Chương 6.1

"Ăn đi." Liễu Yên dừng lại vài giây, cười, dựa vào cửa sổ, "Một cái bao nhiêu tiền? Cậu bằng lòng vứt không?"

Nhϊếp Hội nhìn cô vài giây, sau đó xoay người đi lên, một giọng nói trầm thấp từ phía cầu thang truyền đến: “Không ăn được thì bỏ được, ăn được bao nhiêu cũng đáng giá."

Tiếng gió rất ồn, những gì Liễu Yên nghe được chỉ là từ "bỏ được." Cô tặc lưỡi, mở cửa bước xuống xe, đi theo hắn nói: " Cậu một tháng nhận được mấy đồng lương đâu chứ.”

Cô cố ý làm vậy.

Nhϊếp Hội không đáp lại, bước lên lầu, Liễu Yên đi giày cao gót, tay áo xắn cao, đeo đầy trang sức bước trên cầu thang tối tăm cũ kỹ.

Đồng hồ đính kim cương lấp lánh, bông tai cũng là mấy viên kim cương sáng chói, như một nàng tiên lạc vào cõi trần gian.

Nếu phong cảnh xung quanh không lốm đốm cũ kỹ sẽ càng đẹp hơn.

Nhϊếp Hội đưa tay giữ cửa chờ cô.

Liễu Yên đi tới, đi ngang qua hắn, hỏi: "Ăn tối chưa?"

Nhϊếp Hội: "Chuẩn bị ăn."

"Cậu muốn ăn gì?" Liễu Yên sau khi bước vào quay lại hỏi anh, Nhϊếp Hội đi đến tủ lạnh, lấy ra một túi kem đặt lên bàn, sau đó nói: "Trần Minh gửi qua." ."

Lúc này Liễu Yên mới nhìn thấy đồ ăn trên bàn ăn.

Cô nói: "Chiến hữu của cậu cũng tốt quá đấy chứ."

Nhϊếp Hội đứng dậy, đi tới bàn ăn, lau đũa rồi ngồi xuống, gắp mấy miếng sườn bỏ vào một cái bát khác, "Thử xem?"

Liễu Yên mở kem ra nói: “Tôi không ăn.”

Cô uể oải dựa vào bàn ăn, nghĩ đồ ăn ăn cũng được, nhưng anh nên nghỉ ngơi ở Kinh Thị thì tốt hơn, cô hỏi: “Sao cậu không về Kinh Thị?”

Nhϊếp Hội ăn cơm lưng thẳng tắp, ăn xong lại ngả người ra sau, ngước mắt lên nói: "Sao lại hỏi câu này nữa?"

Môi Liễu Yên đỏ bừng vì que kem, cô hơi nghiêng người, cắn que kem, nhìn vào mắt hắn, nói: “Bởi vì lần trước cậu không trả lời tôi.”

Khoảng cách giữa hai người rất gần, mặt của cô gần đến mức giơ tay là có thể chạm vào, Nhϊếp Hội không chớp mắt nói: "Không phải chuyện gì cũng cần câu trả lời. Ví dụ như tại sao cậu vẫn thích ăn kem?"

Liễu Yên: "Ồ? Vậy để tôi hỏi cậu lại một câu, sao cậu vẫn mua hiệu kem này?"

Một que kem có vị như một cục xà phòng..

Nhϊếp Hội: "Cậu ăn tối không? Tôi nấu mì trứng cho cậu."

Anh đột nhiên đổi chủ đề, Liễu Yên cũng không ngạc nhiên lắm, cô cắn một miếng kem nói: “Tôi chưa ăn, định ở lại một lát rồi đi, không ngờ cậu lại một hai mời tôi lên ăn kem."

Lời còn chưa dứt, Nhϊếp Hội đã đứng dậy đi về phía phòng bếp, Liễu Yên còn chưa ăn hết que kem, nâng cằm, nhìn bóng anh.

Anh không thích đeo tạp dề khi nấu ăn, phỏng chừng hôm nay anh luôn ở nhà không ra ngoài, đang thực sự dưỡng thương, anh mặc bộ đồ màu đen rất đơn giản lại nhìn vào bàn trà, tuy anh hôm nay không ra ngoài nhưng chắc có nhiều người tới thăm, có lẽ đám người Chu Dương, Hứa Điện, Giang Úc.

Đường quai hàm sắc sảo và góc cạnh, lông mi khá dài cụp xuống che đi đôi mắt sắc bén.

Một tô mì bò béo ngậy nhanh chóng làm xong, Liễu Yên ném que kem, ngồi xuống chuẩn bị ăn, Liễu lão gia tử đã gọi điện tới.

Nhϊếp Hội rũ mắt nhìn cô.

Liễu Yên gắp một miếng thịt bò béo ngậy cho vào miệng, rồi đứng dậy ra ban công bắt máy.

Liễu lão gia tử trong điện thoại ho khan nói: “Khi nào về mua cho ông chút mứt trái cây.”

"Sao vậy? Mới đổi ngày hôm qua mà?"

“Chiều hôm nay tiểu Trần đưa cháu trai sang. Đứa trẻ nói thích ăn nên ông đưa hết cho nó rồi.”

Ông lão cười nói: “Mau sinh cháu trai đi, từ nay về sau, toàn bộ mứt trái cây đều để lại sẽ cho cháu trai.”

Liễu Yên tặc lưỡi, “Lát nữa con sẽ mua.”

"Tốt."

Cúp điện thoại xong, Liễu Yên quay người lại liền nhìn thấy Nhϊếp Hội đang tựa vào bàn, từ xa, nét mặt người đàn ông có chút cô đơn.

Liễu Yên trong lòng thầm nghĩ, anh đi bộ đội, tốt xấu cũng nên trở về Kinh Thị chứ, về đây khuấy đảo mặt hồ tĩnh lặng này làm gì?

Cô cất điện thoại bước vào.

Liễu Yên trực tiếp đi tới trước mặt Nhϊếp Hội, nhẹ giọng hỏi: "Hôm nay cậu có tới bệnh viện không?"

Nhϊếp Hội nhìn cô nói: "Không có, không cần ngày nào cũng đi."

Anh rời mắt, nghiêng người, di chuyển bát mì trứng: “Ăn nhanh đi, mì bị nở hết rồi.”

Liễu Yên nhìn anh vài giây, mỉm cười, kéo ghế ra, ngồi xuống, cầm đũa ăn mì.

Hương vị món mì anh làm từ đầu đến giờ vẫn như vậy chưa bao giờ thay đổi.

Giống như một người đi một con đường đến cuối đời, cả trong tình yêu lẫn sự nghiệp.

Ăn xong mì, Nhϊếp Hội rửa bát, Liễu Yên đứng dậy, nhìn đồng hồ nói: "Tôi đi về."

Nhϊếp Hội lấy khăn giấy lau đầu ngón tay, ngước mắt nhìn cô: “Ừ.”