Chương 21.1

Chiếc giày cao gót nhẹ nhàng chạm đất. Nhϊếp Hội đứng thẳng người, ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt Liễu Yên. Ánh mắt từ khắp nơi đổ dồn về phía họ, dừng lại trên người hai người.

Liễu Yên mím môi, nhìn anh vài giây. "Cảm ơn."

Thái độ lạnh nhạt. Nói xong, cô xoay người tiếp tục đuổi theo Lâm Bùi. Nhϊếp Hội cũng xoay người, đối diện với ông Liễu.

Ông Liễu dựa vào tay Chu Dương, vẻ mặt phức tạp nhìn Nhϊếp Hội. Lần cuối cùng họ gặp nhau là sáu năm trước, người đàn ông trước mắt lúc đó còn là một thiếu niên. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, giờ đây thiếu niên đã trở thành một người đàn ông với đường nét khuôn mặt sắc sảo, hình dáng càng thêm đĩnh đạc.

Đương nhiên khí thế cũng mạnh mẽ hơn nhiều, không còn là vẻ non nớt của thiếu niên năm nào.

"Lão gia tử, đã lâu không gặp." Nhϊếp Hội lên tiếng, giọng nói trầm thấp.

Ông Liễu: "Đã lâu không gặp, Nhϊếp Hội. Mấy năm nay cháu vẫn khỏe chứ?"

Nhϊếp Hội khẽ gật đầu. "Cháu vẫn ổn."

Anh bước lên trước, nhận lấy hai chiếc nhẫn đính hôn nhặt được từ tay người phục vụ sau đó nhận lấy tay ông Liễu từ tay Chu Dương, nói: "Lão gia tử, chúng ta nói chuyện riêng nhé."

Tâm trạng ông Liễu càng thêm phức tạp, đôi mắt ông lướt qua chiếc nhẫn đính hôn trong tay anh. Ông nhớ lại hình ảnh vừa rồi thì một cơn đau đầu ập đến, thật sự rất đau. Ông nói với Hoàng Lập đứng bên cạnh: "Đi lấy xe." Hoàng Lập gật đầu đi ra ngoài.

Ông Liễu nhìn bức ảnh đính hôn và khung cảnh vui vẻ của bữa tiệc, sắc mặt có chút xám xịt. Ông nói với Chu Dương: "Phiền cậu giúp tôi xử lý một chút, lão Lâm đâu?"

Chu Dương gật đầu, ánh mắt liếc xuống thì thấy ông Lâm ở phía kia cũng đang nhíu mày. Chu Dương đã bảo anh trai Lâm Bùi đến đây, trước tiên là xin lỗi rồi nói ông Lâm mệt mỏi nên về nghỉ trước. Sau đó liền dẫn người nhà họ Lâm rời đi bằng cửa giữa, Chu Dương ở lại giải quyết tàn cuộc và tiễn khách.

Bên kia Hoàng Lập lái xe đến. Ông Liễu lên xe, đuôi lông mày lộ vẻ mệt mỏi. Chiếc xe lặng lẽ dừng trước cửa nhà, ông ngước mắt nhìn người đàn ông cao lớn đối diện. Nhϊếp Hội cụp mắt, khép hộp nhẫn đính hôn lại sau đó đặt chồng lên nhau rồi cúi người, tiện tay đặt trên ghế bên cạnh ông Liễu.

Ông Liễu lại nhìn hai chiếc hộp gấm kia. Ông ngước mắt nhìn về phía Nhϊếp Hội. nNhϊếp Hội dùng đầu ngón tay nới lỏng cổ tay áo sơ mi rồi nói: "Lão gia tử, chúng ta sáu năm không gặp rồi nhỉ."

Ông Liễu thả lỏng người, nói: "Phải. Mấy năm nay ở tromng quân đội, chắc vất vả lắm?"

"Vâng, cũng có chút."

Ông Liễu: "Hôm nay sao đột nhiên cháu lại về?"

Nhϊếp Hội: "Tiệc đính hôn của Liễu Yên, sao cháu có thể không đến được."

Ông Liễu: "Thật xấu hổ, thằng bé Lâm Bùi trước đây rất ngoan ngoãn. Đêm nay có lẽ việc hủy đính hôn đến quá nhiều lần khiến nó bất mãn, mới có hành động thất lễ như vậy. Dù sao thì bữa tiệc đính hôn này cũng đã hoàn thành viên mãn..."

