Chương 16: Lẽ Nào Anh Không Nhớ Em Sao?

"Em đang làm gì vậy?"

Bên tai, truyền đến giọng nói lạnh lùng của người đàn ông.

Phó Yên dừng lại.

Chiếc chăn của bệnh viện phủ lên hai người, ở bên dưới là hai cơ thể đang áp sát vào nhau.

Không biết ai là căng thẳng đến mức hơi thở gấp, đến cả không khí cũng trở nên loãng hơn, mùi hương nồng nặc bám chặt vào quần áo, không thể nào rũ bỏ được.

Hơi thở của Phó Yên rối loạn, mặt đỏ bừng.

Dù sao cũng là Bùi Tri Duật chứ đâu phải người khác.

Cô thế mà lại làm loại chuyện này với anh trai mình...

Rất vô đạo đức.

...

...

Giọng điệu của Bùi Tri Duật rất lạnh lùng.

"Đi xuống."

Ai mà ngờ được rằng, người phụ nữ phía sau lại tiến đến gần.

Cách một lớp vải mỏng manh, anh có thể cảm nhận được cơ thể mềm mại của cô.

Bàn tay cô vẫn đặt trên đùi anh, cố ý vô tình, theo giọng của anh những ngón tay cô xoay tròn trên đùi anh.

Cô ghé sát đến bên tai anh, giọng nói ám muội: "Anh trai, lẽ nào anh không nhớ em sao?"

Bùi Tri Duật cũng không lý giải được tại sao người anh lại cứng đờ.

Phó Yên chớp mắt tỏ ra vô tội.

"Em sẽ thỏa mãn anh, không được sao anh trai?"

Không khí trong phòng càng trở nên vô cùng mờ ám.

Nhưng Bùi Tri Duật không hổ là một người đàn ông lạnh lùng vô tình.

Trong đêm, giọng nói của anh nghe không rõ đang vui hay tức giận: "Bỏ tay ra."

Bùi Tri Duật nghĩ rằng làm như vậy có thể khiến cô từ bỏ.

Nhưng không ngờ.

Ngay giây tiếp theo, người phụ nữ đó lại lật người đè anh xuống dưới thân mình.

Khi cô áp xuống, mái tóc đen dài buông xuống như thác nước, hai lọn tóc thơm ngát rơi xuống mũi và cằm anh.

Rất ngứa, cũng rất kí©h thí©ɧ.

Cô ép anh xuống, cắn môi rồi nhìn xuống anh.

Đôi mắt hơi đỏ, mang theo dáng vẻ của một cô gái nhỏ phải chịu ủy khuất khiến người ta thương xót.

"Anh trai, sau khi anh tỉnh lại trở nên xa lạ quá."

"Liệu có phải là anh không cần em nữa không?"

Nói xong, đôi mắt thanh tú xinh đẹp kia càng lúc càng đỏ.

"Em xuống trước đi đã."

Bùi Tri Duật mặt không cảm xúc, nhìn đi chỗ khác.

Anh không nhìn cô.

Lý do rất đơn giản, cô không hề để ý đến ranh giới, cách anh quá gần...

Khi cô nói, hơi thở ngọt ngào của cô phả vào mặt anh.

Đôi môi đỏ bóng loáng mở ra rồi khép lại, ép sát vào cằm anh.

Phó Yên cũng không hề có cảm giác an toàn, vì anh quá lạnh nhạt, cho dù là anh đã mất trí nhớ, nhưng cô vẫn cảm thấy bản thân không thể kiểm soát được anh.

Cô đang thăm dò.

Một lúc sau, l*иg ngực người đàn ông hơi phập phồng.

Phó Yên vừa cử động, lại chạm vào thân trên của anh.

Điều không thể chối cãi được là body người đàn ông họ Bùi này đẹp thật.

Cơ bắp săn chắc, xuyên qua lớp áo bệnh nhân vẫn có thể cảm nhận được đường nét của cơ bụng nhô lên ở bên dưới...

Tiếng hô hấp của Bùi Tri Duật càng lúc càng gấp gáp.

Nhưng giây tiếp theo, cô đã bị anh đẩy ra khỏi giường.

Anh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đen láy khó đoán.

"Tôi muốn nghỉ ngơi."

Đúng là máu lạnh vô tình.

Phó Yên cảm thấy chuyện này ngày càng nguy hiểm. Cảm thấy những việc vừa làm đều vô ích.

