Chương 3

"Không cần." Liễu Yên quay đầu lại, dùng ngón tay thon dài ấn nút gọi lại. Nhϊếp Hội nheo mắt lại, nhìn đi nơi khác nhai kẹo bạc hà.

Việc xử lí vết thương này là một thử thách đối với Liễu Yên. Cô chưa bao giờ nhìn thấy vết thương sâu và đáng sợ như vậy. Cô rất muốn hỏi anh sao lại bị thương nặng như thế, nhưng nghĩ đến tính chất công việc của anh, cô đành thôi.

Sau khi dán lớp gạc cuối cùng, Liễu Yên lấy khăn giấy ra lau tay, nói: "Được rồi, cậu muốn xem tớ xử lí vết thương như nào rồi không?"

Cô nhìn chằm chằm vào anh.

“Không cần.” Anh nói, cầm chiếc áo lên mặc vào, dưới ánh đèn lờ mờ, cơ bụng mơ hồ lộ ra. Lúc này, điện thoại di động trên bàn lại vang lên, phá vỡ sự im lặng trong phòng. Nhϊếp Hội ngước nhìn nhìn trên bàn, nhìn cô đang với tay lấy điện thoại.

Người gọi đến vẫn là Lâm Bùi.

Liễu Yên bấm nghe máy.

Lâm Bùi ở đầu bên kia say say nói: "Sao cô cúp máy tôi? Tôi đang lựa quần áo cho ngày mai. Vợ chưa cưới, cô mở video lên đi, tôi cho cô xem mấy bộ vest tôi mới mua này."

Liễu Yên liếc nhìn Nhϊếp Hội đang cúi đầu cài cúc áo, sau đó ngả người ra sau, bắt chéo đôi chân dài, nói: "Hiện tại không tiện, gửi ảnh cho tôi."

Bíp bíp.

WeChat hiện ra vài bức ảnh. Liễu Yên đưa điện thoại ra, mở từng cái một, thản nhiên liếc nhìn rồi chọn một tấm màu xanh đậm.

Một chiếc cốc đặt trên bàn cà phê trước mặt cô, cách đôi giày cao gót của cô chỉ vài cm. Liễu Yên ngước mắt lên.

Nhϊếp Hội nhìn cô, ra hiệu cho cô uống nước.

Liễu Yên mỉm cười, buông đôi chân dài xuống, nghiêng người về phía trước, cầm chiếc cốc lên, đặt lên đôi môi đỏ mọng, nói với Lâm Bùi: “Bộ màu xanh kia đi.”

"Anh biết chắc em thích bộ này mà. Anh đã nói về nó nhiều lần, em cũng thích....."

Liễu Yên cười nói: "Nếu không có gì nữa cúp máy nhé? Tôi còn đang bận."

"Bận cái gì?"

Liễu Yên liếc mắt nhìn Nhϊếp Hội đang cầm một chiếc cốc khác uống nước, mỉm cười nói: “Ngoan, cúp máy đi.”

Không đợi Lâm Bùi nói gì, cô ấn tắt điện thoại

Nhϊếp Hội tựa lưng vào ghế uống rượu. Nhìn thấy cô cúp điện thoại, anh hỏi: “Quen bao lâu rồi?”

Liễu Yên nhìn anh, cười hỏi: "Ai?"

"Hôn phu."

Liễu Yên lại cười: "Đã mấy năm rồi."

Nhϊếp Hội không nói gì, chỉ nhìn cô, bóng đèn trong nhà đã được thay, dưới ánh đèn vàng họ nhìn nhau không ai nói gì.

Những năm qua là khoảng thời gian hai người ít liên lạc nhất với nhau, tính ra cũng có gặp mặt nhưng cũng vội vàng lướt qua

Mỗi lần gặp nhau, anh đều mặc quân phục đứng cách xa. Không giống như bây giờ, một căn phòng ấm áp, cũng chiếc ghế sofa đó, anh mặc quần áo thường ngày, Liễu Yên ngồi dậy đi tới, giơ tay nắm lấy cổ áo anh, cài hai cúc cuối cùng trên cổ hắn.

