Chương 5

Sáng sớm, Trần Minh đi vào, ném túi mua hàng lên ghế sô pha, một chiếc hộp từ trong túi mua sắm rơi ra, nói: "Nửa đêm cậu gọi tôi, bảo tôi mua cho cậu một chiếc điện thoại mới.Nhϊếp Soái, cậu đã thong suốt rồi sao?"

Nhϊếp Hội dùng ngón tay thon dài quắp chiếc hộp đi, cúi đầu mở ra nói: "Chỉ là ý tưởng nhất thời thôi."

"Thật sao? Vậy cậu có muốn thêm tài khoản WeChat của Quách Tú Anh không? Ở đây tôi có này."

“Cậu giữ cho riêng mình đi.”

Trần Minh: "....."

Mẫu điện thoại mới mua không phải là mẫu mới nhất nhưng đối với Nhϊếp Hội cũng đủ rồi. Bàn tay thường cầm súng giờ được dùng cầm một chiếc điện thoại công nghệ tiên tiến quá cũng không phù hợp. Ngón tay thon dài rắn chắc, khớp nối rõ ràng, rất đẹp, Trần Mình nhìn anh mở điện thoại, hỏi: "Có cần tôi giúp không?"

Nhϊếp Hội chống khuỷu tay lên đầu gối, hơi khom người nói: "Không cần."

Hắn nhanh chóng vào phần mềm download và tải WeChat về trước.

Kiểu như CH Play,...

Trần Minh: “Ý tưởng ngẫu hứng của cậu là vì WeChat thôi phải không?”

Nhϊếp Hội không trả lời, sau đó tải xuống một số ứng dụng ít quan trọng hơn về, những năm này anh chưa từng sử dụng điện thoại thông minh, nhưng những thứ anh tiếp xúc trong quân đội đều là tiên tiến nên việc này đối với anh rất đơn giản.

Sau khi cài đặt những thứ này, hắn nhấn vào WeChat, WeChat trống rỗng, đầu ngón tay khựng lại. Trần Minh lấy điện thoại ra, bấm vào WeChat, "Nhϊếp Soái, chúng ta thêm bạn trước đi."

Nhϊếp Hội trực tiếp đưa điện thoại ra trước mặt hắn, nhìn hắn, bấm, quét rồi thêm bạn. Trần Minh ở bên cạnh nói: “Tới phần danh bạ, có thể thêm từng người một, hình như cũng có thể liên kết với phần mềm Q/Q. Cậu thử đi, để tôi gửi danh thϊếp đám người bác sĩ Trịnh cho cậu."

Nhϊếp Hội: "Được."

Trần Minh gửi một cái, Nhϊếp Hội thêm một cái, Chu Ngọc Cường cũng bị thương, trong lúc nghỉ ngơi, nhìn thấy Nhϊếp Hội thêm bạn, hắn sửng sốt mấy giây, sau đó vui vẻ tung hoa.

Chu Ngọc Cường: Đội trưởng, cuối cùng anh cũng thay được chiếc điện thoại bị hỏng của mình rồi sao, xin chúc mừng!

Nhϊếp Hội: Cậu sao rồi?

Chu Vũ Cường: Đã đỡ hơn nhiều, nhưng nằm nhiều quá tê người hết rồi.

Chu Vũ Cường: Đội trưởng, cảm ơn.

Nhϊếp Hội: Sao cậu khách khí thế?

Chu Vũ Cường: Này đội trưởng, sao anh lại đổi điện thoại di động?

Tại sao?

Nhϊếp Hội không trả lời, liếc nhìn Trần Minh, nói: "Cậu không bận sao?"

Trần Minh ho khan nói: "Mấy ngày nay tôi ở đây chỉ để trông chừng cậu thôi. Được rồi, tôi biết Nhϊếp Soái đang muốn đuổi tôi đi. Tôi đi đây."

Nói xong hắn quay người mở cửa.

"Đi cẩn thận."

Nhϊếp Hội không giữ hắn lại.

Sau khi Trần Minh ra ngoài, hắn rất tức giận, để xem tiếp theo Nhϊếp Hội sẽ kết bạn với ai đây, suy nghĩ một lúc, Trần Minh bí mật gửi Wechat của Quách Tú Anh cho Nhϊếp Hội.

Sảng khoái.

Sau khi Trần Minh rời đi.

Nhϊếp Hội cầm điện thoại mở danh bạ, số điện thoại của Liễu Yên ở trên cùng. Anh nhìn hồi lâu, cuối cùng gửi cho cô lời mời kết bạn.

