Chương 20.2

Hơn nửa tháng sau đó, Liễu Yên rất bận. Công việc ở công ty dồn dập lại thêm việc chuẩn bị tiệc đính hôn cũng ngốn hết thời gian của cô, ngày tháng trôi qua vèo vèo. Thời tiết tháng Năm bắt đầu vào giai đoạn se lạnh lúc sáng sớm, ban ngày thì oi bức. Hôm nay, ngày 8 tháng 5, chính là ngày tiệc đính hôn. Từng đoàn xe sang trọng nối đuôi nhau chạy đến khách sạn thuộc Chu thị. Thời tiết đẹp tuyệt vời, ánh mặt trời rực rỡ.

Liễu Yên và Lâm Bùi đứng ở cửa đón khách, sau đó khi mọi người đã ổn định chỗ ngồi thì vội vã vào hậu trường trang điểm lại. Bữa tiệc buffet thực chất là một buổi gặp mặt thương mại quy mô lớn, mọi người ở bên trong trò chuyện và mở rộng mối quan hệ. Nổi bật nhất giữa đám đông là tứ thiếu gia nhà họ Giang, Giang Hứa. Anh ta vừa bước vào cửa đã có vô số người vây quanh.

Trang điểm xong, Liễu Yên kéo tay Lâm Bùi đi ra ngoài. Ngay lập tức ánh đèn và vô số ánh mắt đổ dồn về phía hai người họ.

Mọi người cười nói: "Đúng là trai tài gái sắc! Lâm Bùi quả là tuấn tú. Liễu Yên cũng vậy, càng ngày càng xinh đẹp."

"Đúng đấy. Lần trước ở tiệc sinh nhật ông Liễu, đôi uyên ương này tình tứ lắm cơ!"

"Chúc mừng nhé !"

"Liễu Yên coi như là cháu gái tôi từ nhỏ đến lớn, có chút không nỡ."

Khóe môi Liễu Yên khẽ nở nụ cười. Lúc này một nhân viên phục vụ tiến đến ghé tai nói nhỏ với Liễu Yên và Lâm Bùi, hai người liền đi về phía sân khấu của buổi tiệc. Người chủ trì tươi cười cầm micro nói: "Nghi thức trao nhẫn đính hôn xin phép được bắt đầu..."

Một tiếng "Ồ" lớn vang lên.

Tất cả mọi người xoay người nhìn đôi nam nữ trên sân khấu. Lâm Bùi chỉnh lại cổ áo, Liễu Yên khoác tay anh, Lâm Bùi vội vàng liếc nhìn cô một cái. Đuôi lông mày Liễu Yên khẽ cong lên, vẻ mặt bình tĩnh.

Đúng lúc này cánh cửa lớn đột nhiên bị đẩy ra, một bóng người cao lớn bước vào. Người đó mặc áo sơ mi đen, quần đen và đi giày quân đội. Anh nhẹ nhàng buông tay, cánh cửa từ từ khép lại. Liễu Yên nhìn thấy anh thì sững sờ.

Lâm Bùi cũng nhận ra, anh ta nắm chặt cánh tay Liễu Yên. "Đây là tình huống gì? Cô còn sắp xếp cho cả anh ta đến đây?"

Liễu Yên khựng lại một chút, lắc đầu. Cô nhìn Nhϊếp Hội. Người đàn ông chỉ nhàn nhạt liếc nhìn cô một cái sau đó anh bước đến kéo một chiếc ghế ra và ngồi xuống cuối hàng. Đôi chân dài vắt chéo, hai tay đút túi quần.

Tim Liễu Yên đột nhiên đập thình thịch. Lâm Bùi cũng cảm thấy có chút kỳ lạ, thoáng chút lo lắng, anh ta nói: "Sao lại thế này? Bây giờ tôi còn phải tiếp tục diễn nữa sao?"

Eo Liễu Yên thẳng tắp, cô nói: "Diễn, cứ theo kế hoạch mà diễn."

Lâm Bùi: "Được thôi."