Nhìn cô tiến tới, ánh mắt Nhϊếp Hội theo động tác của cô. Anh cúi đầu, đôi mắt tối sầm, hồi lâu mới mở ra đôi môi mỏng nói: “Khi cậu kết hôn, tôi sẽ không quay lại. "

Liễu Yên nghe xong kéo cổ áo anh nói: "Không quay lại cũng được, có quà là được."

Sau đó, cô ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt anh: “Đừng chết ở bên ngoài, tôi còn đang chờ đám cưới của cậu.”

“Tôi cũng sẽ không tặng quà cho cậu đâu,” anh nói thêm.

Liễu Yên nghe vậy, tặc lưỡi, nới lỏng cổ áo anh, nói: "Keo kiệt."

Nói xong cô cúi xuống cầm lấy chìa khóa xe điện thoại lên, nói: “Tôi về đây.”

Nhϊếp Hội nhìn động tác của cô, mấy giây sau, anh đặt cốc nước xuống, đứng dậy đi theo cô ra ngoài. Ở hành lang vẫn còn những đèn cảm biến kiểu cũ. Liễu Yên đút hai tay vào túi quần, đi xuống, cô còn nghe thấy tiếng bước chân của người đàn ông phía sau.

Cô bĩu môi.

Khi hai người xuống tầng hai, một âm thanh kì lạ vang lên từ sau cửa một căn phòng. Cánh cửa mới được thay, màu sắc này cũng được giới trẻ hiện nay ưa chuộng.

Liễu Yên quay người cười nói: "Nhϊếp Soái, cậu có nghe thấy không?"

Nhϊếp Hội cách nàng hai bước, hỏi: "Nghe cái gì?"

Âm thanh lại to hơn.

Liễu Yên: "Cậu đang giả vờ."

Cô lúc nãy giúp anh cài nút cổ áo, lúc này trông có vẻ nghiêm túc. Nhϊếp Hội nhìn cô, nói: "Đi lên."

Liễu Yên nghe vậy, tặc lưỡi, xoay người đi xuống.

Nhϊếp Hội nheo mắt đi theo.

Đến tầng một, một chiếc ô tô điện vừa đi qua cửa, trong ngõ chỉ có vài ngọn đèn rải rác. Liễu Yên đi về phía đầu hẻm, nói: "Không cần tiễn, cậu quay về nghỉ ngơi đi."

Nhϊếp Hội đi phía sau cô, hỏi: "Liễu thị hiện tại có khó khăn gì không?"

"Không có."

Nhϊếp Hội không để ý lời cô nói, ngược lại nói: "Nếu cần giúp đỡ, có thể nói với tôi."

"Cậu không tin tôi?" Liễu Yên hừ lạnh một tiếng.

Nhϊếp Hội: "Không có."

Vừa dứt lời, Liễu Yên đã mở cửa xe ngồi vào. Cô hạ cửa sổ xuống, lấy ra một điếu thuốc mảnh, châm lửa, dựa vào cửa sổ nhìn anh: “Vào nhà đi, Nhϊếp Soái của tôi.”

Nhϊếp Hội đứng ở nơi đó, nheo mắt nhìn cô.

“Nếu không muốn vào nhà thì lại đây.”

Nhϊếp Hội vẫn bất động.

Liễu Yên thấy thế, hung hăng trừng mắt nhìn anh, sau đó quay người khởi động xe nói: "Đi đây."

Cô ngậm điều thuốc, bẻ lái chạy xe ra ngoài.

Một ngọn đèn cũ trong khu dân cư chợt tắt, người đàn ông cao lớn đứng đó, phía sau là bức tường cũ lốm đốm cùng con hẻm dài.

Rất lâu.

Anh giơ tay lên, mở nút áo trên cổ, quay người đi vào trong.

Khi xe chạy trên đường, ánh sáng đã tốt hơn nhiều. Tranh thủ đèn đỏ, Liễu Yên dựa vào cửa sổ, chậm rãi thổi ra một làn khói.