Căn phòng yên tĩnh ngoại trừ tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường kiểu cũ. Những năm QQ còn thịnh hành hiện lên trong đầu hắn. Anh thành lập một nhóm dành riêng cho cô, nhóm này cũng đứng đầu. Mọi tin nhắn hắn gửi trong không gian đều là để cô xem, để cô xem đầu tiên.

Sau này, không gian của tình lữ ra đời.

Nhϊếp Hội ngả người về phía sau, dang rộng đôi chân dài nhắm mắt lại.

Khoảng mười phút sau.

Liễu Yên cũng đồng ý kết bạn

A Yên: Yo! Nhϊếp Soái của tôi, là anh thật sao?

Nhϊếp Hội hơi nheo mắt hỏi: Chẳng lẽ là giả?

A Yên: Trước đây tôi nghĩ cậu mặc váy hai dây là điều không thể, giờ thì có thể rồi.

Nhϊếp Hội: Tôi đến đây không phải vì váy hai dây.

A Yên: Vậy cậu đến đây vì ai?

Nhϊếp Hạo mím môi mỏng thành một đường mỏng, không trả lời. Liễu Yên nhanh chóng đẩy một số danh thϊếp WeChat, bao gồm Chu Dương, Hứa Điện, Giang Úc và Lý Dịch.

A Yên: Lý Dịch không lên mạng nhiều. Anh ấy cũng bận như cậu.

Nhϊếp Hội: Tôi biết, hắn ở Quân khu Tây Bắc.

A Yên: Moah moah.

Nhϊếp Hội:...........

Moah nghĩa là gì?

Nhϊếp Hội ra Baidu

Sau đó, trầm mặc.

Quách Mẫn ôm tài liệu đi vào văn phòng, cười hỏi: “Chị Yến đang xem gì mà cười vui vẻ thế?”

Liễu Yên bắt chéo đôi chân dài, mặc một bộ quần tây áo sơ mi gọn gàng, đôi giày cao gót đung đưa, cô nói: “Cười vui vẻ có cần lý do không?”

"Ha ha ha, được rồi, chị là sếp, có quyền quyết định cuối cùng. Bữa trưa chị muốn ăn gì? Em đặt cho."

Liễu Yên cầm lấy văn kiện, mở ra nói: "Đừng đặt, chị dẫn em đi ăn."

"Wow, tuyệt quá. Chị thật tốt bụng, sếp."

Liễu Yên chặc lưỡi: "Đi chuẩn bị đi. Đúng rồi, bản thảo của phòng thiết kế đã xuất bản chưa?"

Quách Mẫn dừng lại nói: "Không, anh Liễu luôn các ý tưởng mới về kế hoạch ra mắt xe mới ."

Liễu Yên nghe vậy, liền ngước mắt lên hỏi: "Có ý gì? Kế hoạch không phải đã hoàn thành rồi sao?"

Quách Mẫn cúi đầu.

Liễu Yên hơi nhíu mày, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, một lúc sau mới giơ tay lên nói: "Quên đi, chúng ta cứ chờ "tin tức tốt" của hắn đi."

"Vâng."

Mười hai giờ trưa, Liễu Yên đậy nắp cốc nước lại, đứng dậy cầm lấy áo khoác đi về phía cửa. Quách Mẫn đang đợi ở cửa văn phòng, đưa tay cầm lấy chiếc áo khoác trên tay cô, hai người đi về phía thang máy. Nhân viên đi ngang qua gọi Liễu Yên là chị Yên.

Vì danh hiệu Liễu Tổng được Liễu Diệu Tiên sử dụng, nên có người cho rằng Liễu Yên là Tiểu Liễu Tổng, nhưng anh họ của Liễu Yên là Liễu Tuấn Bân cũng ở trong công ty.

Vì vậy, cuối cùng họ nhất trí gọi cô là chị Yên. Thậm chí các cổ đông đôi khi còn gọi đùa cô là chị Yên.

Sau khi lên xe, Liễu Yên kéo cửa sổ xuống, châm một điếu thuốc thon dài rồi nói: "Chúng ta đi ăn bít tết đi. Không phải lúc nào em cũng nhớ thương món bò bít tết của Gia Phi Lê sao?"

