Chương 2

“Chuyện này là từ khi nào?”

Đi khoảng một mét, giữa tiếng nhạc ầm ĩ trong quán bar và sự ồn ào náo nhiệt trên đường, Nhϊếp Hội lại hỏi. Liễu Yên mỉm cười, lấy một điếu thuốc ra, lại phát hiện mình để quên bật lửa ở tiệm xăm. Thật là trùng hợp, cô tùy ý đặt điếu thuốc lại, uể oải nói: “Đã mấy năm rồi.”

Sắc mặt Nhϊếp Hội không thay đổi, nhưng ánh mắt lại sâu hơn trước.

"Khi nào cậu kết hôn?"

"Sớm thôi." Giọng điệu của Liễu Yên rất tùy ý, cô ngước mắt lên nhìn anh, "Không nói cho tôi biết tại sao cậu đột nhiên quay về à? Cậu được thăng chức sao?"

Nhϊếp Hội: "Nghỉ phép."

Liễu Yên cười nói: "Thật sự là hiếm thấy, mà sao nghỉ phép cậu không về Kinh thị?"

Tại sao? Nhϊếp Hội không trả lời.

Cửa quán bar cách đó không xa đẩy ra, mấy thanh niên loạng choạng đi ra, họ đi về phía này, tiếng bước chân lộn xộn cùng tiếng khoe khoang không ngừng khiến con hẻm nhỏ trở nên ồn ào. Ngõ này không lớn, ngày thường xe hơi không dám tiến vào, chỉ có xe máy, xe đạp mới đi đường này.

Thấy bọn họ càng ngày càng gần, Liễu Yên đứng thẳng, bước về phía Nhϊếp Hội, nói: "Cậu nhường bọn họ…."

Cô còn chưa nói xong, mấy thanh niên bắt đầu ồn ào. Người đứng gần Nhϊếp Hội nhất bị bạn đẩy tới, thân thể và khuỷu tay đυ.ng vào eo của Nhϊếp Hội.

Nhϊếp Hội khẽ cau mày, đôi chân dài bước một bước, né nhanh không để lại chút dấu vết. Hắn nắm lấy cánh tay đối phương, nhìn thanh niên say rượu không phân biệt được đông tây nam bắc, nheo mắt nói: “Uống có chừng mực.”

"Anh nói cái gì? Hả?" Thanh niên say rượu cảm thấy cánh tay đau nhức, lớn tiếng hỏi. Nhìn thấy vậy, những người bạn khác của hắn cũng không dám tiến tới.

Liễu Yên cười khúc khích, bước tới giải vây cho thanh niên nói: "Nếu cậu nói chuyện đàng hoàng với một người say rượu, họ sẽ không bao giờ nghe lời cậu đâu. Chỉ như đàn gảy tai trâu thôi."

Nói xong, cô đẩy thanh niên say xỉn lại chỗ bạn bè của anh ta, gọi tên bọn họ và kêu họ gọi taxi.

"Cảm ơn chị Yên, lần sau chị uống với chúng tôi nhé."

"Được thôi."

Sau khi tiễn bọn họ rời đi, Liễu Yên quay người nhìn Nhϊếp Hội, "Đã muộn rồi, Nhϊếp Soái, tôi đưa cậu về."

Nhϊếp Hội nhìn chằm chằm vào cô.

Nhưng anh lại hỏi: “Cậu có biết những người vừa rồi không?”

"Bọn họ đều là thiếu gia của Lê Thành. Chúng tôi thường xuyên đến quan bar nên đương nhiên biết nhau."

“Cậu muốn uống cùng bọn họ à?”

Liễu Yên nghe xong, hai tay đút túi quần, tiến lên một bước, đi tới trước mặt Nhϊếp Hội, ánh mắt anh rũ xuống rơi vào lông mày cô.

Hai người gần nhau đến mức, khi đèn đường buông xuống, bóng họ chồng lên nhau. Liễu Yên ngẩng đầu cười nói: “Khi uống rượu, uống với ai không quan trọng, uống vào ai điều đó mới quan trọng.”

Đôi mắt cô lấp lánh như những ngôi sao, tựa như một giấc mơ.

Nhϊếp Hội nhẹ giọng hỏi: "Vậy cậu uống rượu vì ai?"

Liễu Yên nhướng mày, mỉm cười, chuẩn bị nói. Chuông điện thoại reo lên, phá vỡ bầu không khí giữa hai người.

"Điện thoại của cậu." Liễu Yên lùi lại một bước và nhắc nhở.