Bùi Tri Duật ngồi trên giường bệnh, tỏa ra khí chất lạnh lùng xa cách khó gần.

Tính kế gài anh, cô thực sự có thể làm được không?

Chiêu này, vừa khó khăn vừa nguy hiểm.

Phó Yên đứng đó một lúc rồi nhanh chóng nở nụ cười với anh, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

"Được, vậy ngày mai em lại đến thăm anh..."

"Anh nghỉ ngơi thật tốt nhé."

Người đàn ông không trả lời, chỉ nhìn cô rời đi.

Sau khi đóng cửa lại, Phó Yên cảm thấy toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

Tối đó, còn chẳng thèm ngủ bù, mà chạy thẳng đến nhà Lâm Châu.

Lâm Châu là phó chủ tịch cho công ty của gia đình cô ấy, giờ đây đang ngồi trên ghế sofa, vừa đắp mặt nạ vừa ôm laptop xử lý công việc, ngón tay gõ phím rất lâu, lúc này mới bớt chút thời gian để quan tâm đến cô.

"Sao cậu lại chạy đến chỗ tớ vậy?"

"Chẳng phải tối qua cậu đi hẹn hò với Bùi Tri Duật sao? Thế nào, chiếc váy sεメy của cậu có hớp hồn Bùi Tri Duật không?"

"Tối qua tớ gọi mà cậu cũng không thèm bắt máy. Không phải tối qua cậu đã đi khách sạn rồi đấy chứ? Cậu khá quá nha, tốc độ phát triển nhanh đó Phó Yên!"

"Tớ ở bệnh viện."

Lâm Châu còn chẳng thèm ngẩng đầu: "Bệnh viện? Cậu đến bệnh viện làm gì?"

"Bùi Tri Duật bị tai nạn xe hơi, mất trí nhớ, hiện đang nằm viện."

Tay Lâm Châu run lên, những viên kim cương trên bộ nail gần như sắp rơi xuống.

"Cậu nói gì cơ?"

Phó Yên thay đổi tư thế, hai tay chống cằm.

"Sau đó, tớ lừa Bùi Tri Duật rằng tớ là bạn gái anh ta. Bây giờ tôi đang tự nhận là bạn gái anh ta."

Lâm Châu há hốc mồm.

Cô ấy phải mất nửa tiếng, mới tiêu hóa được thông tin trong lời nói của Phó Yên.

Cuối cùng cô ấy nói một câu——

"Phó Yên cậu đỉnh quá đi, ra đường nể mỗi cậu."

Lâm Châu muốn lay người Phó Yên thật mạnh để cô tỉnh ra. Chuyện vô lý và mạo hiểm như vậy, sao cô lại dám làm chứ?

Đối phương lại còn là Bùi Tri Duật.

Phó Yên oan ức bĩu môi: "Lúc đó tớ cũng là vì bị kích động."

"Con nhỏ trà xanh kia lại gọi điện khıêυ khí©h tớ, bảo tớ cầm tiền của anh trai cô ta rồi cút đi. Tớ làm sao nuốt trôi cục tức này chứ?"

Vì vậy, nên... trong lúc tức giận tớ đã gây ra chuyện này.

Lâm Châu bày ra vẻ mặt khó nói nhìn cô.

Bây giờ thì hay rồi, ai sẽ dọn dẹp đống lộn xộn này đây?

"Bùi Tri Duật là ai? Sao cậu dám tính kế lừa gạt anh ta hả?"

"Nếu như anh ta hồi phục trí nhớ, lột một lớp da của cậu thì vẫn xem là nhẹ đó!"

Cô không dám tưởng tượng được khi Bùi Tri Duật biết được sự thật, trong lúc anh tức giận thì cô sẽ có kết cục gì...

Phó Yên rùng mình.

Nhưng khi cô nghĩ đến Bùi Vãn Vãn, rồi lại nghĩ đến kẻ bám váy dựa hơi Lam Diên, nhớ đến cái dáng vẻ chó cậy thế chủ của hai người họ trước mặt cô, thì cô lại thấy tức giận.

Cô đã quyết định.

"Mặc kệ đi, vở kịch này chỉ có thể tiếp tục diễn!"

Cô an ủi Lâm Châu: "Tớ sẽ mượn quyền lực của Bùi Tri Duật để xử lý đôi tra nam tiện nữ kia, nhưng cậu yên tâm, trước khi Bùi Tri Duật khôi phục trí nhớ, tớ sẽ tìm cơ hội thoát thân kịp thời."

