, một đôi bàn tay trắng trẻo, thon thả vươn ra, không chút khách sáo xúc trọn “tảng” bánh cuối cùng vào đĩa của mình, rồi nhanh chóng cắn một miếng lớn.

Người đó dường như nhận ra ánh mắt của Thẩm Niệm Bạch, liền nhe răng cười một cái, sau đó cúi đầu tiếp tục đánh chén. Từ góc độ của Thẩm Niệm Bạch, cô có cảm giác cả khuôn mặt đối phương sắp vùi hẳn vào đống kem.

Quả nhiên, khi ngẩng lên, khuôn mặt của “kiều nữ” nào đó đã dính đầy kem bơ, hoàn toàn không ăn nhập gì với lớp trang điểm tinh xảo trên gương mặt.

“Cố Thanh Ninh!” Thẩm Niệm Bạch bất lực nhìn cô gái đứng cách đó không xa, dùng khẩu hình miệng mắng yêu: “Cậu có thể bớt trẻ con lại được không hả?”

Đúng là hết cách với cô ấy.

Trơ mắt nhìn Cố Thanh Ninh bưng đĩa bánh rời đi, Thẩm Niệm Bạch tiếc hùi hụi, khẽ bĩu môi.