Chương 24.1

Bước xuống bậc thang, Nhϊếp Hội nhận trang bị từ tay nhân viên rồi thong thả đeo găng tay. Liễu Yên khoanh tay, mái tóc rối bời trong gió, ánh mắt cô lặng lẽ dõi theo anh.

Chỉ chốc lát sau, Nhϊếp Hội chỉnh trang xong xuôi. Anh tiến về phía chiếc xe thể thao màu đen, mở cửa ghế phụ. Liễu Yên khẽ cười bước đến, khom lưng ngồi vào xe. Nhϊếp Hội nhẹ nhàng đỡ eo cô. Chiếc xe thể thao độ lại có sàn khá thấp, Liễu Yên vốn quen lái những chiếc SUV như Land Rover nên lúc này có chút không quen.

Nhϊếp Hội cúi người, thuận thế giúp cô cài dây an toàn.

Liễu Yên cụp mắt nhìn anh. Nhϊếp Hội ngước mắt đối diện với cô một giây. Sau đó lùi ra, đóng cửa ghế phụ. Thân hình cao lớn vòng qua đầu xe, cúi người ngồi vào ghế lái.

Anh chỉnh lại chỗ ngồi, ngước mắt lên hỏi: “Đi chứ?”

Liễu Yên khóe mày ánh lên ý cười: “Được thôi.”

“Ngồi vững nhé.” Anh vừa nói vừa vịn tay lên vô lăng, tiếp đó đạp mạnh chân ga, vυ"t một cái, Liễu Yên theo phản xạ tựa chặt vào ghế.

Chiếc xe thể thao màu đen như một con báo, lao đi vun vυ"t. Nhϊếp Hội tập trung chuyển hướng vô lăng, Liễu Yên nghiêng đầu nhìn anh. Nhϊếp Hội buông một tay ra, không phải để làm gì khác mà là để nắm chặt tay cô trong gió gào thét. Liễu Yên cười, đang định nói chuyện thì… Nhϊếp Hội nâng tay cô lên đặt bên môi, hôn một cái.

Tim Liễu Yên lỡ mất một nhịp.

Xe chạy được hai vòng, đến vòng thứ ba đột nhiên dừng lại ở góc tường cao. Anh tháo dây an toàn, ghé sát vào, áp môi lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Cách đó không xa, đám thiếu gia ăn chơi sững sờ. Một người trong số họ đẩy Lâm Bùi một cái: “Sao thế? Sao dừng lại rồi?”

Lâm Bùi nghiến răng: “Chắc là nghe điện thoại?”

“Nghe điện thoại gì chứ? Lên xe còn không được mang điện thoại mà. Lâm Bùi, anh đây không nói mày đâu nhé. Mày đàn ông lên tí đi, không thì đợi Yên tỷ đá mày thì mày biết tay.”

Lâm Bùi nghĩ thầm, có đá thì cũng không biết từ đâu mà đá. Nhưng những thiếu gia ăn chơi khác thì không biết. Trong mắt họ, Liễu Yên và Lâm Bùi đang hẹn hò. Dù có người nghi ngờ là giả nhưng cũng sẽ không hỏi. Xung quanh Liễu Yên có rất nhiều đàn ông, họ đương nhiên sẽ không nghĩ rằng bất cứ ai cô gặp cũng đều có quan hệ với cô. Kể cả Nhϊếp Hội, người cùng cô đến bàn chuyện tối nay.

Thế nên khi xe dừng lại, họ vẫn không hề nghi ngờ.

Lâm Bùi thì ít nhiều cũng nghi ngờ lý do họ dừng lại. Anh ta rất muốn quay người bỏ đi nhưng bị đám bạn đẩy vào lan can. Họ bước xuống bậc thang nói với nhân viên bên cạnh: “Đi xem xe có hỏng không.”

“Vâng.”

Trong xe, không gian không quá rộng. Nhϊếp Hội chống tay lên ghế, ngậm lấy môi cô. Liễu Yên khẽ ngẩng cằm, bị hôn đến mức vai rụt lại.

Đúng lúc đó, một nhóm người từ xa đi tới. Nhϊếp Hội khẽ mở mắt, đôi mắt hẹp dài lướt qua một cái sau đó hơi lùi lại. Đôi mắt Liễu Yên long lanh, cô giơ tay ôm lấy cổ anh vẫn muốn hôn tiếp. Nhϊếp Hội cắn môi cô khẽ nói: “Có người tới.”