"Đúng vậy, rất nhiều người đến đó đặt phòng. Môi trường rất tốt, ngay trong quảng trường ngoài trời của Coco. Quan trọng nhất là bên cạnh có một quán kem vani, rất ngon." Quách Mẫn nói khó đến nước miếng sắp chảy ra ngoài, cô ấy vừa mới tốt nghiệp đã là trợ lý của Liễu Yên, năng lực vượt trội nhưng cũng là một người tham ăn.

Liễu Yên cười cười: “Lát nữa chị sẽ mua kem vani cho em.”

"Vâng."

Xe thong thả chạy chậm lúc này đang tắc đường. Liễu Yên nhấp vào WeChat thấy avatar mới được thêm vào hôm nay, hắn đổi sang avatar mới.

Tùy ý chụp một góc của ngôi nhà cũ cùng một nửa chiếc đồng hồ treo tường, có thể nhìn thấy những ngón tay khớp xương chắc khỏe của hắn trong chiếc đồng hồ.

Khi còn niên thiếu, hắn không khỏe mạnh như bây giờ, khi đó vẫn có thể nhìn thấy những mạch máu xanh trên mu bàn tay, hắn mua cho cô một cây kem cúi đầu rất nghiêm túc mở nó ra cho cô.

Khi đó, thiếu niên như con gió nhẹ cũng như cơn nắng gắt.

A Yên: Đã lâu rồi chưa ăn kem que.

Người đàn ông không trả lời lại, có lẽ đang ăn trưa. Liễu Yên mỉm cười, chống cằm, giữa đầu ngón tay kẹp điếu thuốc mảnh mai, lười biếng tựa vào cửa sổ.

Đến Coco là 12h30, khá nhanh. Đỗ xe xong, hai người lên lầu. Đúng như dự đoán, quán bít-tết đông đúc, nắng ấm, trời đang mùa xuân. Sau khi ngồi xuống gọi đồ ăn, trong khi chờ đợi, Quách Mẫn chạy đi mua kem, Liễu Yên đã dập thuốc lá, rất nhiều nhân viên văn phòng ở quảng trường cũng hút thuốc, hút thuốc dường như đã trở thành một cách giải tỏa căng thẳng trong thời nay.

Liễu Yên chỉ đơn giản là thích hương vị của điếu thuốc.

Quách Mẫn mua kem, đi về nói: "Thật nhiều người."

Cô không mua cho Liễu Yên vì biết Liễu Yên sẽ không ăn. Liễu Yên kéo ghế cho cô ngồi, nhưng ánh mắt Quách Mẫn dừng lại rồi vẫy tay nói: "Tú Anh."

Cái tên này khá quen.

Liễu Yên quay lại nhìn thấy Quách Tú Anh, người đang mặc một chiếc áo len rộng màu hoa oải hương với quần jean, cũng là người hẹn hò mà bác sĩ Trịnh muốn giới thiệu với Nhϊếp Hội.

Cô hơi nhướng mày.

Quách Tú Anh cũng nhìn sang, Quách Mẫn đứng lên hỏi: "Cậu đang tìm chỗ ngồi hả? Hôm nay đi nghỉ à?"

Quách Tú Anh gật đầu, che nắng nói: "Ừ, tớ đến mua chút đồ, thuận tiện ghé ngang đây ăn cơm, không ngờ lại có nhiều người như vậy."

“Trong giờ ăn luôn có rất nhiều người ở đây, nhưng chỉ có mình cậu thôi?” Quách Mẫn vô thức liếc nhìn Liễu Yên, Liễu Yên cười nói: “Ngồi xuống đi, còn chỗ.”

Quách Tú Anh nhìn khuôn mặt xinh đẹp trong sáng của Liễu Yên, sững sờ trong giây lát sau đó mới nhớ ra là người đẹp đi cùng Nhϊếp Hội hôm qua.

Cô nói: "Thật trùng hợp."

Liễu Yên hơi nâng cằm: “Ngồi xuống đi.”

Quách Mẫn lập tức kéo ghế cho Quách Tú Anh, tò mò hỏi: "Chị Yến, hai người có quen nhau không?"

Liễu Yên bình tĩnh nói: “Chị đã gặp qua cô ấy một lần.”

Quách Mẫn suy nghĩ một chút, "Ồ, Tú Anh là y tá, có thể chị đã từng gặp cô ấy ở bệnh viện. Cô ấy ở bệnh viện quân đội, rất gần nhà em."

Liễu Yên mỉm cười gật đầu, cầm thực đơn đưa cho Quách Tú Anh, "Cô họ Quách? Có quan hệ họ hàng à?"