Cô bấm vào QQ ngàn năm chưa mở, liếc nhìn tài khoản của anh cùng mấy hội nhóm nằm yên vị chung một chỗ.

Chậc.

Có lẽ lâu rồi anh chưa đυ.ng vào mạng xã hội.

Người đàn ông này, ngay từ đầu đã có mục tiêu rõ ràng. Cha của anh đi hướng nào hắn sẽ đi hướng đấy, giữ bình yên cho đất nước.

Còn con suối nhỏ này của cô, không giữ được anh.

Đặt điện thoại lên bảng điều khiển trung tâm, cô khởi động xe chiếc Land Rover màu đen chạy qua dưới ánh đèn xanh nhấp nháy.

Lúc đến biệt thự, lão gia đã đi ngủ, chỉ có bảo mẫu đang dọn dẹp nhà cửa, cô cởi giày cao gót ra bước vào bảo mẫu nghe thấy liền hỏi: “Liễu Yên, cô có muốn ăn khuya không?”

"Không ăn, giảm cân."

"Giảm cân cái gì, cô cũng không béo. Để tôi mang cho cô một ly sữa nhé."

"Được."

Liễu Yên đi lên cầu thang, đi thẳng lên tầng ba, khi ngang qua tầng hai, cô ngửi thấy mùi thuốc Đông y quen thuộc, mấy năm qua ông lão cũng dựa vào thuốc để chống đỡ cơ thể.

Cái chết của con trai út và con dâu đã ảnh hưởng rất lớn đến ông lão, điều bây giờ ông lo lắng nhất là hôn sự của Liễu Yên.

Lâm gia là nhà giàu mới nổi ở Lê Thành, mọi mặt cũng không tồi, ngoại trừ Lâm Bùi ăn chơi trác táng một chút thì tất cả đều xứng với Liễu Yên. Cho nên ông Liễu muốn gặp cháu rể sớm chút, cô chỉ có sắp xếp. Ngày hôm sau, Lâm Bùi mặc một bộ vest màu thắt cà vạt, tuấn tú bước vào.

Ông Liễu rất vui vẻ, ba người ngồi xuống, Lâm Bùi nắm lấy tay Liễu Yên, cô mỉm cười rút tay lại đá hắn.

Lâm Bùi ho khan một tiếng, ngoan ngoãn bóc tôm cho ông Liễu nói: "Ông nội, tôm rất mềm."

"Con ăn đi, con ăn đi." Ông Liễu ho khan, trìu mến nhìn Lâm Bùi, "Gia đình con dự định khi nào tổ chức hôn lễ?"

Lâm Bùi ngừng bóc tôm, vô thức ngước mắt nhìn Liễu Yên.

Trả lời sao?

Liễu Yên nâng cằm mỉm cười, dùng thìa múc trứng hấp bỏ vào bát của ông lão, nhỏ giọng nói: “Ông nội, ông quên mất Lâm lão gia qua đời, Lâm gia phải giữ lòng hiếu thảo, việc này mới chỉ là năm đầu tiên thôi."

Ông Liễu sửng sốt một lúc, sau đó dường như nhớ ra: "Ồ, đây mới là năm đầu tiên, vậy còn hai năm nữa phải không?"

Liễu Yên gật đầu: "Dạ, hai năm."

Lâm Bùi ngồi một bên, nhìn Liễu Yên, ánh mắt phức tạp.

Nói dối.

Liễu Yên mỉm cười, bình tĩnh như nước.

Sau bữa ăn, Liễu Yên, Lâm Bùi cùng ông lão ra sân tiêu cơm, ông Liễu muốn chợp mắt một lát, Liễu Yên và Lâm Bùi nhìn ông ngủ trưa rồi mới rời đi. Liễu Yên ngồi trên xe Lâm Bùi, đi tới tiệm xăm, xe dừng lại, Lâm Bùi hừ hừ vài tiếng: "Cô nói dối giỏi thật, gả cho tôi thì sao?"