Nhϊếp Hội từ trong túi quần lấy điện thoại di động ra, cúi đầu nhìn tên người gọi đến, liếc nhìn Liễu Yên, nói: "Tôi đi nghe điện thoại."

Liễu Yên: “Được, tôi sẽ kêu người lái xe ra.”

Nhϊếp Hội gật đầu.

Hắn bước sang một bên.

Vừa quay lại, Liễu Yên thản nhiên liếc nhìn anh, nhìn thấy một vết gì như máu trên lưng áo, cô mím môi bước tới xác nhận, đúng là vết máu.

Nó được giấu thật kỹ, có lẽ do cú huých vừa rồi đã khiến nó xuất hiện.

Cô khoanh tay trước ngực và nheo mắt lại.

Khó trách nghỉ phép quay về.

Rõ rang là nghỉ dưỡng thương đây mà.

Người ở đầu dây bên kia hình như là đồng nghiệp của anh, tức giận hỏi Nhϊếp Hội đi đâu, phải chăm sóc bản thân thật tốt, đừng chạy lung tung nữa. Nhϊếp Hội nói sẽ quay lại sau đó cúp điện thoại, quay người lại đối mặt với người phụ nữ đang ôm cánh tay. Liễu Yên nhìn anh: "Vết thương có đau không?"

Nhϊếp Hội sửng sốt một lát, nhìn theo ánh mắt của Liễu Yên, quay đầu liếc nhìn.

Gió thổi qua, nhưng chiếc áo lại dính chặt vào eo và hông, máu loang lổ.

Anh dừng lại một chút, nói: "Không có gì to tát."

Từ áo sơ mi có thể thấy được cơ bắp săn chắc, Liễu Yên nhìn sang chỗ khác và đi về phía đường lớn: "Đi thôi."

Cô chỉ để lại một chiếc Land Rover màu đen trong quán bar. Vì lâu rồi không lái, xe bám đầy bụi, quản lý quán bar đã lái tới cho cô.

Người quản lý là một chàng trai trẻ, khi bước xuống ghế lái để giao xe, anh ta liếc nhìn người đàn ông cao lớn phía sau Liễu Yên.

Đôi lông mày sắc lẹm của người đàn ông cũng liếc nhìn anh.

Hai người lướt qua nhau, Nhϊếp Hội mở cửa ghế phụ ngồi xuống .

Liễu Yên liếc nhìn anh một cái, hỏi: "Sống ở chỗ dì?"

Nhϊếp Hội ừ một tiếng.

Xe khởi động, cô rất quen thuộc với nơi này. Khi cha Nhϊếp Hội còn ở trong quân đội, mẹ anh thích ở lại Lê Thành, gia tộc của bà không lớn, nhưng lại rất giàu có. Sự giàu có này không phải từ việc kinh doanh mà là gia đình họ có rất nhiều đất đai.

Giống như một địa chủ.

Khu dân cũ ở trung tâm thành phố đều là nhà của mẹ anh, chưa bị phá bỏ. Xe dừng ở con ngõ, so với sáu năm trước xung quanh không có quá nhiều khác biệt. Lúc này nơi đây vẫn rất náo nhiệt, người người ra người đi, đặc biệt là xe điện.

Nhϊếp Hội tháo dây an toàn, điện thoại lại vang lên, anh cầm lên, nhìn xem, nói với Liễu Yên: "Trở về chú ý an toàn."

Liễu Yên đặt tay lên vô lăng: "Bạn học cũ, không phải cậu nói chúng ta có hẹn sao? Tôi còn chưa uống một tách trà."

Cánh tay anh đang mở cửa liền dừng lại, đứa điện thoại lên tai, nghiêng đầu nhìn cô vài giây, mới nói: "Được, tôi pha cho cậu một tách trà."

Liễu Yên mỉm cười, mở cửa bước xuống xe.

Vừa xuống xe, cô đã nghe thấy tiếng cãi nhau ở cửa sổ cách đó không xa. Cách phòng bên đến ba con phố còn nghe, trong nhà thật sự không cách âm chút nào.

Vẫn là đội trưởng đội cảnh sát điện anh, lải nhải liên miên hỏi anh khi nào mới về, Nhϊếp Hội đáp lại rồi nhanh chóng cúp máy

Hai người lần lượt bước vào hành lang.

Liễu Yên nhìn chiếc xe điện đậu dưới hành lang nói: "Ở đây thực sự không có gì thay đổi."

