Ăn xong Nhϊếp Hội đưa Liễu Yên xuống lầu. Liễu Yên khởi động xe, vẫy tay chào anh rồi lái xe về nhà. Ông nội vẫn chưa ngủ, đang ngồi trên ghế sofa xem tài liệu. Ông ngước mắt lên hỏi: “Con có phải đã mua cái trường đua xe phía sau trường cấp ba không?”
Liễu Yên xoa cổ ngồi xuống ghế sofa, cô cười nói: “Đúng vậy ạ.”
“Ông nội biết từ khi nào vậy?” Ông nội dừng lại một chút, không nói gì.
Liễu Yên cười: “Có phải Liễu Diệu Tiên mách không ạ?”
Ông cụ Liễu khép tài liệu lại nói: “Yên nhi, ông nội sẽ không ngăn cản những chuyện con làm nhưng ông nội muốn biết cái trường đua xe này là con mua cho mình hay mua cho Lâm Bùi?”
Liễu Yên vừa nghe vừa chống cằm nói: “Có khác nhau sao? Chúng con là người yêu, con mua cái gì cũng là của anh ấy mà anh ấy cũng là của con.”
Trước đây ông cụ Liễu nghe nói như vậy sẽ rất vui nhưng hôm nay ông lại có chút khó chịu. Từ khoảnh khắc Lâm Bùi hủy hôn, ông đã khó chịu. Ông cụ Liễu ngay sau đó nói: “Yên nhi, dù nó hủy hôn con vẫn muốn tiếp tục ở bên nó sao?”
Liễu Yên im lặng. Ông cụ Liễu nhìn chằm chằm Liễu Yên: “Yên nhi, tại sao nhất định phải là nó? Nó....”
Liễu Yên ngước mắt cười cười: “Ông nội, quen nhau thì dễ nhưng ở chung thì khó, ít nhất Lâm Bùi ở phương diện ở chung này, con rất thích.”
Ông cụ Liễu cứng họng, cảm thấy như nuốt phải cái gì đó rất khó chịu. Ông thích Lâm Bùi rất đơn giản là vì cậu ta đối với Liễu Yên nghe lời, hơn nữa quả thật làm cho người ta yêu mến. Nhưng việc hủy hôn trước công chúng, dù ông có hiểu suy nghĩ của người trẻ tuổi nhưng lại không hiểu tại sao Lâm Bùi lại chọn hủy hôn ngay trong tiệc đính hôn.
Quả thực là đang tát vào mặt nhà họ Liễu.
Mà điều khiến ông khó chịu hơn nữa là Liễu Yên lại chấp nhận, còn đầu tư trường đua xe cho Lâm Bùi. Ông cụ Liễu đau lòng thay cháu gái.
Liễu Yên nắm chặt tay ông cụ nói: “Được rồi, đừng phiền não mấy chuyện này. Nếu không thì ngày mai con gọi Lâm Bùi qua đây ăn cơm cùng ông nhé.”
“Không cần, bây giờ ông nội không muốn nhìn thấy nó.”
Liễu Yên nhướng mày, gật đầu. Sau đó cô đỡ ông cụ lên lầu đi nghỉ ngơi. Lý do cô vẫn muốn tiếp tục chiêu bài "giả vờ hẹn hò" là vì nếu Lâm Bùi đi rồi thì ông cụ Liễu lại sẽ nảy sinh ý định mới. Cho nên cách tốt nhất là cô không muốn "chia tay" với Lâm Bùi.
Sáng hôm sau ăn sáng xong, Liễu Yên xuống tầng hầm đi tập thể dục. Ông cụ Liễu đi dạo trong vườn ngắm hoa cỏ. Chuông cửa bỗng vang lên. Ông cụ Liễu chắp tay sau lưng, tiện thể nhìn ra.
Đối diện với người đàn ông cao lớn tuấn tú ngoài cửa. Nhϊếp Hội mặc quân phục, trong tay xách một hộp quà. Khóe môi anh khẽ cong xuống: “Ông à, cháu đến thăm ông.”
Ông cụ Liễu sững sờ, tiện tay mở cửa: “Sớm vậy, ăn sáng chưa?”
Nhϊếp Hội vào cửa, thuận tay đỡ lấy cánh tay ông cụ Liễu nói: “Ăn rồi ạ, lát nữa cháu phải về quân khu.”
