Cô dường như đã đoán được người kia là ai và cũng biết rõ người ấy nhất định đã chứng kiến toàn bộ mọi chuyện!
Nếu hắn đem chuyện hôm nay nói cho cha mẹ cô biết, vậy thì cô và Tần Tranh đều xong đời rồi!
“Làm sao vậy?” Cảm nhận được sự biến đổi trong cảm xúc của cô, Tần Tranh siết nhẹ bàn tay đang nắm, kéo cô về khỏi sự thất thần.
Thẩm Niệm Bạch lúc này mới chợt nhận ra tay mình vẫn còn nằm gọn trong lòng bàn tay của Tần Tranh, nhiệt độ nơi các đầu ngón đan vào nhau khiến gò má cô nóng bừng. Cô vội vàng rụt tay lại, khẽ ho khan một tiếng.
“Em bắt gặp một người quen rồi, anh đợi em một lát nhé, em qua đó chào một tiếng.” Dù trong lòng thấp thỏm bất an, cô vẫn cố giữ lấy sự bình tĩnh, hướng về phía người đàn ông đang đứng bên khung cửa sổ mà bước tới.
Cô có thể chắc chắn Cố Ngôn Chi đã nhìn thấy mình. Dù là vì lễ phép hay vì bất cứ lý do nào khác, cô đều nên tiến lại chào hỏi.
Người đàn ông ấy khoác trên người một chiếc áo len màu kem nhạt ôm sát, càng tôn thêm vẻ phong nhã, thanh tao vốn có trời ban của hắn. Nửa bên mặt hắn bị ánh nắng hắt lên, mông lung rất khó nhìn rõ, nhưng nửa còn lại lộ ra lại đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở, như thể chỉ cần nhìn lâu hơn một chút là sẽ sa vào đó mãi mãi không cách nào thoát được.
Hắn lặng lẽ dõi theo bước chân của cô gái nhỏ đang tiến đến, trong đôi mắt sâu như mực không lộ rõ cảm xúc, chỉ có thứ ánh nhìn khiến người ta vừa e dè, vừa chẳng thể dời đi được.
“Cố thiếu gia, thật trùng hợp.” Thẩm Niệm Bạch nặn ra một nụ cười gượng gạo. Đứng trước mặt hắn, cô luôn có một cảm giác ngượng ngùng, khó tả, vừa như kính trọng một người lớn lại vừa có cảm giác vô cùng sợ hãi.
Nhà họ Thẩm và nhà họ Cố vốn đã quen biết với nhau nhiều đời. Thẩm Niệm Bạch thân với Cố nhị tiểu thư – Cố Thanh Ninh, nhưng với vị Cố Tam thiếu gia – Cố Ngôn Chi này thì lại không mấy gần gũi.
Những lần hiếm hoi từng gặp qua, ấn tượng của cô về hắn chỉ vỏn vẹn qua mấy dòng chữ đó là ôn nhu, lễ độ, lạnh lùng.
“Thật trùng hợp.” Khóe môi Cố Ngôn Chi khẽ cong lên, giọng hắn nhẹ bâng tựa như gió, mang theo một ý cười nhàn nhạt nhưng lại khiến người nghe có một áp lực vô hình vậy. Vì chênh lệch chiều cao, hắn hơi cúi đầu, ánh mắt rủ xuống nhìn cô, tư thế ấy lại vô tình khiến Thẩm Niệm Bạch thấy đầu mình càng thêm choáng váng.