Chương 23.1

Liễu Yên cười mà không nói chỉ nhìn anh. Nhϊếp Hội vòng qua ghế lái, cụp mắt nói: “Anh lái, đoạn đường này dễ kẹt xe.”

Liễu Yên buông tay đang chống cửa sổ xe nói: “Được.”

Anh kéo cửa xe ra. Duỗi tay, đường vân trong lòng bàn tay rõ ràng. Liễu Yên giơ tay đặt vào lòng bàn tay anh, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô rồi cả hai xuống xe. Anh nói: “Để ý xe cộ.”

“Em biết rồi.” Liễu Yên nhẹ nhàng đáp, vòng qua đầu xe đi về phía ghế phụ. Nhϊếp Hội nhìn cô lên ghế phụ rồi anh mới cúi người vào xe, khởi động máy.

Liễu Yên dựa vào lưng ghế, chân dài vắt chéo, gót giày cao gót khẽ móc vào nhau. Nhϊếp Hội liếc nhìn cô một cái rồi hỏi: “Đi đâu?” Liễu Yên lấy từ hộp đựng đồ một bao thuốc, rút ra một điếu. “Đi trường đua xe.”

Đầu ngón tay Nhϊếp Hội khẽ khựng lại. Anh nhìn tình hình giao thông phía trước, “Trường đua xe còn chưa mua được sao?”

Liễu Yên nói: “Ông chủ muốn tìm người coi tiền như rác, một tháng tăng giá một lần. Còn muốn chơi đấu thầu, em lười phản ứng.”

Đường cằm Nhϊếp Hội dưới ánh đèn thoáng hiện, trông càng thêm sắc bén. Anh thon dài tay xoay vô lăng. “Em mua cho Lâm Bùi?”

Liễu Yên cười nhẹ: “Coi như vậy.” Đôi mắt Nhϊếp Hội trầm xuống vài phần, nhưng không lên tiếng nữa.

Rất nhanh xe đến trường đua. Lâm Bùi đã đến rồi, anh ta mặc áo sơ mi trắng, vest nhạt màu và quần dài đứng trên khán đài đang trò chuyện với mấy cậu bạn thiếu gia. Nghe thấy tiếng xe, anh ta lập tức quay đầu lại. Trường đua xe rộng lớn dưới ánh đèn đêm hiện ra.

Chiếc Land Rover màu đen trông có vẻ lạnh lùng. Người phụ nữ dáng người yểu điệu bước xuống xe. Ngón tay cô kẹp điếu thuốc lá mảnh, mái tóc xoăn lớn bồng bềnh. Trông quyến rũ vô cùng. Quả thực là một cảnh đẹp, Lâm Bùi vẫn không thể rời mắt, tim anh ta đập thình thịch. Lúc này một người đàn ông cao lớn từ ghế lái bước xuống. Anh mặc áo thun đen, quần dài đen, tóc cắt ngắn, cổ áo mơ hồ có vết sẹo, khí thế áp bức.

Lâm Bùi chửi thầm một tiếng. "Má nó. Má nó."

Mấy thiếu gia khác vừa thấy. "Đây chẳng phải là anh chàng ở tiệc đính hôn hôm qua sao?"

Lâm Bùi nghiến răng.

"Hôm qua cậu chuồn trước, chính anh chàng này ngồi xổm xuống xỏ giày cao gót cho Yên tỷ đấy."

"Im miệng." Lâm Bùi đã xem qua video này. Có người quay lại cảnh ở tiệc đính hôn, anh ta mới biết sau khi mình bỏ đi thì Nhϊếp Hội xuất hiện. Trông giống như một kỵ sĩ xỏ giày cho "vị hôn thê" của anh ta. Lâm Bùi ít nhiều vẫn có chút hụt hẫng, dù anh ta biết mình vô vọng.

Liễu Yên bước lên trước hỏi Lâm Bùi: "Ông chủ đâu?"

"Ở phía sau, tôi gọi anh ta." Lâm Bùi vừa nói vừa liếc nhìn Nhϊếp Hội. Nhϊếp Hội vẻ mặt nhàn nhạt đứng sau Liễu Yên, đôi mắt phượng dài hẹp không chút cảm xúc.

Liễu Yên nói: "Được, tôi ở đây chờ."

Lâm Bùi xoay người đi gọi người.

Nhϊếp Hội chỉ vào ghế khán đài ý bảo Liễu Yên ngồi. Liễu Yên liếc anh một cái, cười rồi ngồi xuống. Nhϊếp Hội cũng ngồi xuống bên cạnh cô, anh cúi người nghịch điện thoại. Liễu Yên cụp mắt, nhìn thấy hình nền điện thoại của anh là ảnh của mình thì cô khựng lại một chút.

Lát sau, Lâm Bùi dẫn ông chủ đến. Ông chủ cầm theo một cuốn sổ tay, tiến lại gần thì nhìn thấy người đàn ông cao lớn ngồi bên cạnh Liễu Yên. Ông chủ sững sờ, có chút rụt rè. Có những người dù không nói gì chỉ ngồi thôi cũng khiến người khác cảm thấy áp lực. Ông chủ hỏi Lâm Bùi: "Là Liễu Yên đến nói chuyện đúng không? Không phải người khác chứ?"

Lâm Bùi theo ánh mắt của ông ta, thấy Nhϊếp Hội thì anh ta nghiến răng nói: "Không phải, nhưng ông đừng coi thường vị hôn thê của tôi."

"Còn chưa là hôn thê đâu? Cậu chẳng phải đã hủy hôn rồi sao?" Ông chủ cười. Lâm Bùi tức giận đến muốn chết.

Lại qua vài phút, ông chủ ngồi xuống ghế đối diện Liễu Yên. Ông ta lấy máy tính ra, nhập số tiền rồi đặt trước mặt Liễu Yên.

Liễu Yên cầm máy tính lên trực tiếp gõ lại một con số khác sau đó đẩy trả lại, cô cười nói: "Không cần giở trò với tôi. Ở Lê Thành nhiều năm như vậy, ông cũng nên biết trường đua xe ở Lê Thành không chỉ có một mình ông."

Sắc mặt ông chủ lạnh lẽo, ông ta nói: "Yên tỷ, lần trước ở buổi đấu giá cô dẫn người phá hỏng cuộc đấu giá của tôi. Món nợ đó tôi chưa tính với cô, bây giờ còn muốn ép giá tôi như vậy. Chẳng lẽ cô thật sự coi tôi dễ bắt nạt?"

Liễu Yên mỉm cười, cô nghịch điếu thuốc trên đầu ngón tay. Sau đó đưa cho Nhϊếp Hội. Nhϊếp Hội nhận lấy, khẽ nhéo nhưng không hút. Liễu Yên nhìn ông chủ nói: "Ông nghĩ tôi phá, nhưng những người bỏ thầu chẳng lẽ là tôi ép họ bỏ thầu sao?"

Ông chủ: "....."

"Ông có biết ngày đó vì sao mọi người lại bỏ đi không?"

Ông chủ: "....."

Liễu Yên: "Bởi vì trường đua xe này trước đó tôi đã nói muốn mua cho nên nó mới có giá trị. Nếu tôi không mở lời, mọi người sẽ bỏ đi sao?"

Ông chủ: "....."

Liễu Yên: "Chu Dương và Giang Úc bọn họ mua được, chẳng lẽ là vì họ muốn mua cho bản thân? Họ mua cho tôi, hiểu không?"

Ông chủ: "....."

Liễu Yên đẩy máy tính về phía trước. "Thích thì lấy, không thích thì thôi."

Ông chủ: "....."