- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Hiện Đại
- Nghiện
- Chương 4
Nghiện
Chương 4
Sau khi lên xe, Liễu Yên xoay tay lái hỏi: “Kỳ nghỉ này cậu định nghỉ bao lâu?”
“Cho đến khi vết thương lành lại.”
“Mất một tháng không?”
“Gần như thế.” Giọng anh trầm thấp kiên định. Liễu Yên nhướng mày, quả thật hiếm khi anh được nghỉ phép lâu như vậy, nhưng cũng là vì chấn thương.
Sau đó cả hai không nói gì, giống như khi còn đi học, anh thường không nói chuyện chỉ có cô lải nhải trêu chọc anh.
Hừ.
Cẩu nam nhân.
Đến đèn giao thông, Liễu Yên đặt tay lên cửa sổ cúi đầu nhìn móng tay đỏ rực của mình. Nhϊếp Hội ở một bên cũng nhìn cô, Liễu Yên chú ý tới, hỏi: "Cậu đang nhìn cái gì?"
Nhϊếp Hội khẽ cau mày, quay đầu nhìn đi.
Liễu Yên chặc lưỡi.
Bệnh viện quân y ngày nào cũng đông đúc. Liễu Yên bước lên bậc thang, nói với Nhϊếp Hội: “Tôi đi xếp hàng lấy số lấy số, cậu đứng ở đây.”
Nói xong, cô sải bước tới đứng ở phía sau dòng người, dáng người cao ráo vô cùng nổi bật. Nhϊếp Hội không hề níu kéo, hai tay đút vào túi quần, đứng đó nhìn cô.
Thang máy kêu một tiếng, mở ra, Trần Minh bước ra từ thang máy, nhìn thấy Nhϊếp Hội, liền sải bước đi tới nói: "Cậu tới rồi, tôi đã bắt số giùm cậu rồi, bác sĩ Trịnh đang đợi cậu. "
Vừa nói xong, hắn liền phát hiện người đàn ông này căn bản không nghe, hắn dừng lại, nhìn theo ánh mắt của Nhϊếp Hội, quay đầu lại nhìn, liền thấy một người phụ nữ cao ráo trong đám người .
Ngoại hình xinh đẹp, thái độ bất cẩn lười biếng, có chút lạnh lùng khó kiểm soát.
Trần Minh nhận ra đây là người phụ nữ ở nhà Nhϊếp Hội đêm qua, trong lòng chợt rung rung, hắn chợt hiểu ra điều gì đó: “Cô ấy là A Yên?”
Nhϊếp Hội chậm rãi thu hồi ánh mắt, nhìn Trần Minh.
Trần Minh lập tức giơ tay nói: "Tôi không cố ý săm soi chuyện đời tư của cậu, nhưng lần này cậu hôn mê ở Nepal, A Thương nghe thấy nói với tôi."
"Thiếu phạt đúng không?" Nhϊếp Hội nhẹ nhàng hỏi.
Trần Minh ho khan một tiếng, mặc dù hắn đã bị điều đi, nhưng khí thế của Nhϊếp Hội vẫn áp đảo hắn , khiến hắn nhớ tới nỗi sợ hãi trước đó.
Hắn nói: "Trong tim anh hùng cất giấu hàng vạn nhu tình nhưng chỉ dành cho một người, Nhϊếp Soái, chúng tôi có thể hiểu được ."
Nhϊếp Hội dừng một chút, lại nhìn về phía người phụ nữ đang xếp hàng, nói: "Cậu không hiểu."
Trần Minh: "....."
Mười phút sau, Liễu Yên lấy được số, quay lại nhìn thấy Trần Minh ở bên cạnh Nhϊếp Hội, cô nhướng mày, cười: "Lại gặp mặt, đội trưởng Trần ."
