Về đến phòng thì hơi men của Liễu Yên tan đi rất nhiều, tinh thần không tệ. Cô đi tắm rồi mặc áo ngủ ra sau đó cầm điện thoại lên soạn tin nhắn.
A Yên: [Lần này anh về bao lâu?]
Nhϊếp Hội: [Hai ngày, ngày kia anh đi.]
A Yên: [À.]
Sau đó cô buông điện thoại không nhắn tin nữa, trực tiếp nằm xuống ngủ. Ngày hôm sau, tin tức thiếu gia nhà họ Lâm hủy hôn đã lan truyền ầm ĩ. Người trong giới đều kinh sợ trước việc Lâm Bùi dám hủy hôn. Một kẻ ăn chơi trác táng, một tên vô dụng như vậy mà dám đối xử với Liễu Yên như thế. Họ vừa kinh sợ vừa mắng anh ta, cũng có người bội phục sự dũng cảm của anh ta.
Mà kỳ lạ nhất là Liễu Yên dù bị hủy hôn lại không hề tỏ vẻ muốn chia tay với Lâm Bùi. Điều này càng khiến người ta ngạc nhiên hơn.
Chu Dương: [Yên tỷ à, xuất sắc quá! Ha ha ha.]
Hứa Điện: [Bội phục bội phục! Chiêu này tung ra, ông cụ Liễu chắc phải nghỉ ngơi thôi.]
Giang Úc: [Về kỹ năng diễn xuất và thủ đoạn, chúng ta đều kém xa Yên tỷ.]
Liễu Yên: [Quá khen rồi.]
Chu Dương: [Ha ha ha ha ha...]
Liễu Yên: [Chu Dương, vất vả rồi.]
Chu Dương ngạc nhiên: [Hả? Tôi làm gì cơ?]
Liễu Yên: [Tự anh nghĩ đi.]
Chu Dương: [Ha ha ha ha ha, tốt! Tôi hiểu rồi, tiểu xảo của tôi bị cô phát hiện rồi.]
Liễu Yên: [Chậc.]
Chu Dương: [Yên tỷ, cậu nên hiểu tấm lòng của Nhϊếp soái.]
Liễu Yên: [Tôi cần sao?]
Chu Dương: [Ha ha ha, được thôi. Tôi không xen vào chuyện của hai người nữa.]
Để trấn an tâm trạng của bản thân và trấn an ông cụ, Liễu Yên cả ngày không ra khỏi nhà. Buổi tối cô có hẹn nói chuyện về trường đua xe nên không thể không ra ngoài. Cô ăn tối cùng ông nội sau đó lái xe ra ngoài.
Khi đi qua nội thành, cô dừng lại một chút. Ấn nút ghi âm giọng nói trên WeChat: "Anh đang làm gì vậy?"
Vài giây sau, giọng nói trầm thấp của Nhϊếp Hội trả lời: "Đang chuẩn bị nhắn WeChat cho em." Liễu Yên vừa nghe, bật cười.
Liễu Yên: "Anh muốn nhắn gì?"
Nhϊếp Hội: "Tối nay em có rảnh không?"
Liễu Yên: "Có rảnh, em muốn đi trường đua xe bàn công việc, anh đi cùng không?"
Đôi mắt Nhϊếp Hội ở đầu dây bên kia trầm xuống, nói: "Được, anh đi cùng em."
"Em lái xe qua đón anh."
"Không cần, anh đến siêu thị đối diện thôn trong thành phố."
Năm phút sau, người đàn ông cao lớn tuấn lãng từ trong thôn đi ra. Anh mặc áo đen và quần dài đen, đường cong cơ bắp trên người anh ràng. Cánh tay mạnh mẽ, tóc cắt ngắn, đứng đó chờ đèn xanh trông rất đẹp trai. Liễu Yên nắm vô lăng, mỉm cười nhìn.
Không ít người đi bộ cùng Nhϊếp Hội chờ đèn xanh, anh nổi bật giữa đám đông. Mấy nữ sinh bên cạnh đều nhìn chằm chằm anh, đợi đèn xanh bật. Họ đi qua vạch kẻ đường, mấy nữ sinh xoay người chặn Nhϊếp Hội lại nhưng lại không biết nói gì. Họ đều cầm điện thoại, đoán chừng là muốn xin WeChat.
Nhϊếp Hội khẽ dừng bước, đuôi lông mày nhàn nhạt, anh không nói gì. Mấy nữ sinh đồng loạt quay đầu nhìn chiếc Land Rover màu đen đang dừng ở trạm xe buýt. Liễu Yên chống khuỷu tay lên cửa sổ, tựa má lên tay, khóe môi mỉm cười, xinh đẹp đến lạ thường.
Mấy nữ sinh nhìn thấy Liễu Yên liền tản đi.
Lúc này Nhϊếp Hội mới đi về phía Land Rover. Đến bên xe, Liễu Yên hạ cửa kính xuống hỏi: "Vừa nãy anh nói gì với họ vậy?"
Nhϊếp Hội nhìn cô rồi nói: "Bà xã anh ở đây."
Liễu Yên vừa nghe, hiếm khi mặt đỏ lên. Cô nói: "Ai là bà xã của anh?"
Nhϊếp Hội: "Em nói xem?"