Chương 7

Dù Thẩm Niệm Bạch không tìm thấy trên gương mặt hắn dù chỉ một tia chế giễu lạc lõng nào, nhưng cô vẫn xấu hổ đến mức chẳng còn mặt mũi đâu để đối diện với người đàn ông này nữa.

Thật tình mà nói, toàn bộ chút tôn nghiêm ít ỏi của cô coi như đã đổ sông đổ biển trước mặt Cố Ngôn Chi rồi.

Nghỉ ngơi một lát, cổ chân đã bớt đau hơn lúc nãy. Thẩm Niệm Bạch khẽ lên tiếng chào tạm biệt Cố Ngôn Chi, rồi một tay vịn tường, chậm chạp lê bước quay về. Dáng đi khập khiễng của cô trông vừa vụng về, vừa có phần buồn cười.

“Bạch Bạch, sao chân cậu lại thành ra thế kia?” Tiếng giày cao gót lộc cộc thanh thúy nhanh chóng tiến lại gần, ngay sau đó, cánh tay Thẩm Niệm Bạch đã được một đôi tay thon thả đỡ lấy.

Có chỗ dựa, Thẩm Niệm Bạch thở phào nhẹ nhõm. Cô nhìn Cố Thanh Ninh đang tò mò đánh giá mình, khẽ bĩu môi, hất cằm về phía chiếc hòm gỗ đặt ở đằng kia.

“Không biết ai lại để cái hòm ngay giữa hành lang, nãy tôi không để ý nên vấp phải, đau muốn chết.”

Nghe xong, Cố Thanh Ninh ho nhẹ một tiếng, nụ cười trên mặt thoáng chốc trở nên gượng gạo.

“Cái hòm đó là tôi để đấy. Nặng quá, tôi bê không nổi, nên mới đi tìm Cố Tam tới giúp một tay.”

Khoảnh khắc vấp phải chiếc hòm, Thẩm Niệm Bạch đã cảm nhận rõ nó nặng đến mức bất động, đủ biết bên trong không phải là đồ nhẹ. Cố Thanh Ninh vốn là Nhị tiểu thư lá ngọc cành vàng của nhà họ Cố, với tính cách tiểu thư của cô ấy, việc bỏ mặc đồ giữa hành lang cũng không có gì khó hiểu.

Biết mình đuối lý, Cố Thanh Ninh vội vàng chuyển chủ đề. Thấy cậu em trai vẫn đứng đó, mặt không cảm xúc nhìn về phía này, cô ấy lập tức lên tiếng oán trách: “Em đó, là đàn ông con trai, thấy con gái nhà người ta ngã ra đấy mà không biết tới đỡ một tay sao?”

Cố Ngôn Chi không đáp, chỉ đứng yên tại chỗ. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười nhạt, đôi mắt sâu thẳm thoáng lướt qua một tia sáng khó đoán.



Cố Thanh Ninh xếp thứ hai trong đám con cháu cùng thế hệ, nhưng lại là cô con gái duy nhất.

Nhà họ Cố không có tư tưởng trọng nam khinh nữ, thậm chí ông cụ Cố còn đặc biệt yêu quý cháu gái, cưng chiều cô ấy hết mực.

Nếu nói Thẩm Niệm Bạch là kiểu con gái nội liễm, ngoan ngoãn, thì Cố Thanh Ninh lại là một “đại mỹ nhân” tính tình phóng khoáng, có chút ngông nghênh, lại còn cực kỳ lầy lội.