"Xin chào." Trần Minh mỉm cười. Liễu Yên ngẩng đầu nhìn, đưa số thự tự cho Nhϊếp Hội, anh cầm lấy đi đến thang máy, Trần Minh nhìn số thứ tự trong tay Nhϊếp Hội, trong lòng thầm nghĩ, rõ ràng bác sĩ đang đợi rồi, có lấy thêm số thì anh vờ như không biết gì.
Bác sĩ Trịnh cũng nhập ngũ hai năm trước, sau đó muốn kết hôn, muốn ổn định nên được chuyển đến bệnh viện quân y, nhìn thấy Nhϊếp Hội đi vào liền nói: “Ngồi đi.”
Nhϊếp Hội ngồi xuống ghế. Bác sĩ Trịnh vén áo lên, nhìn xuống, sắc mặt hơi thay đổi, "Sao lại miệng vết thương lại nứt ra nữa? Hôm trước không phải vẫn ổn sao? Chẳng phải tôi đã nói với cậu rằng nếu cậu muốn xuất viện thì cậu phải chăm sóc vết thương....."
“Vô tình chạm vào.” Nhϊếp Hội ngắn gọn, ngắt lời ông.
Trần Minh sửng sốt một chút, liếc nhìn Liễu Yên, sờ mũi, trong lòng có chút chột dạ. Bác sĩ Trịnh kêu một y tá khác đưa thuốc và đèn đến cho ông. Vẻ mặt của Liễu Yên thấy mọi chuyện có vẻ phức tạp, sắc mặt cũng nghiêm túc hơn.
Sau khi cởϊ áσ cho anh, y tá bước vào, cơ bụng săn chắc của người đàn ông làm cô đỏ mặt, cúi đầu vòng qua lưng anh bôi thuốc.
Bác sĩ Trịnh khoanh tay đứng sang một bên nói: “Lão Lâm lần này nhờ tôi tìm đối tượng kết hôn cho cậu, hắn cảm thấy trong lòng cậu có vướng bận đến mức không chừng cho mình một đường lui, cậu nhìn xem cô y tế này như thế nào? Cô ấy tên Quách Tú Anh, đã đủ điều kiện nhập ngũ."
Quách Tú Anh bôi thuốc tay run lên, mặt càng đỏ hơn. Nhϊếp Hội đặt tay lên đầu gối vô thức ngước mắt lên nhìn bác sĩ Trịnh và Liễu Yên ở phía sau. Liễu Yên khoanh tay, cười nói: "Bác sĩ Trịnh đúng là nhìn xa trông rộng, Nhϊếp Soái đúng là cần một gia đình mái ấm."
Lúc này bác sĩ Trịnh mới để ý tới Liễu Yên, ông ấy gật đầu với Liễu Yên: “Đúng...”
"Tôi không cần." Nhϊếp Hội lạnh giọng cắt đứt. Bác sĩ Trịnh nghe vậy lập tức nói: “Cậu tự đi nói với cấp trên với ông nội cậu đi.”
Nhϊếp Hội không nói gì, gân xanh ở lòng bàn tay trên đầu gối hiện lên.
Trần Minh đột nhiên hiểu ra tại sao A Yên không thể tùy tiện nhắc tới. Chẳng lẽ đội trưởng Nhϊếp có tình cảm với cô sao? Nhưng nhìn không giống lắm.
Sau khi băng bó, vết thương trông đỡ hơn rất nhiều. Nhϊếp Hội đứng dậy, mặc áo, từng chút một giấu cơ bụng vào trong áo.
Anh nói lời tạm biệt với bác sĩ Trịnh.
Bác sĩ Trịnh tập hợp hồ sơ bệnh án lại, nói: "Chờ một chút, chúng ta thêm WeChat vào Tú Ảnh nhé"
Nhϊếp Hội: “Tôi không có WeChat.”
Nói xong, anh đi về phía cửa, Trần Minh nhanh chóng đi theo, Liễu Yên tụt lại phía sau, cô buông tay xuống, khẽ mỉm cười, liếc nhìn Quách Tú Anh đang đỏ mặt, gật đầu với bác sĩ Trịnh, rồi bước ra ngoài. Hai người đã vào thang máy, Nhϊếp Hội đứng ở giữa, hai tay đút túi quần, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô.
