Nhϊếp Hội ngước mắt lên, đèn trong phòng có chút tối tăm, một tia sáng nhỏ rơi xuống, hắn hỏi: "Còn ai tới?"
Ông Nhϊếp bình tĩnh nói: "Sắp tới rồi."
Ông vừa dứt lời, người phục vụ mở cửa phòng ra, một người phụ nữ xinh đẹp mặc váy hoa, đi giày cao gót, đôi má đỏ bừng giọng nói dịu dàng: “Xin lỗi, con đến muộn.”
"Không sao đâu, Tú Anh, con qua đây ngồi đi. Nhϊếp Hội, con kéo ghế cho Tú Anh đi."
Nhϊếp Hội không nhúc nhích, liếc qua Quách Tú Anh, ném thực đơn lên bàn, quay đầu nhìn ông Nhϊếp.
Ông Nhϊếp thấy anh không nhúc nhích, thầm mắng trong lòng. Quách Tú Anh cũng cảm nhận được bầu không khí không ổn, cô lập tức cười nói: "Không cần đâu, con tự làm được."
Nói xong, cô kéo ghế ngồi xuống, cất túi xách đi, hít một hơi thật sâu rồi ngước mắt lên, nhưng nhiệt độ trên bàn lại giảm mạnh.
Ông Nhϊếp gõ gõ bàn, nhìn cháu trai rồi nói: “Có cảm nghĩ gì thì nói sau bữa ăn đi.”
Nhϊếp Hội ngả người về phía sau, bắt chéo đôi chân dài, hai tay đút vào túi quần, hôm nay anh đi quân ủng, tư thế đầy vẻ áp bức.
Dù ông Nhϊếp đã trải qua những thăng trầm nhưng trong giây lát ông vẫn thấy bị đe dọa.
Nhϊếp Hội: "Ông nội, ông quên nguồn gốc tên của con sao?"
Nhắc đến chuyện này, ông Nhϊếp có chút suy tư: “Đó chỉ cảm xúc nhất thời của mẹ con thôi, bà ấy rất yêu cha con, sau này căn cước công dân cũng đổi tên lại, là con nhất quyết muốn dùng cái tên này.”
“Con là đang nhắc nhở bản thân không được bước vào con đường cũ của ba con.”
"Nhưng con tính kiếp này cô độc một mình mãi như này à? Lần này con đã dùng thân mình cứu Chu Ngọc Cường ở Nepal.Chậm một chút thôi, con sẽ thành khối thịt nát! Nhϊếp gia, ông nội hy vọng con bình an vô sự càng hy vọng có người quan tâm, chăm sóc con, ông không sợ chết chỉ sợ con cô đơn lẻ bóng."
Nhϊếp Hội: "Chính vì thế mới càng không nên liên lụy người khác."
"Con có thể suy xét chút không, Tú Anh vì con học y,....."
"Con từ chối."
Nhϊếp Hội trực tiếp ngắt lời.
Sắc mắt ông Nhϊếp đen như mực, nhìn chằm chằm cháu trai mình, Quách Tú Anh bất lực ngồi đó. Nhϊếp Hội thu đôi chân dài lại, đứng dậy.
"Đứng lại!" Ông Nhϊếp hét lên.
Bầu không khí trong phòng lãnh lẽo cực điểm.
Quách Tú Anh không hiểu vì sao bầu không khí lại nghiêm trọng như vậy, bởi vì giữa hai người còn chuyện gì không thể nhắc tới?
“Đứng lại” này đã ngăn cản Nhϊếp Hội cùng người phục vụ đang chuẩn bị giao cà phê, tay anh ta run lên, vội vàng lùi lại quay lưng lại liền đυ.ng phải một phụ nữ xinh đẹp mặc áo sơ mi cổ chữ V màu hoa mai, một chiếc áo khoác thắt eo cùng một chiếc váy bó sát xẻ dài đến đầu gối, cô ấy cầm một điếu thuốc giữa các đầu ngón tay, liếc nhìn cửa phòng.
“Bên trong cãi nhau à?”