Liễu Yên khựng lại.

Giọng Nhϊếp Hội càng thấp: “Anh biết việc Lâm Bùi hủy hôn, đó là vở kịch của hai người.”

Liễu Yên càng tỉnh táo hơn, đôi mắt mông lung trở nên trong veo. Nhϊếp Hội chạm vào trán cô, lặng lẽ nhìn cô nói: “A Yên, anh sẽ không để em thua.”

Liễu Yên im lặng. Nhϊếp Hội ngồi trở lại. Lúc này, Lâm Bùi cùng nhân viên đã đến. Lâm Bùi khom lưng gõ cửa xe, Nhϊếp Hội lòng bàn tay khẽ xoa khóe môi, ngước mắt nhìn lại: “Sao thế? Có việc à?”

Lâm Bùi nhìn Liễu Yên đang khoanh tay tựa lưng vào ghế sau đó mới nhìn về phía Nhϊếp Hội: “Xe hỏng à?”

Nhϊếp Hội: “Không, chúng tôi đang nói chuyện một chút.”

Đôi mắt Lâm Bùi lại nhìn Liễu Yên, Liễu Yên khẽ cười: “Nhìn gì đấy? Không có gì đâu.”

Lâm Bùi: “.....”

Chết tiệt, chắc chắn đã làm chuyện gì mờ ám.

Anh ta phất tay cùng nhân viên rời đi. Nhϊếp Hội quay đầu liếc nhìn Liễu Yên, Liễu Yên đối diện với anh hai giây rồi dời mắt đi.

Tiếp đó chiếc xe thể thao khởi động trở về vạch đích.

Đám thiếu gia này nhìn thời gian nói muốn đi uống rượu. Liễu Yên không đồng ý, cô cùng Nhϊếp Hội rời đi trước. Lên Land Rover, Nhϊếp Hội cầm vô lăng hỏi: “Ăn khuya không?”

Liễu Yên châm thuốc tựa lưng vào ghế nói: “Anh sẽ làm chứ?”

Nhϊếp Hội: “Được.”

Thế là xe quay về thành phố. Khi bước vào cửa không phải để làm đồ ăn khuya mà là Liễu Yên vòng tay ôm cổ anh, hôn lên đôi môi mỏng của anh.

Nhϊếp Hội ôm eo cô, cúi đầu thăm dò.

Rất lâu sau. Mặt mày Liễu Yên đều ánh lên vẻ quyến rũ, cô nhìn vào mắt anh nói: “Ông nội em đến nay khó mà quên được chuyện quá khứ.”

Nhϊếp Hội nói: “Anh biết.”

Liễu Yên: “Em và Lâm Bùi giả vờ là bạn trai bạn gái, chỉ là để ông nội không cần suốt ngày giục em kết hôn. Em không phải là đợi anh.”

Nhϊếp Hội im lặng, lòng bàn tay siết chặt eo cô. Giọng anh khẽ khàng: “Cái này anh cũng biết.”

Liễu Yên cười nhẹ. Nhϊếp Hội lại nắm cằm cô nâng lên, nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Vậy anh hỏi lại em, tại sao Lâm Bùi lại muốn hủy bỏ buổi đính hôn này?”

Liễu Yên lại cười không đáp. Nhϊếp Hội nheo mắt, cuối cùng buông cô ra nói: “Anh làm đồ ăn khuya cho em, em muốn ăn gì?”

“Gì cũng được.”

Nhϊếp Hội buông cô ra. Anh mở tủ lạnh lấy trứng gà và thịt bò từ bên trong.

Liễu Yên khoanh tay dựa vào cửa bế hỏi: “Anh mới về có hai ngày, vậy mà còn mua đồ ăn?”

Giọng Nhϊếp Hội rất nhạt: “Sợ em muốn ăn.”

Liễu Yên nhướng mày, sau đó cười.

Nhϊếp Hội vào bếp làm một bát mì trứng bò. Liễu Yên ngồi xuống ăn, vừa ăn vừa dùng thìa lấy một ít, nhìn về phía Nhϊếp Hội. Sau đó cô đút cho anh một miếng.