Liễu Yên giẫm lên đôi giày cao gót của mình, nhẹ nhàng bước vào.
Trần Minh theo bản năng trốn vào một góc, trong khi Liễu Yên và Nhϊếp Hội đứng cạnh nhau, giọng của Liễu Yên rất nhẹ nhàng, "Hiện tại không dùng WeChat?"
Nhϊếp Hội: "Ừ."
Liễu Yên gật đầu.
Sau khi đi tới tầng một, cửa thang máy mở ra, Liễu Yên cùng Nhϊếp Hội đi ra ngoài, đi tới cửa gọi Nhϊếp Soái, Nhϊếp Hội hơi khựng lại, hơi quay đầu lại.
Liễu Yên mỉm cười nhẹ nhàng, đi đến gần, giơ tay cài lại hai chiếc cúc áo trên cổ áo anh, cười nói: “Ông Nhϊếp đang lo lắng cho chuyện hôn nhân của cậu phải không?”
Nhϊếp Hội rũ mắt xuống nhìn nàng.
"Ông Liễu cũng nhọc lòng chuyện hôn nhân của cậu mà?"
Liễu Yên ngước mắt cười nói: "Không có. May mắn thay, tôi đã có vị hôn phu."
Nhϊếp Hội nheo mắt lại.
Hắn rũ mắt xuống, không nhìn rõ biểu cảm.
"Anh ta đang bảo vệ cậu hay cậu bảo vệ anh ta?"
Liễu Yên cười, nheo mắt lại: "Quan trọng sao? Trước đây tớ cũng từng bảo vệ đàn ông. Nam nữ bình đẳng hiểu không?"
Nói xong, cô cụp mắt xuống, cẩn thận vuốt ve cổ áo anh, sau đó quay người bước xuống bậc thang, Nhϊếp Hội đứng đó một lúc.
Sau đó anh quay sang Trần Minh gật đầu một cái.
Trần Minh đứng ở cách đó không xa thang máy lập tức tỉnh táo lại, vội vàng vẫy tay: " Đội trưởng Nhϊếp, coi sóc vết thương."
"Ừm."
Đáp xong, Nhϊếp Hội bước xuống bậc thang, đi về phía chiếc Land Rover Liễu Yên lái.
Trần Minh sững sờ trong giây lát khi nhìn chiếc xe phóng đi, mối quan hệ giữa A Yên và đội trưởng Nhϊếp dường như có vướng mắc gì đó.
"Chúng ta đi ăn tối ở đâu? Mời bọn người Chu Dương không?" Liễu Yên mở cửa sổ xe nghiêng đầu hỏi, gió thổi vào làm rối tung tóc cô.
Nhϊếp Hội: "Không cần, trở về tự mình nấu ăn."
Liễu Yên: "Cậu đang mời tôi à?"
Nhϊếp Hội liếc nhìn cô không nói gì.
Liễu Yên mỉm cười, lái xe về phía khu dân cư. Nhiều người ở đây là công nhân nhập cư, nhưng cũng có những người chủ như Nhϊếp Hội sống trong những ngôi nhà cổ, trong đây ngôn ngữ nào cũng có. Nhϊếp Hội dùng tiếng Lê thành mua đồ.
Giọng nói trầm vẫn mang chút giọng Bắc Kinh.
Mua đồ xong lên lầu, Nhϊếp Hội đi vào bếp, Liễu Yên mười ngón tay không dính một giọt nước, lấy một quả quýt tựa vào cửa nhìn anh nấu ăn.
Cô hỏi: “Có ảnh hưởng tới vết thương không?”
Nhϊếp Hội: "Cậu hỏi câu này có chút dư thừa"
Liễu Yên cười, ăn một miếng quýt, điện thoại cô vang lên, người gọi đến là Lâm Bùi, cô nhấc máy, đầu dây bên kia hỏi: “Đêm nay đến Tro Tàn uống rượu đi.”
