Tần Tranh đưa ra lời tỏ tình với cô. Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Niệm Bạch ngỡ như mình đã nghe nhầm.
Quán cà phê hôm nay bài trí trông rất thơ mộng, không gian thoang thoảng một mùi hương dịu dàng, giữa nền nhạc tiếng Anh nhẹ nhàng, giọng nam ca sĩ khàn khàn, trầm ấm đến mức khiến lòng người cũng phải tan chảy theo từng nhịp điệu của anh.
Cô nghe không hiểu lời bài hát nhưng lại cảm thấy giai điệu ấy thật ấm áp, dễ chịu.
Ngồi đối diện là Tần Tranh, thiếu niên có khuôn mặt vô cùng tuấn tú, đôi mắt sáng trong như nước suối mùa thu, hắn đang chăm chú nhìn cô. Thấy cô im lặng thật lâu mà vẫn không lên tiếng, hắn khẽ nhíu mày, hơi ngập ngừng trong giây lát rồi đưa tay ra...
Từng chút từng chút lại gần, hắn nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại của Thẩm Niệm Bạch.
Sắc mặt cô ửng hồng nhưng cô không hề chán ghét với việc đó, cô không rút tay lại.
Tần Tranh và cô đều là học sinh chuyên mỹ thuật, cùng nhau học chung một lớp. Hắn là thiên tài được thầy cô khen ngợi còn cô ngược lại hoàn toàn chỉ là một người vô hình không mấy ai để ý.
Thẩm Niệm Bạch thích nhìn hắn vẽ, thích cái dáng hắn nghiêng người cầm cọ, từng nét từng đường vẽ của hắn đều kiên định mà ôn hòa. Cô vô cùng yêu thích bàn tay cầm lấy cọ vẽ của hắn.
Trong lòng cô, hình tượng của Tần Tranh luôn giống như mẫu người hoàn mỹ mà mẹ cô – Bạch Lạc Phù từng nói đến, ở hắn tỏa ra một loại ánh sáng mà người khác không thể nào chạm tới được. Bởi vậy, lời tỏ tình kia quả thực khiến cô hoảng hốt.
Hiện tại là giai đoạn nước rút của năm cuối cấp, yêu đương vốn là điều cấm kỵ trong trường, mà với người cha nghiêm khắc của cô, đó lại càng là tội lớn.
Lý trí bảo cô nên từ chối, nhưng khi ngẩng đầu, cô vô tình chạm phải ánh mắt trong trẻo của Tần Tranh thì mọi lời khước từ đều nghẹn nơi cổ họng. Cô rung động bởi đôi mắt ấy.
Ngoài cửa sổ, trời xanh trong vắt, nắng rót xuống như mật, hôm nay quả là một ngày vô cùng thích hợp để bắt đầu một mối tình.
Hai người chọn chỗ ngồi rất đẹp, ánh nắng xuyên qua cửa kính, hắt lên mặt cô, ấm áp khiến Thẩm Niệm Bạch khẽ nheo mắt, môi cong lên một nụ cười lười biếng.
Cô cảm thấy thật dễ chịu. Nhìn Tần Tranh cúi đầu cười nhạt, ở phía đối diện được ngắm nhìn trọn vẹn khuôn mặt đó khiến cô lại càng thích hơn.
Nhưng khi cô đang hào hứng phấn khởi trong lòng, bỗng ánh mắt cô chạm vào một bóng dáng cao lớn đứng ngoài cửa kính. Người ấy hờ hững dựa vào khung cửa, dáng người vô cùng bắt mắt nhưng vì ngược sáng nên khuôn mặt mờ mịt không rõ. Chỉ là sao lại quen đến thế nhỉ?
Cách nhau một khoảng không xa không gần, Thẩm Niệm Bạch có thể cảm nhận được ánh nhìn kia, nó mang theo sự nhẹ nhàng, bình thản, nhưng lại khiến người ta không thể nào làm không để ý được.
Cô giật mình mở to mắt, trong đôi đồng tử trong suốt thoáng hiện lên một tia hoảng loạn. Người ấy chính là Cố Ngôn Chi.