Liễu Yên rất ít khi say cho nên vừa nãy ở quán bar cô phải uống rất nhiều mới có thể đạt đến trạng thái hơi say. Lúc này hơi men ngấm lên, ít nhiều cũng có chút phản ứng. Đầu óc có chút mơ màng nhưng khi cơn mơ màng ấy gặp phải nụ hôn của người đàn ông này, sự thoải mái vượt qua mọi cảm xúc vừa mới kìm nén. Cô rúc vào lòng anh, mặc kệ anh hôn. Cuối cùng cô vẫn không cắn anh.
Nhϊếp Hội rời môi cô một chút, vuốt má cô nói: "Anh mặc kệ em xuất phát từ mục đích gì mà đồng ý nhưng em thành công làm anh sợ hãi."
Liễu Yên trợn mắt, trong mắt một mảnh long lanh. Cô nhìn anh cười nhẹ. Nụ cười có chút lơ đãng: "Nếu em thật sự gả cho Lâm Bùi, vậy sau này anh tính sao?"
Nhϊếp Hội: "Cả đời này sẽ không cưới." Đôi mắt Liễu Yên lặng lẽ nhìn anh. Nhϊếp Hội lại giơ tay, sửa sang lại mái tóc cô, nói: "Về nhà đi, lão gia tử vẫn luôn đợi em."
Lúc này Liễu Yên mới nhớ ra mình còn đang diễn kịch. Cô đẩy Nhϊếp Hội ra rồi đứng dậy. Nhϊếp Hội vươn tay mở cửa xe. Liễu Yên chuẩn bị bước xuống, khựng lại một chút hỏi: "Vừa nãy chuyện chiếc nhẫn đính hôn rơi trên đất có liên quan đến anh sao?"
Nhϊếp Hội: "Có."
Liễu Yên nhướng mày. Cô quay lưng về phía Nhϊếp Hội, khóe môi khẽ cong lên, đẩy cửa xe bước xuống. Nụ hôn của anh có chút mạnh bạo nên cánh môi cô có chút tê dại, Liễu Yên liếʍ nhẹ vài cái rồi mới bước vào cổng. Dì Trần chưa ngủ, ông Liễu cũng chưa ngủ. Dì Trần nhìn thấy Liễu Yên, lập tức bước ra.
Sắc mặt Liễu Yên có chút tái nhợt, cô xoay người ném chiếc túi nhỏ và điện thoại lên sô pha sau đó ngồi xuống. Ông cụ Liễu nhìn thấy cháu gái như vậy, đau lòng vô cùng nên lập tức hỏi: "Lâm Bùi... Có phải nó không muốn đính hôn không? Hay là?"
Liễu Yên ngước mắt nhìn ông cụ Liễu nói: "Anh ấy nói từ rất sớm rồi, không muốn đính hôn nhanh như vậy."
Sắc mặt ông Liễu thay đổi, cậu bé ngoan ngoãn nghe lời ngày nào đã khác khiến ông cảm thấy có khiến lạ lẫm. Ông lẩm bẩm: "Cho nên nó chẳng có thành tựu gì... Chỉ nghĩ đến ăn chơi trác táng..."
Liễu Yên im lặng. Nếu Lâm Bùi nghe thấy những lời này, không chừng muốn gϊếŧ cô. Cô bênh vực Lâm Bùi: "Kỳ thật cũng không phải vậy. Anh ấy còn trẻ, chúng cháu đều còn trẻ, không muốn bị ràng buộc cũng là bình thường."
Ông cụ Liễu: "Vậy là tại ông nội ép buộc sao?"
Liễu Yên dừng một chút, cô cúi đầu. Ông cụ Liễu nhớ đến Nhϊếp Hội vừa nãy nên nói: "Đêm nay con có nhìn thấy Nhϊếp Hội không?"
Liễu Yên: "Vâng."
"Con nói thật với ông nội, con đối với nó có phải vẫn chưa từ bỏ ý định không?" Liễu Yên ngước mắt nhìn ông Liễu, cô nói: "Ông nội, ông cảm thấy con chưa từ bỏ ý định sao?"
