Chương 6

Bên trong sảnh tiệc dày đặc tiếng người ồn ào, náo nhiệt, còn hành lang bên ngoài thì lại yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng gót giày gõ trên sàn phòng.

Từ sau lần bị Cố Ngôn Chi bắt gặp chuyện của mình và Tần Tranh thì Thẩm Niệm Bạch vẫn chưa dám đến khu nhà chính để tìm Cố Thanh Ninh chơi.

“Đinh!” Đúng lúc cô đang chán nản chẳng biết nên làm gì thì điện thoại bỗng vang lên tiếng tin nhắn mới.

Thẩm Niệm Bạch lấy điện thoại ra xem, vừa thấy là tin nhắn của Tần Tranh gửi đến, khóe môi cô liền cong lên, tâm trạng trong khoảnh khắc cũng trở nên tươi sáng hẳn.

Dựa vào tường quá lâu khiến đôi chân hơi tê, cô vừa trò chuyện với Tần Tranh vừa chậm rãi bước đi dọc hành lang.

Cô vẫn không thể tin nổi mình và Tần Tranh, thật sự đang ở bên nhau rồi!

Chàng trai tài năng được cả học viện mỹ thuật tôn là thiên tài trong phòng vẽ lại có thể trở thành bạn trai của cô, nghĩ đến thôi cũng khiến tim cô đập rộn ràng.

Chỉ cần nhớ đến điều đó, khóe môi của Thẩm Niệm Bạch lại vô thức khẽ nhếch lên, để lộ ra một nụ cười ngọt ngào như muốn tan ra dưới ánh đèn.

Có lẽ vì mải nhắn tin quá nhập tâm mà cô không để ý rằng mình đã đi xa khỏi đại sảnh, càng không để ý dưới chân có gì.

Khi đang nhắn một tin tràn đầy hạnh phúc, mũi giày cô bỗng đá phải thứ gì đó cứng ngắc. Còn chưa kịp phản ứng thì “rầm” một tiếng, cả người Thẩm Niệm Bạch liền ngã nhào xuống đất.

“Á!” Cú ngã bất ngờ khiến cô đau đến hít mạnh một hơi. Điện thoại cũng rơi ra ngoài, trượt một vòng trên nền gạch, không biết còn dùng được không.

Hôm nay cô còn bị quý cô Lạc Phù phu nhân bắt mang đôi giày cao gót mũi nhọn để “tôn dáng cho hợp với lễ phục” nữa chứ!

Đến khi cô chậm rãi chống tay ngồi dậy thì nước mắt đã lưng tròng.

Mắt cá chân nhói đau dữ dội, dường như bị trẹo thật rồi.

Thẩm Niệm Bạch cuống quýt nhìn quanh, sợ ai đó thấy được cảnh mình ngã thảm hại thế này. Nhưng càng sợ thì lại càng xui – bởi vì cô thực sự trông thấy, cách đó không xa, có một người đàn ông đang đứng dựa vào tường.

Và người ấy không ai khác, chính là Cố Ngôn Chi.

Trái tim cô thắt lại. Anh đã đứng ở đó từ bao giờ? Chẳng lẽ cảnh cô ngã sấp mặt ban nãy… anh đều đã nhìn thấy hết rồi sao?

Khi ánh mắt hai người chạm nhau, tim Thẩm Niệm Bạch khẽ run lên một nhịp.

Cô chỉ có thể ngơ ngác nhìn Cố Ngôn Chi thong thả bước lại gần, cúi người nhặt lên chiếc điện thoại rơi trên sàn rồi đưa qua cho cô.

Dù hôm nay là tiệc mừng thọ do nhà họ Cố tổ chức, nhưng Cố Ngôn Chi vẫn ăn mặc cực kỳ đơn giản. Một chiếc áo len cổ chữ V màu nhạt phối với quần đen trơn, mang dáng vẻ tùy ý nhưng vẫn chỉnh tề, khiến anh trông như một người anh trai hàng xóm hiền hòa nho nhã. Chỉ là khí chất ôn nhu ấy lại pha chút gì đó quá sức thu hút.

Phần cổ áo khẽ mở để lộ đường cổ thẳng và xương quai xanh gợi cảm đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu.

Cố Ngôn Chi càng đến gần, Thẩm Niệm Bạch càng vội vã thu lại ánh mắt. Cô nhận lấy điện thoại từ tay anh, lí nhí nói: “Cảm ơn anh.”

Cổ chân vẫn đau nhói, cô phải vịn vào tường mới đứng vững được. Khuôn mặt lúc này đã nóng bừng một mảng.

Tại sao gần đây cứ mỗi lần cô gặp chuyện xấu hổ thì người chứng kiến đều lại là Cố Ngôn Chi vậy chứ?