Chương 21.2

Liễu Yên đuổi theo Lâm Bùi ra ngoài. Lâm Bùi trực tiếp lên chiếc xe của mình, Liễu Yên thì gọi Quách Mẫn lái xe đến. Cô cũng lên xe, đi theo xe của Lâm Bùi.

Lên xe Quách Mẫn tập trung lái. Liễu Yên ngồi ở ghế sau, chân dài vắt chéo, dựa vào lưng ghế, mặt không còn vẻ gấp gáp như vừa rồi. Cô khoanh tay nghĩ đến cảnh tượng chiếc nhẫn đính hôn đêm nay. Chuyện này không nằm trong kế hoạch của cô. Nó xảy ra quá đột ngột, nhìn thì rất giống một tai nạn nhưng lại càng giống như cố tình.

Điện thoại reo. Liễu Yên cầm lên, là cuộc gọi của Lâm Bùi.

Lâm Bùi: "Còn muốn tiếp tục diễn nữa sao?"

Liễu Yên: "Tiếp tục chứ, tôi có bảo dừng đâu."

Lâm Bùi im lặng. "Đậu má, bị em đuổi theo cảm giác thật là sảng khoái, ha ha ha ha ha ha ha."

Liễu Yên hừ lạnh một tiếng. Cô tìm Lâm Bùi làm vị hôn phu chỉ là để chặn miệng ông nội suốt ngày thúc giục chuyện hôn nhân. Sự xuất hiện của Nhϊếp Hội coi như phá vỡ bước đi hiện tại của cô, khiến cô nảy sinh ý niệm tham lam. Mà lần này nếu như đi theo đến quân khu quá trắng trợn, ông Liễu chắc chắn sẽ phát hiện.

Ông có nghi ngờ hay không thì không biết, nhưng việc ông muốn Liễu Yên và Lâm Bùi đính hôn chỉ là để xem Liễu Yên có chịu hay không. Ông vẫn lo lắng cho cháu gái.

Việc Liễu Yên đồng ý là vì cô có một kế hoạch mới. Để ông cụ không còn ép buộc họ đính hôn hay kết hôn nên dứt khoát để Lâm Bùi hủy hôn. Còn Liễu Yên sẽ đóng vai "kẻ si tình", dù Lâm Bùi có hủy hôn thì cô vẫn kiên quyết muốn ở bên Lâm Bùi. Nhưng điều cô không ngờ là Nhϊếp Hội sẽ xuất hiện vào đêm nay.

Cúp điện thoại, Quách Mẫn liếc nhìn Liễu Yên qua gương chiếu hậu nói: "Đêm nay cái anh chàng siêu A của em xuất hiện đấy."

Liễu Yên cười nhẹ. "Ừ."

Mấy nắm nay Quách Mẫn đi theo Liễu Yên, thực ra cũng đoán được Lâm Bùi chỉ là một quân cờ. Có lẽ người đàn ông kia mới là ánh trăng sáng giấu kín trong lòng Liễu Yên.

Quách Mẫn lái xe thẳng đến quán bar Tro Tàn. Liễu Yên bước vào, đến quầy bar gọi rượu. Cô vẫn mặc bộ lễ phục màu vàng cam đêm nay. Hết ly này đến ly khác. Cô rất khó có thể say nhưng giả vờ thì được. Kịch thì phải diễn cho trọn bộ, việc vị hôn phu hủy hôn gây cho cô một cú sốc lớn nên cô đến quán bar để mua say.

Hai tiếng sau. Liễu Yên xoa trán, cảm giác hơi say bước ra khỏi quán bar. Quách Mẫn đỡ cô lên xe, khởi động máy rồi lái về nhà. Lúc này không tính là muộn nhưng khu dân cư rất yên tĩnh, đèn đường tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ xuống mặt đất.

Xe dừng trước cửa nhà. Cửa lớn không đóng, rõ ràng là đang đợi Liễu Yên.

Quách Mẫn mở cửa xe. Liễu Yên cầm túi nhỏ và điện thoại, đôi chân dài trắng nõn bước xuống xe. Cô nói với Quách Mẫn: "Cô về trước đi."

Quách Mẫn nhìn vẻ mặt nửa say nửa tỉnh của cô, biết cô muốn diễn kịch nên lên xe lái đi. Liễu Yên đứng ở cổng một lát sau đó cúi đầu cười nhẹ, bước đi không vững về phía cửa lớn.