Quách Mẫn: “Đúng vậy, cô ấy là chị họ của em.”

"Ồ ~" Giọng nói của Liễu Yên vang lên, rất dễ chịu. Một số đàn ông xung quanh đều cố tình hay vô tình nhìn cô, Quách Tú Anh gọi đồ ăn xong.

Liễu Yên ngả người ra sau, bắt chéo đôi chân dài, nghe họ trò chuyện, nhìn Quách Tú Anh. Hai người họ bằng cách nào đó đã nói về vấn đề hẹn hò.

Quách Tú Anh lắc đầu, "Y tá trưởng cũng nói sẽ giới thiệu cho chị, nhưng chị đã từ chối."

“Tại sao?” Quách Mẫn nói, gia đình Quách Tú Anh rất lo lắng, họ sợ Quách Tú Anh nhập ngũ nên mong cô kết hôn càng sớm càng tốt.

Quách Tú Anh ngước mắt lên, vội vàng liếc nhìn Liễu Yên, sau đó nhìn Quách Mẫn nói: "Chị thích người bác sĩ Trịnh giới thiệu hơn, nhưng chị không lấy được thông tin liên lạc."

Quách Mẫn kêu lên: "Ông ấy giới thiệu ai vậy?"

Quách Tú Anh: "Quân nhân"

Giọng cô ấy rất nhỏ.

Quách Mẫn có chút kinh hãi: "Quả nhiên, chị vẫn luôn muốn nhập ngũ, chỉ vì muốn kết hôn với người trong quân đội."

Quách Tú Anh gật đầu.

Liễu Yên nhìn khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng như nước của cô gái, khá đẹp. Quách Tú Anh do dự nói chuyện với Liễu Yên nhưng lại thôi, sau khi ăn cơm xong, cô ấy nhìn Liễu Yên mấy lần, cuối cùng lấy hết can đảm, cầm điện thoại lên nói: "Chị Yến, tôi có thể thêm bạn WeChat với chị không?"

Liễu Yên nghe vậy, cong môi, mở mã QR ra: "Được."

Tích.

Quách Tú Anh nhanh chóng thêm bạn.

Trong mắt có chút hưng phấn, cô nói: "Vậy tôi đi trước."

Liễu Yên gật đầu: “Đi thong thả.”

Bóng dáng của Quách Tú Anh biến mất qua cổng vòm pha lê, Quách Mẫn ôm cằm nói: "Chị Yến của chúng ta quyến rũ đến nỗi ngay cả chị họ của em cũng không cản lại được."

Liễu Yên cầm khăn ướt lên lau tay, mỉm cười.

Tích tích.

Điện thoại vang lên.

Cô nghiêng đầu nhìn một cái.

Nhϊếp Hội: Đến đây.

Liễu Yên nhấc điện thoại lên, ngả người ra sau, soạn tin cố tình hỏi lại.

[Qua làm gì?】

Nhϊếp Hội: Kem que.

A Yên: Tôi không muốn ăn nữa.

Nhϊếp Hội:.......

Liễu Yên mỉm cười đặt điện thoại xuống, nhìn đồng hồ, đã gần đến giờ, đưa Quách Mẫn về công ty, buổi chiều Liễu Diệu Tiên không đến.

Liễu Yên không tìm được cơ hội hỏi hắn xem hắn có ý tưởng gì mới.

Khoảng sáu giờ.

Liễu Yên lái xe đi xuống lầu dưới nhà Nhϊếp Hội trong khu dân cư cũ kia, cô không lên, nhìn người đi đường. Cô nhớ lại lúc trước cô cùng Nhϊếp Hội đeo cặp đi học trong mấy con hẻm này. Hắn cầm cặp sách của cô, nhìn cô ăn kem.

Con hẻm dài ánh hoàng hôn buông xuống giống như một bức ảnh cũ ố vàng ấm áp.

Vai phút sau.

Liễu Yên ngồi thẳng dậy, chuẩn bị khởi động xe.

Ở lối vào cầu thang hẹp, một người đàn ông bước xuống, hai tay đút túi quần: “Liễu Yên.”

Hoảng hốt.

Như nghe thấy A Yên.

Liễu Yên quay người lại.

Nhìn thấy Nhϊếp Hội đứng ở nơi đó, nheo mắt nói: "Cậu không muốn ăn kem? Nếu cậu không muốn ăn, tôi liền vứt đi."