Chương 25.1

Nhìn anh ấy gửi dấu ba chấm Liễu Yên bật cười, cầm khăn tắm xoay người về phòng. Nhϊếp Hội thu lại ánh mắt khởi động xe, chiếc SUV màu đen quay đầu rời khỏi khu dân cư. Liễu Yên thì thay một bộ quần áo khác, buông xõa tóc rồi đi xuống lầu. Ông cụ Liễu đang bảo dì Trần cất quà Nhϊếp Hội mang đến.

Thấy Liễu Yên xuống ông khựng lại nói: “Yên nhi, con mở hộp quà ra xem, nó tặng cái gì thế.”

Liễu Yên cầm một quả quýt, dựa vào bàn nói: “Con không có hứng thú.”

Vẻ mặt cô có vẻ uể oải. Ông cụ Liễu cảm thấy cô đang nghĩ về Lâm Bùi, trong lòng bực bội. Ông nói với dì Trần: “Mở ra xem đi, chắc toàn mấy thứ vặt vãnh thôi.”

Dì Trần dạ một tiếng, tiến lên mở hộp quà ra. Bên trong có hai hộp gấm, một màu xanh và một màu đỏ. Dì Trần mở hộp màu xanh trước, bên trong là một chiếc kính lúp được chạm khắc hoa văn cổ điển. Vừa nhìn đã biết không hề rẻ, lại còn là thứ ông cụ Liễu thích.

Ông cụ Liễu liếc nhìn một cái, tâm trạng càng phức tạp. Thấy ông cụ không lên tiếng, dì Trần khom lưng đặt chiếc kính lúp trở lại. Ông cụ Liễu lúc này mới nói: “Đưa đây, tôi xem nào.”

Dì Trần khựng lại, cầm chiếc kính lúp lên đưa cho ông cụ Liễu.

Ông cụ Liễu cầm trong tay mân mê, ngắm nghía từ trên xuống dưới. Ông nói: “Tiện thể mở cái kia luôn đi.”

Dì Trần: “Vâng.”

Bà mở hộp màu đỏ ra, bên trong là một đôi giày cao gót màu vàng cam, trên giày còn có logo, là nhãn hiệu không hề rẻ. Rõ ràng là tặng cho Liễu Yên.

Ông cụ Liễu dời mắt nhìn thoáng qua, ông quay đầu nhìn về phía Liễu Yên: “Con...”

Liễu Yên rất thích giày cao gót, hồi đi học đã nói muốn mua hết tất cả các kiểu dáng. Cô cắn miếng quýt nhấm nháp, vẫn phải giả vờ không thích nên cô dời mắt đi.

Ông cụ Liễu thấy vậy, ngược lại khuyên nhủ: “Ông nội thấy đôi giày này cũng được đấy, đương nhiên nếu con không thích thì thôi. Tiểu Trần, cất vào kho đi.”

Dì Trần lập tức đóng hộp gấm lại.

Liễu Yên đi dép lê đến đối diện, nói: “Ông nội thích kính lúp hả?”

Ông cụ Liễu nói: “Bình thường thôi, tạm được.”

Liễu Yên cười. Đôi mắt cô nhìn về phía hai hộp gấm kia, nhớ lại lời anh chàng "chó chết" kia hôm qua nói sẽ không để cô thua? Hả?

Chiếc SUV màu đen lái vào quân khu Lê Đông. Tiểu đội trưởng đang đợi Nhϊếp Hội, thấy anh đến lập tức chạy tới nói: “Máy bay đã chuẩn bị xong rồi ạ.”

Nhϊếp Hội xuống xe, đội mũ lên nói: “Vừa nãy trên đường có chút kẹt xe.”

“Rõ.”

Sau đó hai người đi về phía sau núi, ngọn hải đăng ở cách đó không xa. Cánh quạt quay mạnh, tiếng ồn rất lớn, Nhϊếp Hội bước lên cabin.

Tiểu đội trưởng theo sát phía sau. Chốc lát sau, máy bay khởi động. Nhϊếp Hội khom người, vẻ mặt nhàn nhạt, mu bàn tay nổi gân xanh mờ nhạt.

Đến đảo những người khác đều đang huấn luyện. Nhϊếp Hội đi thay đồ huấn luyện tác chiến, tiện thể đến chỗ Lâm Phong Dương báo cáo. Vừa hay hôm nay Lâm Phong Dương có mặt, anh ta nhìn Nhϊếp Hội nói: “Bác sĩ Thẩm đang đợi cậu ở phòng tư vấn tâm lý. Hôm qua cậu không có mặt, bỏ lỡ buổi kiểm tra tâm lý, hôm nay bù lại.”

Nhϊếp Hội gật đầu: “Được.”

Lâm Phong Dương nhìn anh, vài giây sau hỏi: “Gặp được cô ấy rồi chứ?”

Nhϊếp Hội: “Ừ.”

“Thuận lợi không?”

Nhϊếp Hội: “Ừ.”

Lâm Phong Dương tiến lên vỗ vai anh: “Đã vậy thì, cố lên nhé.”

Nhϊếp Hội khẽ cười gật đầu.

“Đi đi.”

Nhϊếp Hội xoay người đi ra ngoài tiếp đó đi nhanh về phía phòng tư vấn tâm lý, anh đẩy cửa ra. Bác sĩ Thẩm liếc nhìn anh một cái, buông ấm trà xuống nói: “Ngồi đi.”