Nhϊếp Hội dựa vào lưng ghế, tay nhẹ nhàng đặt trên đùi, đầu ngón tay ấn vào cúc áo. Anh cười nhẹ, ngước mắt nói: "Lần sinh nhật trước của ông, cháu đang dưỡng thương nên không thể tham gia. Lão gia tử sẽ không giận chứ?"

Ông Liễu lắc đầu: "Đương nhiên là không. Ông cũng nghe nói cháu bị nên thương trở về, liền bảo Hoàng Lập đưa đồ đến thăm cháu."

Nhϊếp Hội gật đầu. Ngay sau đó anh nói: "Ông vẫn rất thích cháu."

Ông Liễu sững sờ. Hai người nói chuyện khách sáo nửa ngày, đột nhiên Nhϊếp Hội nói ra câu này khiến sắc mặt ông Liễu trầm xuống, đang định hỏi anh sau đó thế nào thì... Nhϊếp Hội lại vươn tay nhận lấy bình giữ nhiệt từ tay Hoàng Lập, vặn nắp ra rồi đưa cho ông Liễu. Ông ngạc nhiên.

Nhϊếp Hội nói: "Mời ông uống nước."

Ông Liễu dừng một chút rồi cầm lấy bình giữ nhiệt, uống một ngụm làm ẩm cổ họng. Nước ấm vào họng khiến ông thoải mái hơn nhiều. Ông vặn nắp lại, nói: "Nhϊếp Hội, ông nói thật với cháu. Từ cái khoảnh khắc cháu từ bỏ A Yên, cháu đã không còn cơ hội nữa rồi."

Nhϊếp Hội im lặng, anh quay đầu nói với Hoàng Lập: "Chú Hoàng lái xe đi, ông mệt rồi."

Hoàng Lập khựng lại, ngước mắt nhìn về phía ông cụ ở ghế sau. Ông Liễu thực sự cảm thấy mệt mỏi, ông gật đầu với Hoàng Lập. Xe khởi động lái ra đường lớn, ông Liễu định gọi điện thoại cho Liễu Yên nhưng Nhϊếp Hội vẫn còn trong xe nên cuối cùng ông vẫn không gọi.

Ông ít nhiều hy vọng Lâm Bùi có thể gọi điện thoại cho ông giải thích mọi hành vi đêm nay. Ông đang đợi, nhưng khi xe về đến nhà thì điện thoại của ông vẫn im lặng.

Nhϊếp Hội xuống xe, cúi người đỡ ông. Ông Liễu nhìn người đàn ông cao lớn kia với vẻ mặt rất phức tạp. Sau khi xuống xe, ông nói: "Nhϊếp Hội, cháu nên về đi."

Nhϊếp Hội nhìn ngôi nhà, bố cục vẫn như cũ nhưng đã được sửa sang lại nhiều chỗ. Căn biệt thự này cũng là xây mới.

Tầng hai, chắc vẫn là phòng của Liễu Yên.

Anh nói: "Lão gia tử, cháu đưa ông vào. Nhìn ông nghỉ ngơi rồi cháu sẽ đi."

Ông cụ Liễu trầm mặt. "Không cần."

"Hoàng Lập, tiễn khách." Hoàng Lập nhìn lại. Ánh đèn trước biệt thự hắt xuống mặt đất, dừng lại trên khuôn mặt Nhϊếp Hội. Người đàn ông không lộ vẻ gì đặc biệt nhưng có thể thấy rõ sự khác biệt lớn so với chàng thiếu niên ngày xưa, tâm trí anh càng thêm kiên định.

Anh buông tay ông Liễu ra. Dì Trần từ biệt thự bước ra định chào đón. Ông Liễu lại dừng một chút, đột nhiên nói: "Vào nhà đi, uống chén nước."

Khóe môi Nhϊếp Hội khẽ cong, anh lại đỡ lấy cánh tay ông cụ đi vào nhà. Ông Liễu cảm thấy đối diện với Nhϊếp Hội bây giờ thì những hành vi vừa rồi của ông giống như một đứa trẻ vô cớ gây rối, mất đi sự thong dong. Ông là người lớn, mời anh một chén nước cũng không sao.

Sau đó quả thật chỉ là một chén nước, uống xong liền mời anh đi.

Dì Trần tiễn Nhϊếp Hội ra cửa, có chút ngập ngừng nhìn anh. Bà thực sự cảm thán sự trưởng thành của Nhϊếp Hội nhưng vì tình hình căng thẳng như nước với lửa hiện tại nên dì Trần cũng không trò chuyện với Nhϊếp Hội, thậm chí có chút lạnh nhạt.