Hơn nữa, cũng không biết liệu Bùi Tri Duật có thể khôi phục lại trí nhớ hay không.

Ngày hôm sau, Phó Yên đến nhà hàng Bắc Quốc mua về một ít đồ ăn ngon, vừa đến cổng bệnh viện trung ương, liền nhận được điện thoại.

Mấy ngày nay cô không nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn, Trương Tuyết Yến không thể tìm được cô.

Mỗi lần Trương Tuyết Yến liên lạc với cô, đều chỉ liên quan tới Bùi Vãn Vãn.

"Nghe nói Bùi Tri Duật đã đến tìm mày để hòa giải chuyện của Vãn Vãn, nhưng mày không đồng ý. Người ta đã bồi thường cho mày rồi, vậy mày còn muốn thế nào nữa hả?"

"Nếu không phải vì nể tình Vãn Vãn, mày đã sớm bị đuổi khỏi Thượng Hải rồi. Nếu không phải nhờ có Vãn Vãn, mày nghĩ mày còn có thể yên ổn như bây giờ sao?"

"Mày có biết là Vãn Vãn đã phải đi cầu xin cho mày không?"

"Vãn Vãn lúc nào cũng suy nghĩ cho mày, vậy mà người làm chị như mày, sao lại vô ơn như vậy chứ?"

Trương Tuyết Yến biết Phó Yên một người bướng bỉnh cứng đầu, nên đã chuẩn bị rất nhiều lời nói để dạy dỗ cho cô một trận, muốn cho kẻ vô ơn này biết tốt xấu.

Ai mà ngờ được bà ta chưa nói được vài câu, đã nghe thấy đối phương mất kiên nhẫn nói.

"Biết rồi. Tôi sẽ ký thỏa thuận hòa giải."

"Gì, gì cơ? Mày nói cái gì?!" Trương Tuyết Yến còn tưởng mình nghe nhầm.

Phó Yên nhíu mày: "Không hiểu tiếng người sao? Vậy tôi không ký nữa."

"Ký đi! Sao lại không ký!"

Trong lòng Trương Tuyết Yến cảm thấy bất ngờ, tuy rằng cảm thấy lần này Phó Yên đồng ý nhanh chóng và thuận lợi như vậy có chút kỳ lạ, nhưng bà ta cũng không nghĩ nhiều.

Giọng nói của bà ta không còn gay gắt nữa. "Như vậy mới đúng, Vãn Vãn là em gái con."

Bà ta thay đổi thái độ lại khiến Phó Yên đau lòng.

Chỉ khi có lợi cho Bùi Vãn Vãn, bà ta mới vui vẻ dịu dàng như vậy.

Phó Yên hừ một tiếng, không nghe Trương Tuyết Yến nói nữa, trực tiếp cúp điện thoại.

Cô ngẩng đầu nhìn bệnh viện. Hôm nay là một ngày nắng đẹp có gió nhẹ.

Cứ để bọn họ đắc ý một thời gian.

Cứ để trà xanh tiếp tục nhảy nhót, còn cô sẽ lén lút đến nhà cô ta rồi tán tỉnh anh trai cô ta, trở thành chị dâu của cô ta.

Cô giơ tay tháo kính râm, nheo đôi mắt xinh đẹp của mình về phía mặt trời.

Đeo lại kính râm, giẫm lên giày cao gót, vừa chuẩn bị đi vào bệnh viện lại phát hiện ở bên ngoài bãi đậu xe có vài chiếc xe Lincoln vừa đỗ ở đó.

Có sự xuất hiện của nhân vật lớn, làm kinh động đến viện trưởng.

Khi bước ra khỏi thang máy, vừa đến hành lang, lại phát hiện ra ở cửa phòng VIP sang trọng đã tập trung rất nhiều vệ sĩ mặc vest đen đứng gác trong tâm thế sẵn sàng.

Tim Phó Yên hẫng một nhịp.

Xem ra chuyện Bùi Tri Duật bị tai nạn xe hơi, Bùi gia đã biết rồi.

Rất nhanh, ở cửa phòng bệnh cô nhìn thấy Bùi Quân và Bùi Vãn Vãn đang nói chuyện với viện trưởng.

Theo ở phía sau còn có Lam Diên.

Mẹ Kiếp! Đó là ả trà xanh và gã tra nam chết tiệt!

Trước khi Bùi Vãn Vãn quay về hướng này, cô đã lập tức quay lưng lại và trốn đi.