Người phục vụ bị vẻ đẹp của cô làm cho choáng váng, mặt đỏ bừng, gật đầu: “Đúng vậy.”
“Ở đây có món mì gọi là mì dao cắt không?”
"Có."
“Làm bát cho mỗi người một bát, thanh toán cho tôi. Phòng số 1.”
"Được."
Người phục vụ ấn tai bảo cho nhà bếp làm, Liễu Yên mỉm cười, hút một điếu thuốc, mở cửa quay lại phòng số 1.
Hai ông cháu vẫn đang giằng co ở phòng 2. Cửa phòng lại được mở ra, một chiếc xe đồ ăn được đẩy vào. Người đầu bếp cùng phụ bếp của mình đi vào, hai người im lặng nhìn. Nhϊếp Hội nheo mắt.
Anh không gọi món này.
Đầu bếp mỉm cười nói: "Đây là món mì độc đáo nhất ở Phượng Hoàng Lâu của chúng tôi. Điểm đặc biệt của món mì dao cắt chính là kỹ năng dùng dao. Tôi sẽ cho quý khách xem."
Vừa nói, anh ta vừa đứng cách xa ra, cầm dao và bột lên, cắt từng miếng một, cách khoảng hai mét.
Rơi thẳng vào nồi nước sôi.
Phụ bếp vừa vớt mì đã nấu chín vừa hỏi: “Ông có thích ăn cay không?”
Ông Nhϊếp trầm mặc vài giây mới nói: "Làm cay chút đi. Có tương ớt tỏi không?"
"Có."
"Còn anh thì sao, anh Nhϊếp?"
Nhϊếp Hội nói: "Đừng cay."
“Được rồi, còn cô thì sao, cô gái trẻ?”
Quách Tú Anh chợt tỉnh táo lại, lập tức nói: “Tôi cũng không cay.”
Một lúc sau, mùi thơm tràn ngập trong phòng, mì dao cắt bày sẵn trên bàn, Nhϊếp Hội bước vào bàn ngồi xuống ăn mì. Ông Nhϊếp liếc cháu trai một cái rồi cũng cúi đầu ăn mì.
Bầu không khí trong phòng trở nên yên tĩnh.
Nửa giờ sau, Nhϊếp Hôi đứng ở cửa nhìn ông Nhϊếp lên xe. Tài xế khởi động xe rồi lái ra ngoài. Quách Tú Anh đứng cạnh xe cô, từ xa nhìn người đàn ông cao lớn dưới hiên nhà.
Nhưng người đàn ông lại quay gót, đẩy cửa Phượng Hoàng Lâu rồi bước vào.
Nhϊếp Hội đi tới quầy lễ tân hỏi: "Người kêu mì dao cắt ở phòng nào?"
Quầy lễ tân mở miệng định nói gì đó.
Một giọng nữ vang lên từ phía sau: “Ở đây.”
Nhϊếp Hội quay lại, nhìn thấy Liễu Yên đang đứng trước một cây cột có khắc hoa, cô khoanh tay cười hỏi: “Mì có ngon không?”
Nhϊếp Hội nhìn cô vài giây rồi bước tới.
Dáng người cao lớn, một bước của anh bằng hai bước của cô, Liễu Yên nhìn thấy tốc độ bước chân của anh, mỉm cười lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào cây cột.
Cô ngước mắt lên: “Hả?”
Nhϊếp Hội giơ tay đặt lên cây cột phía trên đầu cô, cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu như mực. Liễu Yên mỉm cười nhìn vào mắt anh, giơ tay ôm lấy cổ anh.
"Giận dỗi miệng vết thương sẽ đau."
Nhϊếp Hội giơ tay còn lại nắm lấy bàn tay ngọc trên cổ anh, nắm chặt những ngón tay mảnh khảnh của cô, trên khớp xương nổi vài đường gân xanh.
Nụ cười trên mặt Liễu Yên vẫn còn đó chỉ là cảm xúc trong mắt có chút thay đổi.
Từ câu hồn đến dây dưa cùng người đối diện.