“Không muốn bị từ hôn thì im miệng.” Liễu Yên châm một điếu thuốc, mở cửa xe nói. Lâm Bùi chửi bới trong xe, đại ý là bổn thiếu gia không làm.

Liễu Yên cười nói: “Được rồi, nếu anh không làm, thì còn rất nhiều người làm.”

Nói xong, cô bước lên bậc thang, mở rèm bước vào cửa, cô nhìn thấy người đàn ông đứng trên bàn lật xem bản thảo, Nhϊếp Hội ngẩng đầu nhìn về phía sau cô, nhìn thanh niên trên chiếc Porsche màu bạc.

Nhϊếp Hội: "Đó là vị hôn phu của cậu?"

Liễu Yên nhìn theo ánh mắt của anh, lập tức hỏi: "Đúng vậy, đẹp trai không? Ngọc Thụ Lâm Phong."

Ngọc thụ lâm phong là câu thành ngữ hán việt bắt nguồn từ Trung Quốc dịch ra tiếng việt theo nghĩa gốc thì nó nghĩa là Cây ngọc đón gió, nó thường được sử dụng để miêu tả cốt cách, vẻ đẹp của con người và thường là người con trai có cốt cách tao nhã nổi bật như viên ngọc, phong độ nhẹ nhàng, xinh đẹp muôn màu, phong lưu phóng khoáng hiên ngang đứng trước gió để lộ phong thái tiêu sái, có thể nói ngọc thụ lâm phong là đẹp trai không cưỡng lại được, tuy nhiên thông thường câu nói này được miêu tả những nhân vật có cốt cách quyền quý, dòng dõi quan lại vua chúa ăn sung mặc sướиɠ, một nét đẹp theo kiểu văn nhân, quý phái sang trọng sạch sẽ chứ không theo hình tượng võ tướng điển trai kiểu bụi bặm phong trần mạnh mẽ, nét đẹp ngọc thụ lâm phong có chút gì đó mỏng manh yếu ớt, với gió nhẹ thì có thể đứng ra chứ gặp bão thì không chống lại nổi.

Nhϊếp Hội không đáp, chỉ im lặng nhìn Lâm Bội tỉ mỉ vuốt tóc, thu hồi tầm mắt, cô mỉm cười đi về phía anh, đưa tay cầm lấy chiếc chìa khóa trên bàn. Dựa vào bàn, cô ngẩng đầu lên hỏi: "Anh đến đây làm gì?"

"Tiện đường đến xem."

Liễu Yên im lặng trong vài giây. Anh là người quyết định vị trí của cửa hàng này. Liễu Yên mỉm cười bước đến gần anh hơn một chút. Cô giơ tay vuốt thẳng cổ áo anh nói: Đừng lo lắng."

Nhϊếp Hội rũ mắt nhìn cô: "Không lo lắng."

Anh kéo tay cô xuống.

Thứ hắn nắm lấy là đầu ngón tay lạnh lẽo của cô , nhưng đầu ngón tay của hắn lại rất nóng. Lúc hai người tách ra, cô cố ý kéo đầu ngón tay của hắn, nói: “Đã đến lúc anh đến bệnh viện chữa trị vết thương.”

Nhϊếp Hội hai tay lại đút vào túi quần: “Tôi đi về trước.”

Nói xong anh đi về phía cửa. Liễu Yên dựa vào bàn, nhìn chằm chằm bóng lưng của anh, nhìn anh cúi người đi ra ngoài, đột nhiên nói: "Đứng lại."

Bóng dáng cao lớn dừng lại.

Liễu Yên nhìn phía dưới lưng anh, vết thương tối qua lập tức hiện lên trước mắt cô: "Tôi cho cậu hai lựa chọn, một là tớ cùng cậu đến bệnh viện, hai là cậu cùng tớ đi bệnh viện."

Nhϊếp Hội: "....."

"Nói cho tớ biết cậu chọn cái nào đi."

Nhϊếp Hội: "......"