Sau đó hai cô gái xinh đẹp cầm khay nhẫn bước tới với gương mặt tươi cười rạng rỡ. Họ đi được nửa đường thì không biết bị ai va phải. "Phanh". Chiếc nhẫn và hộp đựng cùng nhau rơi xuống đất, lăn lóc hai vòng trên sàn nhà.

Mọi người trong hội trường lập tức lùi lại, có người cúi xuống muốn nhặt chiếc nhẫn lên nhưng lại bị một người khác lùi về phía sau giẫm mạnh lên. Ông Liễu thấy vậy, "Xoạt" một tiếng đứng phắt dậy.

Hiện trường im lặng như tờ. Không khí ngưng trệ.

Mọi người nhìn ông Liễu rồi lại nhìn Liễu Yên và Lâm Bùi trên sân khấu. Tiếp theo, có người bắt đầu xì xào nhỏ nhẹ: "Có vẻ không may mắn thì phải?"

"Đúng vậy. Nhẫn đã bị giẫm rồi, làm sao mà đeo được?"

"Cái người giẫm nhẫn là ai vậy? Sao tôi chưa từng thấy mặt?"

Sắc mặt ông Liễu hơi tái đi. Liễu Yên phản ứng nhanh chóng lập tức nói: "Nhặt nhẫn lên, lau sạch sẽ rồi tiếp tục thôi. Cũng không phải chuyện gì to tát."

Thế là hai cô gái vội vàng cúi xuống nhặt nhẫn. Ai ngờ lại bị va phải một lần nữa, chiếc nhẫn lại rơi xuống. Ông Liễu bỗng nhiên nổi giận: "Một cái nhẫn cũng không cầm nổi, cô là người của công ty nào? Chu Dương, Chu Dương..."

Chu Dương khẽ hắng giọng. Từ trong đám đông bước ra vội vàng đi tới đỡ ông cụ rồi nói: "Cháu sẽ cho cô ta nghỉ việc ngay, ông đừng nóng giận. Đây chỉ là một sự cố nhỏ thôi. Nếu không thì cháu sẽ bảo người đi lấy một đôi nhẫn khác đến, chỉ là hơi mất thời gian một chút nhưng vì hạnh phúc của Liễu Yên nên chút thời gian này không đáng gì đâu."

Sắc mặt ông Liễu dịu đi nhiều. Ông đang định gật đầu đồng ý thì Lâm Bùi trên sân khấu lại kéo cổ áo, bước xuống sân khấu rồi đi thẳng về phía hậu trường. Anh ta đi quá đột ngột khiến tất cả mọi người trong hội trường đều ngây người. Ông Liễu ngước mắt lên, liền thấy cháu gái mình xoay người đuổi theo kéo tay Lâm Bùi.

Kết quả, Lâm Bùi hất mạnh tay ra. Liễu Yên bị hất văng về phía sau.

Ông Liễu choáng váng một hồi, dự cảm ban đầu dường như đã trở thành sự thật. Hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn: "Sao lại thế này? Lâm Bùi đang làm cái gì vậy?"

"Đột nhiên trở mặt? Chẳng lẽ là mê tín sao?"

"... Trời ơi!"

Liễu Yên mím chặt môi đỏ, ngập ngừng một chút rồi xoay người đuổi theo: "Lâm Bùi!"

Kết quả, gót giày cao gót vướng vào nhau khiến cô ngã xuống đất. Liễu Yên quay đầu lại, chân nhỏ cố gắng móc lấy chiếc giày cao gót kia nhưng có lẽ do bộ váy rườm rà hay vì quá hoảng loạn?

Cô mãi vẫn không móc được chiếc giày. Lúc này một người đàn ông cao lớn từ trong đám người bước ra, anh khuỵu gối xuống nhặt chiếc giày cao gót lên. Ngón tay với khớp xương rõ ràng nắm lấy bàn chân nhỏ của cô, giúp cô xỏ giày vào.

Toàn hội trường im lặng như tờ.