Chương 25.2

Thời gian trôi thật nhanh, thoáng cái đã cuối tháng Sáu. Lịch trình ra mắt xe mới S2 của Tân Mộng Tưởng được sắp xếp vào thứ Bảy. Lần này, những người chịu trách nhiệm chính về xe mới là Liễu Diệu Tiên và Liễu Tuấn Bân. Liễu Yên đương nhiên cũng có mặt, cô khoanh tay đứng ở hậu trường quan sát hiện trường.

Quách Mẫn bưng một ly cà phê cho cô. Liễu Yên nhận lấy.

Ban đầu mọi việc đều rất thuận lợi, cho đến khi cấu hình xe được công bố và đang có người lái thử thì một số phóng viên ô tô truyền thông đã nhận ra rằng từ động cơ bốn xi-lanh ban đầu đã đổi thành ba xi-lanh. Lập tức có phóng viên hỏi Liễu Tuấn Bân, Liễu Tuấn Bân liền đưa ra một bộ lý do thoái thác đã chuẩn bị sẵn.

Các phóng viên tại hiện trường được trấn an.

Liễu Yên lại nhìn thấy trên diễn đàn ô tô đã xuất hiện một số bình luận.

“Ông chủ Tân Mộng Tưởng bị điên rồi à. Mẹ nó, từ bốn xi-lanh còn đổi thành ba xi-lanh? Ngốc quá đi.”

“Chắc là để tiết kiệm tiền.”

“Nhưng xe mới quả thật rất đẹp, nhiều cấu hình cũng được nâng cấp. Vấn đề ba xi-lanh chắc cũng không lớn lắm đâu nhỉ.”

“Không lớn? Chắc cậu là tay mơ.”

Quách Mẫn theo bản năng nhìn về phía Liễu Yên, Liễu Yên chạm nhẹ đầu ngón tay, đóng diễn đàn lại. Quách Mẫn lập tức nói: “Điều chị lo lắng trước đây đã thành sự thật.”

Liễu Yên: “Thì cũng chịu thôi, dự án này người phụ trách không phải em.”

Quách Mẫn thở dài: “Vậy chúng ta đi trước nhé?”

“Đi thôi.”

Lên xe, Quách Mẫn khởi động xe lái ra đường lớn. Đoạn đường này phải đi qua khu thôn trong thành phố, phát hiện lối vào nhà Nhϊếp Hội trong khu thôn đang được sửa chữa lại, bụi bay mù mịt. Quách Mẫn chần chừ một chút, nói: “Yên tỷ, anh chàng đẹp trai kia sao lâu rồi không thấy nhỉ?”

Liễu Yên ngón tay kẹp điếu thuốc, thu lại ánh mắt nói: “Anh ấy bận.”

Quách Mẫn dừng lại một chút, nói: “Lâu lắm rồi, hai tháng rồi đấy.”

Liễu Yên khẽ cười, vẻ mặt bình tĩnh. Khoảng thời gian này cô và Nhϊếp Hội liên lạc cũng không nhiều.

Rất nhanh, xe đến nhà chính. Liễu Yên dập tắt điếu thuốc ở cửa rồi mới đi vào. Ông cụ Liễu đang ngồi trên sofa xem buổi họp báo ra mắt xe mới. Thấy cô vào, ông đẩy mắt kính xuống. “Cái xe này nhìn bề ngoài cũng được đấy.”

Liễu Yên cười nói: “Vâng ạ.”

Bỏ qua vấn đề ba xi-lanh hay bốn xi-lanh thì về ngoại hình và các cấu hình khác quả thật không tồi. Tâm trạng ông cụ Liễu thoải mái hơn một chút, ông cảm thấy con trai lớn của mình cuối cùng cũng làm được điều gì đó tử tế.

Lúc này dì Trần đi vào nói: “Ông cụ, Liễu Yên, có khách đến.”

Ông cụ Liễu hỏi: “Ai thế?”

Dì Trần liếc nhìn Liễu Yên một cái, dừng lại một chút rồi nói: “Nhϊếp Hội.”

Ông cụ Liễu vừa nghe liền thấy đau đầu, sao lại đến nữa rồi. Ông nhìn về phía Liễu Yên, đầu ngón tay Liễu Yên đang ấn điện thoại khẽ khựng lại sau đó cô rất nhanh nói: “Muộn vậy rồi. Ông nội, thôi, bảo anh ấy về đi.”

Ông cụ Liễu vốn cũng có ý này nhưng nghĩ đến cháu gái dạo này vẫn luôn ở bên Lâm Bùi thì ông lại bực bội, thế là ông đổi ý nói: “Tiểu Trần, cô bảo nó vào đi.”

Liễu Yên vừa nghe, liếc nhìn ông cụ Liễu một cái rồi nói: “Con đi tắm đây.”

Ông cụ Liễu: “Được.”

Liễu Yên nói xong đi về phía cầu thang, trùng hợp là gặp Nhϊếp Hội vừa vào cửa. Anh mặc áo đen và quần dài, một tay đút túi quần, đường nét cơ bắp cánh tay rõ ràng, đôi mắt vừa nâng lên đối diện với cô.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Liễu Yên nhàn nhạt thu lại sau đó xoay người lên lầu. Gần hai tháng không gặp, anh ấy dường như lại đẹp trai hơn chút.

Nhϊếp Hội thì xách hộp quà đi đến phòng khách nhỏ: “Ông, buổi tối tốt lành.”

