Không khí hiện trường nhất thời ngưng trệ, Liễu Yên dựa người ra sau, Nhϊếp Hội đưa thuốc lá cho cô, cô nhận lấy nhìn anh. Nhϊếp Hội khẽ cong khóe môi, hỏi: "Uống nước không?"
Liễu Yên: "Uống." Nhϊếp Hội vươn tay lấy chai nước khoáng trên bàn, vặn nắp đưa cho cô. Liễu Yên nhận lấy rồi đưa lên miệng anh uống một ngụm.
Cô hỏi: "Em hung dữ lắm sao?"
Nhϊếp Hội: "Anh thích thế."
Liễu Yên cười trả lại chai nước khoáng cho anh. Nhϊếp Hội tùy ý đặt tay lên bàn, ngước mắt lên nhẹ nhàng liếc nhìn ông chủ kia. Ông chủ kia bị anh nhìn một cái, không hiểu sao phản xạ có điều kiện mà ngồi thẳng lưng. Sau đó ông ta lại gõ một dãy số, đẩy lại cho Liễu Yên. "Như vậy được không?"
Liễu Yên nhìn thoáng qua, nói: "Thành giao." Cả người ông chủ như trút được gánh nặng.
Lâm Bùi và đám bạn hò reo một trận. Liễu Yên đứng lên bắt tay với ông chủ, ông chủ cụp mắt nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh cô rồi nói: "Anh trông quen quen."
Liễu Yên cười nhẹ: "Vậy sao?"
Ông chủ tiện tay đưa một tấm danh thϊếp cho Liễu Yên sau đó lại đưa một tấm cho Nhϊếp Hội. Nhϊếp Hội từ chối không nhận, ông chủ ngượng ngùng thu tay lại sau đó gật đầu với Liễu Yên rồi cùng trợ lý rời đi. Cửa văn phòng bị đẩy ra, Lâm Bùi cười nói: "Sau này đây là của chúng ta rồi."
Liễu Yên hừ lạnh: "Quản lý cho tốt vào."
"OK." Ánh mắt Lâm Bùi liếc về phía sau, chạm phải mắt Nhϊếp Hội. Nhϊếp Hội dựa vào lưng ghế, đầu ngón tay búng nhẹ điếu thuốc Liễu Yên để lại chỗ anh.
Lâm Bùi suy nghĩ một chút. "Anh chơi đua xe à?"
Nhϊếp Hội nhướng mày. Lâm Bùi: "Chúng ta so một lần." Anh ta vẫn không cam tâm.
Nhϊếp Hội đứng lên, tiện tay dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn rồi nói: "Đi." Nói rồi anh bước về phía cửa. Lâm Bùi gãi đầu đuổi theo. Những người khác ngoài cửa cũng nghe thấy cuộc đối thoại này, ai nấy đều rất phấn khích.
Đến bãi đỗ xe thì có người mang đồ trang bị ra. Nhϊếp Hội chọn một bộ màu tối mặc vào trông khí chất càng khác biệt, đôi mắt phượng dài hẹp càng thêm sắc bén. Liễu Yên khoanh tay mỉm cười nhìn anh, Nhϊếp Hội liếc nhìn cô một cái rồi hỏi: " Anh thắng có phần thưởng gì không?"
Liễu Yên: "Còn chưa đua đâu, sao anh biết mình sẽ thắng?"
Nhϊếp Hội cười một tiếng không đáp, anh liếc nhìn Lâm Bùi rồi bước xuống. Lâm Bùi cũng mặc xong trang bị, bộ của anh ta màu sáng. Anh ta đi đến bên xe nhìn Nhϊếp Hội, hỏi: "Vì sao anh lại đồng ý đua với tôi?"
Nhϊếp Hội cúi đầu chỉnh lại găng tay, ngước mắt lên nhìn anh ta một cách hờ hững. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh Lâm Bùi nắm tay Liễu Yên, khóe môi anh khẽ nhếch xuống rồi chui vào xe. Lâm Bùi cảm thấy người này nói chuyện thật sự quá ít. Mẹ nó! Anh ta cũng vào xe.
Mấy thiếu gia khác vô cùng phấn khích, đứng một bên la hét cổ vũ.
Trường đua xe này vẫn luôn hoạt động chính quy, nhân viên công tác và nhân viên bảo trì luôn có mặt. Lúc này họ biết được ông chủ mới muốn thi đấu nên sôi nổi ra chuẩn bị. Một tiếng súng vang lên, hai chiếc xe thể thao cùng lao đi như mũi tên rời cung. Gần như đồng thời xuất phát.
Nhưng rất nhanh, chiếc xe của Lâm Bùi đã nhanh hơn một chút.
Sau hai vòng thì chiếc xe màu đen ở khúc cua đã vượt lên, lập tức bỏ xa chiếc xe màu sáng ở phía sau. Mấy thiếu gia khác đều phấn khích dựa vào lan can vẫy tay.
Nhϊếp Hội rất vững vàng đạp chân ga. Một vòng rồi lại một vòng, cuối cùng Nhϊếp Hội đã vượt qua Lâm Bùi với tốc độ nhanh hơn nửa vòng. Xe dừng lại, Lâm Bùi nửa ngày không nhúc nhích.
Nhϊếp Hội từ trong xe bước ra, anh tháo găng tay nhìn về phía Liễu Yên. Liễu Yên khẽ cười cũng dựa vào lan can. Nhϊếp Hội bước về phía cô.
Lâm Bùi cũng xuống xe, anh ta đi tới, hỏi: "Anh chẳng phải tham gia quân ngũ sao? Sao anh cũng biết lái?"
Nhϊếp Hội khẽ dừng bước, nghiêng đầu liếc nhìn Lâm Bùi. Liễu Yên cười nói: "Chu Dương biết lái không?"
Lâm Bùi: "Biết."
Liễu Yên: "Chu Dương là anh ấy dạy."
Sắc mặt Lâm Bùi khẽ biến. Má nó.
Anh ta hỏi Liễu Yên: "Sao em không nói sớm, tôi khinh địch."
Liễu Yên khẽ cười: "Vậy là tôi sai sao?"
Vẻ mặt Lâm Bùi khựng lại. Nhϊếp Hội đứng một bên, đôi mắt híp lại nhìn Lâm Bùi. Vài giây sau, anh dời mắt nhìn về phía Liễu Yên.
Gió rất lớn, thổi rối tóc cô. Liễu Yên khẽ vuốt mái tóc chỉ chớp mắt đã đối diện với đôi mắt Nhϊếp Hội, cô mỉm cười.
Nhϊếp Hội im lặng vài giây, bước lên bậc thang, đẩy hàng rào bảo vệ ra, nghiêng người nói: "Chơi không?"
Liễu Yên mỉm cười: "Anh dẫn em?"
"Ừ."
"Được."