Ông cụ Liễu được Nhϊếp Hội đỡ vào cửa, vẻ mặt phức tạp. Ông muốn hỏi cháu đến làm gì nhưng ông không hỏi, ngồi xuống phòng khách lớn. Dì Trần bưng trà đến, đặt trên bàn, nhẹ nhàng liếc nhìn Nhϊếp Hội. Nhϊếp Hội mặc quân phục thẳng tắp. Anh nâng cốc trà lên, dùng mu bàn tay chạm vào để thử độ ấm sau đó đặt trước mặt ông cụ. Chi tiết này ông cụ Liễu đều nhìn thấy trong mắt.
Ông nói: “Ông không sao đâu. Cháu ở trong quân đội vất vả cũng không cần cứ phải đến thăm ông, lo chuyện của mình quan trọng hơn.”
Nhϊếp Hội nói: “Không chậm trễ. Đường cũng không xa, cháu nghỉ phép thì đến.”
Vẻ mặt ông cụ Liễu vẫn phức tạp. Ông nâng chén trà lên uống một ngụm trà, nghĩ thầm anh muốn làm gì? Chẳng lẽ là muốn theo đuổi lại Yên nhi?
Nhưng nghĩ đến trái tim Liễu Yên bây giờ dành cho Lâm Bùi, đầu ông lại đau.
Huống hồ… Còn có ông già Nhϊếp, chướng ngại vật kia.
Ông cụ Liễu đặt chén trà xuống, ông nhìn về phía Nhϊếp Hội: “Ông nội cháu có biết lần này cháu tham gia tiệc đính hôn, còn đến tận nhà họ Liễu không?”
Nhϊếp Hội sửa sang lại ống tay áo nói: “Sớm muộn gì cũng biết.”
Ông cụ Liễu: “Ông không muốn lại gây chuyện với ông nội cháu nữa. Tuổi già rồi không muốn gây rối nên cháu sau này đừng tới nữa.”
“Hơn nữa, Yên nhi rất thích Lâm Bùi. Cháu chen chân vào không được đâu.”
Lời này vừa dứt, Liễu Yên liền từ thang máy bước ra. Cô đang đổ mồ hôi, cầm khăn lông lau cổ. Liếc mắt một cái đã nhìn thấy Nhϊếp Hội đang ngồi ở phòng khách lớn.
Đôi mắt Nhϊếp Hội dừng lại trên mặt cô. Dừng lại trên đôi môi đỏ mọng của cô.
Liễu Yên khựng lại một chút, không đi qua xoay người trực tiếp lên lầu. Ông cụ Liễu nhìn thấy hành vi này của Liễu Yên, cảm thấy những nghi ngờ trước đó đều tan biến.
Liễu Yên đối với Nhϊếp Hội dường như thật sự không có tình cảm?
Ông nhìn về phía Nhϊếp Hội.
Nhϊếp Hội thu hồi tầm mắt, đối diện với ông cụ Liễu. Anh cau mày, nâng chén trà lên uống một ngụm sau đó đặt chén trà xuống nhìn đồng hồ nói: “Thời gian không còn sớm, cháu đi trước đâu. Lần sau cháu lại đến thăm ông.”
Ông cụ Liễu lập tức nói: “Không cần.”
Ông nói với dì Trần: “Tiễn khách.”
Dì Trần vội vàng bỏ dở công việc đang làm, đưa Nhϊếp Hội ra ngoài. Nhϊếp Hội lên xe, anh không lái đi ngay mà cầm điện thoại lên soạn tin nhắn.
Nhϊếp Hội: [Ra cửa sổ đi, anh nhìn em một chút.]
Mười giây sau, Liễu Yên mặc váy ngủ hai dây, xoa tóc dựa vào cửa sổ. Nhϊếp Hội ngước mắt đối diện với cô. Cách một khoảng như vậy, khóe môi Liễu Yên khẽ cong lên, đầu ngón tay khẽ móc vào dây áo rồi nó tuột xuống.
Đôi mắt Nhϊếp Hội sâu thêm vài phần.
Nhϊếp Hội: [Kéo dây áo lên đi.]
A Yên: [Anh nhìn thấy à?]
Nhϊếp Hội: [...]