Có lẽ diễn hơi quá, gót giày cao hơi nghiêng xuống. Lúc này, một bàn tay to từ phía sau ôm chặt eo cô kéo ngược lại. Liễu Yên vung chân dài lên ngã về phía đối phương, trán cô chạm vào cằm và ngực anh. Liễu Yên ngửi thấy mùi hương mát lạnh quen thuộc.

Cô ngước mắt lên, đối diện với một đôi mắt hẹp dài. Lúc này vẻ mặt người đàn ông không tốt lắm, trông rất trầm. Anh không cho Liễu Yên cơ hội mở miệng mà trực tiếp bế ngang cô lên sau đó đi về phía chiếc xe đang đậu bên cạnh, ném cô thẳng vào ghế sau. Một chiếc giày cao gót của Liễu Yên rơi xuống.

Dừng bước chân, Nhϊếp Hội cúi xuống nhặt lên. Tiện tay đặt vào trong xe rồi sau đó lên xe.

"Phanh." Cửa xe đóng lại.

Đây là góc khuất của camera giám sát. Dưới bóng cây phía sau hồ Thiên Nga, mặt hồ gợn sóng lấp lánh, bóng cây in xuống nhòe nhoẹt. Nhϊếp Hội cởi khuy măng sét áo sơ mi rồi giơ tay nới lỏng cổ áo. Dưới ánh sáng tối tăm khuôn mặt người đàn ông lạnh lùng, đường cằm sắc như dao găm.

Liễu Yên nhấc chân, đá nhẹ vào đùi anh. Nhϊếp Hội trở tay nắm chặt cổ chân cô. Lòng bàn tay anh ấm áp nhưng đầu ngón tay lại có chút lạnh. Sau đó anh dùng sức kéo chân cô xuống, Liễu Yên khẽ kêu lên.

Nhϊếp Hội xoay người trực tiếp nghiêng người tới gần cô, giọng nói trầm lạnh: "Rõ ràng là giả, tại sao em còn muốn tổ chức tiệc đính hôn?"

Liễu Yên nhìn thấy đáy mắt anh ẩn chứa một chút lửa giận. Cô nhướng mày, dứt khoát thả lỏng dựa vào cửa xe nói: "Nước chảy thành sông. Trong nhà đã sắp xếp nên cứ thế mà làm thôi."

Nhϊếp Hội: "Vậy có phải là định kết hôn luôn không?"

Liễu Yên: "Nếu cần thì đi đăng ký cũng không thành vấn đề."

Ngọn lửa giận trong mắt Nhϊếp Hội bùng lên, bàn tay nắm lấy cổ chân cô lúc chặt lúc lỏng. Một lát sau, anh chống tay lên ghế trước muốn lùi về phía sau.

Liễu Yên đột nhiên vươn tay ôm lấy cổ anh. Nhϊếp Hội sững sờ, bắt lấy cánh tay cô. Liễu Yên biết anh không dám dùng sức nên liền nhích người tới, ngồi vào lòng anh.

Đôi mắt Nhϊếp Hội kiên định nhìn cô. Liễu Yên ôm cổ anh, đáy mắt mang theo một chút ý cười và hơi men say. Cô khẽ hỏi: "Anh giận sao?"

Nhϊếp Hội nhìn cô hồi lâu, giơ tay lên. Đầu ngón tay khẽ đẩy những sợi tóc trên trán cô ra, một lúc sau mới nói: "Anh có tư cách gì mà giận em?"

Liễu Yên: "Rõ ràng là có. Vẻ mặt anh khó chịu, hận không thể gϊếŧ em."

Nhϊếp Hội vén tóc cô ra sau tai. "Anh càng muốn gϊếŧ chính mình hơn."

Liễu Yên: "Vậy anh gϊếŧ đi."

Nhϊếp Hội: "Chết trên chiến trường là tốt nhất."

Sau khi nghe xong sắc mặt Liễu Yên trầm xuống, lập tức muốn rời khỏi lòng anh. Nhϊếp Hội vừa buông cô ra, đợi cô chạm đất thì anh lại kéo cô trở về. Liễu Yên ngã ngồi vào lòng anh, cô ngả người ra sau. Nhϊếp Hội vươn tay đỡ lấy gáy cô, tránh để cô va vào cửa sổ xe.

Anh cúi đầu đi tìm môi cô. Liễu Yên cắn răng nói: "Anh dám hôn, em liền cắn anh."

Nhϊếp Hội dừng lại vài giây, sau đó vẫn chặn lấy đôi môi đỏ mọng của cô. Anh nghẹn ngào nói: "Cắn đi."