"Tôi sợ tôi không rảnh."
"Tại sao không rảnh?"
"Chưa ăn."
"Thật đúng lúc, bổn thiếu gia mời em đi ăn cơm, em muốn ăn ở Hồng Ngạn đúng không. Anh sẽ đặt bàn cho em ngay."
Liễu Yên cười cười: "Tối nay tôi không muốn ăn ở Hồng Ngạn, để lần sau nhé."
Lâm Bùi chú ý tới điều gì đó: "Em đi cùng ai?"
Không thể không nói, trực giác của đàn ông đôi khi rất tốt, Liễu Yên cười nhạt rồi cúp máy. Nhϊếp Hội bưng đồ ăn đi ra, nhìn cô nói: "Gọi hắn tới, tôi đãi hắn một bữa ngon hơn Hồng Ngạn."
Anh không ra ngoài ngay, cách cô không xa, thân hình anh như bọc lấy cơ thể cô, Liễu Yên ngước mắt cười nói: “Tôi sợ cậu ăn không nổi.”
Nhϊếp Hội nheo mắt lại.
Liễu Yên cười nhẹ, giơ tay nhận lấy đĩa trong tay anh, xoay người bước ra ngoài. Món đầu là đầu sư tử kho, đúng món cô thích, cũng là món đặc trưng của Hồng Ngạn.
Ăn xong.
Liễu Yên nói: “Tôi không muốn rửa bát.”
Nhϊếp Hội xắn tay áo cất bát đĩa đi, thấy vậy, Liễu Yên đứng lên nói: "Nhưng tôi vẫn có thể dọn dẹp bát đĩa. Nhϊếp Soái, lát nữa tôi sẽ lắp máy rửa bát tự động cho cậu."
Nhϊếp Hội bình tĩnh nói: "Phòng bếp đã cũ, không thích hợp với những thứ này."
Liễu Yên bỏ bát đĩa, đũa vào bồn rửa rồi nói: “Vậy cậu tìm chỗ khác ở đi.”
Nhϊếp Hội không có phản ứng.
Điện thoại anh vang lên, là cuộc gọi của sếp, anh bước ra ngoài nghe điện thoại, Lâm Phong Dương trong điện thoại nói : “Lão Trịnh nói với tôi, Quách Tú Anh là một đứa trẻ khá tốt, đừng cự tuyệt cô ấy như vậy. cậu cũng chưa tìm hiểu người ta sao biết không phù hợp?"
"Cho người khác cơ hội cũng là cho mình một cơ hội."
Liễu Yên lau tay, từ trong bếp đi ra, người đàn ông vừa ăn xong vừa cởi cúc áo, xương quai xanh có một vết sẹo dài bằng ngón tay út. Anh cụp mắt nghe người ở đầu bên kia nói, cảm giác thanh xuân dần phai nhạt.
Nhϊếp Soái của cô đã trầm ổn hơn nhiều.
Nhϊếp Hội nhướng mi nhìn qua, tia sáng mỏng manh rơi vào giữa hai người, tựa như cách xa vạn dặm, Liễu Yên lại nghe được giọng nói của sếp của anh từ chiếc di động bị hỏng của hắn.
"Cậu không thể ở mãi một mình. Gia đình và sự nghiệp là nền tảng của con người. Một quốc gia lớn mạnh cũng hình thành từ rất nhiều gia đình lớn nhỏ. Chỉ khi có nước mới có gia đình, có gia đình mới có nước, hai thứ đó bổ trợ cho nhau......"
Liễu Yên nhướng mày.
Cô dùng khẩu hình nói với anh: Có lý
Nói xong cô lấy chìa khóa xe và hộp thuốc lá trong tủ giày, mở cửa bước ra ngoài. Với một tiếng cạch, cánh cửa đóng lại sau lưng anh, Liễu Yên đứng ở lối vào cầu thang tối tăm trong vài giây, sau đó lấy ra một điếu thuốc dài mảnh từ hộp thuốc lá.