Ông Liễu khựng lại. Nhớ đến việc ông nói đính hôn nên cháu gái liền đồng ý đính hôn với Lâm Bùi. Hơn nữa mọi việc cháu gái đều tự tay chuẩn bị, chọn chiếc váy màu mơ xinh đẹp. Cháu gái ông đêm nay thật xinh đẹp, thật rạng rỡ. Nếu cháu gái vẫn còn tình cảm với Nhϊếp Hội, vậy sao lại đồng ý đính hôn với Lâm Bùi?
Ông ngửi thấy trong không khí nồng nặc mùi rượu bèn hỏi: "Con uống rượu?"
Liễu Yên gật đầu, vẻ mặt mang theo chút men say. Ông Liễu càng thêm đau lòng, biết cháu gái chắc chắn là không tìm được Lâm Bùi hoặc là không thể cùng Lâm Bùi đi uống rượu, ông gọi: "Dì Trần, dì hâm một ly sữa bò cho Yên nhi."
"Vâng, tới ngay." Dì Trần đáp lời.
Liễu Yên khẽ vuốt tóc, dựa người tới tựa vào vai ông Liễu nói: "Ông nội, chúng ta không vội được không? Dù sao con và Lâm Bùi còn trẻ nên tương lai còn rất dài, cứ từ từ lên kế hoạch, từ từ sắp xếp. Được không ạ?"
Ông Liễu: "Được."
Chỉ là trong lòng ông, vị trí của Lâm Bùi đã tụt dốc không phanh. Trong đầu ông hiện lên hình ảnh Nhϊếp Hội đỡ ông. Sáu năm trước, khi chưa xảy ra chuyện gì ông rất thích Nhϊếp Hội, nhất là vì anh đối xử tốt với cháu gái ông.
Ông còn nhớ rõ, năm Liễu Yên học lớp 11 cùng bạn học đi cắm trại. Bọn trẻ thích thức khuya, cùng nhau đánh bài poker suốt đêm ở khu cắm trại. Hôm sau cháu gái vừa hay được nghỉ lễ. Bình thường cháu gái nghỉ lễ không có vấn đề gì nhưng có lẽ do một đêm không ngủ ngon nên ngày đó tinh thần rất kém.
Từ khu cắm trại gọi xe về nhưng kết quả lại gọi trúng xe dù. Chúng tìm một chỗ vắng rồi đuổi bọn trẻ xuống xe. Lúc đó Nhϊếp Hội, cõng Liễu Yên đang khó ở trong người đi bộ chừng hơn một tiếng đường dài đến nội thành Lê Thành, sau đó mới lên chiếc xe anh phái đến.
Lúc đó ông cụ còn rất khỏe mạnh. Ông ngồi trong xe nhìn cháu gái gục đầu trên vai Nhϊếp Hội, hai người nói chuyện vu vơ. Hoàng hôn buông xuống, ông cụ lúc ấy nhìn Nhϊếp Hội vô cùng vừa mắt, ông thích anh cực kỳ. Thích đến mức trong lòng đã nhận định Nhϊếp Hội. Thích đến mức cố ý kết giao với ông nội Nhϊếp.
"Ông nội?" Liễu Yên khẽ gọi. Ông Liễu hoàn hồn, nhìn về phía Liễu Yên. Liễu Yên cười nói: "Con đỡ ông đi nghỉ ngơi."
"Không cần. Người con toàn mùi rượu, mau đi tắm rửa đi."
Liễu Yên: "Vâng ạ." Cô nhặt chiếc túi nhỏ và điện thoại lên rồi kéo tay ông cụ, ông cụ bất đắc dĩ chỉ có thể đứng dậy để cháu gái dìu đi về phía cầu thang. Trong nhà có thang máy nhưng ông cụ quen đi cầu thang bộ. Hai ông cháu chậm rãi bước lên, bầu bạn cùng nhau. Đó là tình cảm tốt đẹp nhất trên đời.
Đến tầng ba khi thu xếp cho ông cụ xong, Liễu Yên chuẩn bị đóng cửa chuồn đi. Ông Liễu đột nhiên gọi: "Yên nhi." Liễu Yên khẽ dừng bước.
Ông cụ Liễu nói: "Liễu gia sẽ mãi là chỗ dựa vững chắc của con. Những người con không muốn thì không cần để ý đến." Liễu Yên vừa nghe thì cười nói: "Vâng ạ."
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
Nhưng mà Liễu gia hiện giờ, ngoại trừ ông cụ thì chẳng còn ai chống lưng. Liễu Yên gãi đầu, chính cô mới là chiến sĩ.