Ông cụ Liễu nhìn người đàn ông có vẻ ngoài tuấn tú, liền nhớ đến chiếc kính lúp kia. Ông ấy rất thích nó. Ông nói: “Sao lại đến muộn vậy? Cháu được nghỉ phép à?”

“Vâng, cháu vừa từ quân khu về.” Nhϊếp Hội ngồi xuống, dì Trần bưng một ly nước trái cây đến, đặt trên bàn trà trước mặt Nhϊếp Hội. Nhϊếp Hội gõ gõ mặt bàn: “Cảm ơn.”

Dì Trần gật đầu, rời đi.

Ông cụ Liễu nói: “Lần trước đã nói với cháu rồi, không cần đến nữa. Sao cháu không nghe lời vậy.”

Nhϊếp Hội nói: “Cháu muốn đến thăm ông ạ.”

“Cháu....” Ông cụ Liễu nghẹn lời, ông rất muốn hỏi là cháu đến thăm ta hay thăm Liễu Yên. Ông cầm điều khiển từ xa hạ thấp âm lượng TV, vừa hay gặp tin tức về tình hình thực tế ở khu thôn trong thành phố. Khu thôn đó vì chỉnh trang lại đường nên đã xảy ra vụ sập nhà.

Lúc này hiện trường đang hỗn loạn. Mà địa điểm sập nhà lại ở gần nhà Nhϊếp Hội. Ông cụ Liễu khựng lại. Ông không nói lời nào khác, ông nhìn về phía Nhϊếp Hội: “Đó là nơi cháu ở sao?”

Nhϊếp Hội nhướng mày nhìn lại, nửa ngày sau anh nói: “Đúng vậy.”

Nếu đổi thành người khác, ông cụ Liễu bây giờ sẽ hỏi cháu tối nay có chỗ ở không. Nhưng đổi thành Nhϊếp Hội thì ông lại nuốt lời vào, ông dừng một chút rồi hỏi: “Cháu và ông già Nhϊếp mấy năm nay, vẫn không liên lạc sao?”

Nhϊếp Hội: “Thỉnh thoảng, chỉ là không về Kinh Thị.”

Ông cụ Liễu lúc này mới nhìn về phía Nhϊếp Hội. Khóe mày Nhϊếp Hội nhàn nhạt.

Ông cụ Liễu dừng một chút, trên màn hình phóng viên vẫn đang phỏng vấn các hộ dân trong khu thôn. Rất lâu sau, ông cụ Liễu thở dài nói: “Tối nay tiện thể ở lại đi, mai cùng ông ăn sáng.”

Nhϊếp Hội: “Được ạ.”

Liễu Yên tắm xong, lau tóc, mặc bộ đồ ngủ lụa đơn giản rồi mở cửa đi thư phòng. Dì Trần bưng sữa bò vào, đặt lên bàn cô. Bà do dự một chút rồi nói: “Ông cụ đã… giữ Nhϊếp tiên sinh lại rồi.”

Liễu Yên khựng lại, ngẩng đầu từ tài liệu: “Dì nói gì cơ?”

Dì Trần nhắc lại một lần. Và nói tiếp: “Nhà ở trong khu thôn thành phố bị sập, ngay gần chỗ Nhϊếp tiên sinh. Hơn nữa nghe nói Nhϊếp tiên sinh đã sáu năm không về Kinh Thị, ông cụ thương tình nên bảo cậu ấy ở lại.”

Liễu Yên vừa nghe, có chút muốn cười. Không thể không nói, tên đàn ông "chó chết" Nhϊếp Hội này rất biết cách nắm bắt lòng người mà.

Cô nói: “Được rồi, con biết rồi.”

Dì Trần liếc nhìn cô một cái, xoay người rời đi. Liễu Yên kéo ghế lại gần máy tính, mở camera giám sát trong nhà. Thấy Nhϊếp Hội vào căn phòng ngủ phụ ở góc lầu hai, cô khẽ cười, tắt hình ảnh sau đó cầm tài liệu tiếp tục xem. Đêm dài, biệt thự cũng trở nên tĩnh lặng.

Liễu Yên gấp tài liệu lại, sau đó ra khỏi phòng. Tay đút vào túi áo khoác ngủ mỏng, đi đến cửa căn phòng ngủ phụ ở góc. Cô gõ cửa.

Một phút sau. Cửa mở ra, Nhϊếp Hội toàn thân hơi nước, trên người là chiếc áo choàng tắm màu xám dành cho khách của gia đình. Anh khẽ nhướng mày, dựa vào cửa.

Liễu Yên nheo mắt: “Anh nghỉ phép không nói với em.”

Nhϊếp Hội: “Muốn tạo bất ngờ cho em.”

Liễu Yên gật đầu: “Ừ. Tốt, ngủ ngon.”

Nói rồi, cô xoay gót chân định đi. Đột nhiên một bàn tay to từ phía sau ôm lấy eo cô, ngay sau đó, cô bị người đàn ông ôm vào phòng.

Rầm. Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại.

Lưng Liễu Yên dựa vào cánh cửa.

Trong phòng có bật đèn lờ mờ nhưng không quá sáng. Nhϊếp Hội chống tay lên cô, cúi đầu nhìn cô nói: “Tâm sự một chút.”

Liễu Yên cười thả lỏng người. “Tâm sự cái gì chứ? Nhϊếp tiên sinh.” Cô cố ý nhấn nhá âm cuối.

Nhϊếp Hội: “Em muốn tâm sự cái gì?”

Liễu Yên vòng tay ôm cổ anh: “Anh đoán xem.”

Nhϊếp Hội nghiêng đầu áp môi lên môi cô. Anh không đoán, chỉ muốn hôn cô.