Cô còn định mở miệng giải thích, ai ngờ vừa ngẩng lên lại thấy hắn đang nheo mắt nhìn cô, ánh nhìn sâu như đáy biển, chẳng biết ẩn chứa điều gì khiến lòng cô thêm bất an.
Nhận ra cô bị mình làm cho hoảng sợ, Cố Ngôn Chi khẽ mím môi, rồi nở nụ cười nhàn nhạt.
Hắn vươn tay, dùng ngón tay thon dài khẽ búng nhẹ lên trán cô một cái: “Yên tâm đi, anh của em không xấu đến vậy đâu.”
Nói xong, hắn lại thản nhiên dựa lưng vào khung cửa kính, giọng nói bình đạm mà ấm áp: “Anh sẽ giữ bí mật cho em.”
Đó là kết quả cô đoán được nhưng cách hắn đáp lại khiến cô vô cùng bất ngờ.
Cái búng tay kia rất nhẹ, nhẹ đến mức như gió thoảng, vậy mà khiến Thẩm Niệm Bạch cảm thấy lòng mình mềm đi, một cảm giác thân thiết kỳ lạ lan tỏa khắp người.
Ừm quả thật là một anh trai ôn hòa dịu dàng như người ta vẫn nói. Thiện cảm trong lòng cô đối với Cố Ngôn Chi chợt tăng vọt lên mấy phần.
Trước khi rời đi, dù đã nói cảm ơn đến ba lần, cô vẫn thấy chưa đủ, nên lấy từ túi ra một chiếc hộp nhỏ gói tinh xảo, cười tươi như ánh nắng: “Đây là bánh phô mai, ngon lắm đó, coi như quà cảm ơn anh nhé!”
Nụ cười ấy mềm mại như một viên kẹo ngọt, còn người đàn ông đứng bên khung kính sau khi nhận được món quà ấy, vô thức ánh mắt khẽ cong lên nhưng trong đáy mắt kia ẩn hiện thứ cảm xúc không ai nhìn thấu được.
Từ xa, Tần Tranh đã nhìn thấy Thẩm Niệm Bạch đang nói chuyện với Cố Ngôn Chi. Người đàn ông kia dù chỉ để lộ nửa thân dưới ánh nắng, song quanh người hắn vẫn toát ra một thứ áp lực vô hình, khiến người khác không tự chủ mà kiêng dè vài phần.
Thân hình nhỏ nhắn của Thẩm Niệm Bạch đứng phía trước hắn, càng khiến cảnh tượng ấy trở nên chênh lệch đến khó hiểu. Tần Tranh nhìn mà trong lòng dâng lên một cảm giác rất khó chịu.
“Người đó là ai vậy?” Hắn không kìm được mà hỏi, ánh mắt vẫn còn đọng nơi dáng người cao lớn ấy.
“Ừm... là một anh trai rất ôn hòa, người rất tốt.” Cô trả lời, giọng nhẹ đến nỗi như tan trong gió.
Anh trai ôn hòa ư? Câu trả lời ấy khiến Tần Tranh khẽ cau mày, trong lòng không rõ là nghi ngờ hay là đang bực bội.
Khi hai người ra đến cửa quán cà phê, Tần Tranh bất giác quay đầu nhìn lại và liền thấy một cảnh tượng khiến bản thân cảm thấy vô cùng khó chịu.
Người đàn ông vừa nãy còn mỉm cười ôn nhu, giờ lại cúi đầu nhìn hộp bánh trong tay, khuôn mặt thoáng một nét lạnh lùng, lãnh đạm.
Đây thật sự là người đàn ông ôn nhu dịu dàng mà cô vừa nhắc đến sao?