Ánh sáng đỏ tươi nhảy lên.
Cánh cửa phía sau cũng mở ra, ánh sáng tràn ra, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên từ phía sau: “Tôi đưa cậu xuống.”
Liễu Yên thổi một làn khói, cười nói: “Cám ơn.”
Khi đi ngang qua tầng hai, cô dừng lại, cười khúc khích. Nhϊếp Hội nheo mắt lại, nhắc nhở: "Cẩn thận bước chân."
Liễu Yên: "Chậc."
Trở về nhà, ông Liễu vẫn còn thức, đeo kính đọc tài liệu của công ty. Liễu Yên dập thuốc lá, hỏi bảo mẫu: “Ông có uống thuốc chưa?”
“Uống rồi .”
Liễu Yên cảm thấy nhẹ nhõm, đi về phía ông, ngồi bên cạnh ông. Ông lão nhìn chằm chằm vào tài liệu và hỏi: "Tại sao con lại thành lập quỹ này?"
Liễu Yên cầm điều khiển từ xa điều chỉnh kênh, nói: “Đương nhiên là làm việc tốt, phục vụ nhân dân.”
Ông nghe xong đóng tài liệu tháo kính ra ra: "Liễu Diệu Tiên rất phản đối."
Liễu Yên: “Anh ta phản đối là con không được làm sao?”
Ông thở dài: “Tài vụ công ty nhất định phải dùng người của mình.”
"Không dễ dàng như vậy. Sẽ thật tuyệt nếu anh ta không tiếp tục nhồi người của mình vào. Bây giờ FD một nửa người của con và một nửa của anh ta, kiểm soát lẫn nhau."
Lão gia xoa xoa lông mày.
Liễu Yên thấy vậy nói: "Đã đến giờ ông đi ngủ rồi."
Vừa nói vừa đỡ ông đứng dậy, bên ngoài bắt đầu đổ mưa, toàn bộ cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn đều ướt sũng.
Ông Liễu nhìn thấy hình ảnh của mình và cháu gái in trên tấm kính suốt, chợt nhớ lại vài chuyện xưa. Đó cũng vào một đêm mưa, một cậu bé cao lớn đứng bên ngoài cửa kính tay cầm một chiếc ô đen, anh đang chờ gặp Liễu Yên.
Đêm mưa đã qua.
Cô cháu gái ở tầng hai không bao giờ đi xuống, sáng sớm, chàng trai ấy mới cầm ô quay người rời đi, rời đi nhiều năm rồi chưa thấy quay lại
Ông Liễu mở miệng nói: "Yên nhi "
"Hả? Ông nội?"
Ông Liễu dừng lại rồi nói: "Không có gì, đi ngủ thôi."
Liễu Yên mỉm cười đỡ ông lên lầu.
Sau khi ông Liễu đi ngủ, Liễu Yên cũng về phòng tắm rửa, tắm xong tự nhiên không ngủ được nên ngồi vào bàn làm việc xử lý văn kiện.
Có lẽ không có tập đoàn nào giống Liễu thị, công việc của phó giám đốc và chủ tịch giống nhau, người chú Liễu Diệu Tiên và cô mỗi người chiếm một nửa Liễu thị
Chậc.
Đêm khuya, đèn trên bàn vẫn sáng.
Liễu Yên nâng cằm, tóc xõa xuống bàn, cô giơ bút gõ nhẹ lông mày suy nghĩ một chút, sau đó cầm điện thoại lên.
Gửi tin nhắn tới điện thoại hỏng của Nhϊếp Hội.
A Yên : Nhϊếp Soái, cậu thực sự không muốn đổi điện thoại sao? Ứng dụng mới cũng có nền tảng không gian tương tự như QQ, kêu là vòng bạn bè, cậu có thể đăng ảnh mặc đầm 2 dây.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Hiện Đại
- Nghiện
- Chương 4