Cô đi về phía căn phòng nhỏ bên cạnh, Nhϊếp Hội đi theo vào, kéo ghế ngồi xuống. Khi làm kiểm tra, anh rất thoải mái nên tiện tay cởϊ áσ khoác, đầu ngón tay thon dài khẽ đan vào nhau. Bác sĩ Thẩm cầm một chiếc đồng hồ cát, ngồi xuống đối diện.

Lúc này, cửa đẩy ra. Nhϊếp Hội ngước mắt, Quách Tú Ảnh khựng lại rồi bước vào. Bác sĩ Thẩm vừa lật tài liệu trước đó của Nhϊếp Hội vừa nói: “Quách Tú Ảnh cũng trở thành trợ lý của tôi. Thỉnh thoảng tôi không có mặt, cần cô ấy giúp đỡ.”

Nhϊếp Hội nhàn nhạt thu lại ánh mắt lười nói nhiều.

Bác sĩ Thẩm ngước mắt nhìn anh, nói: “Tháng này thời gian nghỉ phép của cậu nhiều hơn trước… Đúng không?”

Nhϊếp Hội: “Đúng vậy.”

“Có chuyện gì khiến cậu sẵn lòng thả lỏng vậy?”

Nhϊếp Hội: “Bạn gái.”

Bác sĩ Thẩm nhìn qua: “Yêu đương sao?”

Nhϊếp Hội lười nhác dựa vào tay vịn, gật đầu.

Bác sĩ Thẩm: “Đây là chuyện tốt, kết quả kiểm tra trước đây cho thấy trong lòng cậu không có người nào đáng để vướng bận. Khi cậu một mình, ý chí cầu sinh của cậu rất thấp. Nhưng bây giờ cậu có người để vướng bận, điểm số hẳn sẽ cao hơn một chút.”

Nhϊếp Hội không phản bác. Quách Tú Ảnh lại vội vàng liếc nhìn anh một cái.

Nửa giờ sau, bác sĩ Thẩm thu lại tài liệu nói: “Không tệ chút nào, tôi có thể báo tin tốt này cho lão Lâm.”

Nhϊếp Hội vẻ mặt có chút lạnh nhạt, anh nói: “Hỏi tôi nhiều như vậy, tôi cũng có chuyện muốn hỏi trợ lý của cô.”

Bác sĩ Thẩm sững sờ, phản xạ có điều kiện mà nhìn Quách Tú Ảnh.

Quách Tú Ảnh vẻ mặt hoảng hốt, Nhϊếp Hội nhìn về phía bác sĩ Thẩm: “Tôi muốn nói chuyện riêng với cô ấy, bác sĩ Thẩm ra ngoài trước được không?”

Bác sĩ Thẩm trầm ngâm một lát, vỗ vai Quách Tú Ảnh. Sau đó thu lại tài liệu rồi ra cửa. Cửa đóng lại, một tiếng “rầm”, trong phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

Quách Tú Ảnh đứng yên một lúc mới ngồi trở lại. Nhϊếp Hội cài lại cúc tay áo, cả người trông sắc bén hơn rất nhiều. Anh hỏi: “Chuyện Liễu Yên đến quân khu, có phải cô đã nói với ông nội tôi không?”

Quách Tú Ảnh lập tức ngẩng đầu, rồi lại cúi xuống.

Nhϊếp Hội: “Nói đi.”

Quách Tú Ảnh im lặng vài giây, sau đó ngẩng đầu nói: “Là tôi nói. Chị Liễu Yên đã có hôn phu mà còn lôi kéo với anh. Nếu chị ấy không có hôn phu, tôi chắc chắn sẽ không nghĩ gì cả. Tôi cảm thấy chị ấy không tôn trọng anh.”

Đôi mắt Nhϊếp Hội rất lạnh, anh hỏi: “Cô là gì của tôi? Tôi cần cô phải lo lắng thay tôi như vậy sao?”

Quách Tú Ảnh lập tức im lặng, sắc mặt trắng bệch.

Nhϊếp Hội: “Tự cô rời khỏi quân khu. Nếu không tôi sẽ gửi báo cáo.”

Nói xong anh đứng dậy đi về phía cửa. Quách Tú Ảnh nóng nảy, từ trên ghế đứng dậy tiến lên giữ chặt tay áo anh nói: “Tôi không phải vì anh… Không đúng, một nửa là vì anh nhưng một nửa kia là vì bản thân tôi. Tôi đã xin báo cáo từ rất sớm rồi… Anh không thể như vậy.”

Nhϊếp Hội giơ tay, ánh mắt lãnh đạm nhìn cô. Quách Tú Ảnh lập tức rụt tay lại. Nhϊếp Hội nheo mắt nói: “Có chuyện có thể bù đắp.”

“Gì cơ?”

Nhϊếp Hội mở cửa. Khuôn mặt đầy lạnh lùng, anh nói: “Tôi biết ba cô và ông nội tôi là bạn đã nhiều năm, trong nhà không có nhiều con gái nên ông nội coi cô như nửa cháu gái. Lời cô nói, ông ấy thỉnh thoảng sẽ nghe. Chuyện của tôi và Liễu Yên, cô hãy cân nhắc kỹ lưỡng.”

Nói xong cửa kéo ra. Quách Tú Ảnh hai tay buông thõng, sững sờ nhìn người đàn ông cao lớn bước ra ngoài.

Anh ấy có ý gì?

Anh ấy… Anh ấy bảo cô làm người trung gian sao?