Nhϊếp Hội nhìn thoáng qua, nói: "Ừ."

Bây giờ có xe đạp điện, xưa có xe đạp, đều là xe đạp của anh dùng để chở cô, anh quay lại nhìn cô, Liễu Yên đút hai tay vào túi quần, cô mặc một bộ đồ gọn gàng, trên cổ tay đeo chiếc đồng hồ đính những viên kim cương lấp lánh, cô cũng ngước mắt nhìn anh.

Bốn mắt nhìn nhau

Gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời

Khi họ đến tầng ba, trong nhà Nhϊếp Hội có người, cửa mở, ánh sáng từ bên trong tràn ra ngoài. Nghe thấy tiếng bước chân, đội trưởng cảnh sát Trần Minh vội vàng bước ra bước ra, chưa thấy hình đã nghe tiếng: “Nhϊếp Soái, nếu cậu lo ở nhà khó có thể nghỉ ngơi, tịnh dưỡng được vậy, cậu đến bệnh viện quân y đi, hay ngày mai tôi cho người đi theo cậu…”

Tới chữ “cậu”, hắn khựng lại khi nhìn thấy người phụ nữ bên cạnh Nhϊếp Hội, hắn lập tức nhìn Nhϊếp Hội, dùng ánh mắt biểu thị đây là ai? Nhϊếp lão gia, biết không?

Nhϊếp Hội: “….Bạn cùng lớp, Liễu Yên.”

"Đây là đồng đội của tôi, Trần Minh."

Liễu Yên gật đầu với Trần Minh, hào phóng nói: "Xin chào, đội trưởng Trần."

"Xin chào." Trần Minh gật đầu, nhìn thấy Nhϊếp Hội đi vào liền nói: "Phòng này đã lâu không có người ở, rất nhiều đồ vật không thể dung được nữa, tôi đi mua một chút thức ăn và vật dụng sinh hoạt hằng ngày, cậu ngày mai nhớ thay băng."

Miệng vết thương Nhϊếp Hội bị rách bên phải, sau khi vào cửa, anh kéo ghế ngồi xuống chặn miệng vết thương, rót một ly nước, nói với Trần Minh: “Cám ơn, tôi nhớ rồi."

Sau đó,anh đưa chiếc cốc cho Liễu Yên.

Liễu Yên mỉm cười nhận lấy.

Trần Minh thấy vậy, ý thức được bọn họ là bạn học cũ chắc cũng có chuyện muốn nói, huống chi còn là bạn nữ cùng lớp, anh ta gãi đầu nói: "Được rồi, tôi đi trước. Nếu cậu cần cái gì cứ gọi tôi."

"Ừm."

Trần Minh xoay người rời đi, đóng cửa lại, anh ta mới nhận ra mình đã vất vả mua được một túi đồ lớn như vậy, nhưng đến một cốc nước cũng không có.

Nhìn cửa đóng lại, Liễu Yên dời ánh mắt nhìn Nhϊếp Hội: "Cậu không muốn xử lý vết thương sao?"

“Muốn.” Nhϊếp Hội cúi xuống, từ trong tủ lấy ra một hộp dụng cụ y tế, đặt lên bàn, sau đó ngước mắt nhìn cô.

Liễu Yên dừng một chút, sau đó quay người cười hỏi: "Cậu tự làm được không đấy?"

Nhϊếp Hội nhìn mái tóc gợn sóng cùng tấm lưng thon gọn của cô, bình tĩnh nói: "Tôi từng ở những hoàn cảnh còn khó khăn hơn nữa."

Còn gì khó khăn hơn?

Liễu Yên nghĩ.

Nghe tiếng cởϊ qυầи áo sột soạt sau lưng, suy nghĩ của Liễu Yên trôi đi. Hồi cấp 3, anh có dáng người rất đẹp, lúc mặc quần áo trông có vẻ rất gầy gò, khi cởϊ áσ thì thân hình săn chắc, khi mặc đồng phục hay trang phục thường ngày đều nổi bật trong đám đông, các nữ sinh nhìn thấy đều hú hét lên, đặc biệt là bạn cùng bàn của cô.

Bạn cùng bàn nói rằng cô ấy không thích anh chàng đẹp trai Hứa Điện, cũng không thích anh trai ăn chơi Chu Dương, cũng không thích thiếu gia Giang Úc, cô chỉ yêu Nhϊếp Hội, người chỉ có bó xương này thôi.

Thực ra là yêu vẻ đẹp trai của anh thôi.

Chậc.

Cô quay lại, người đàn ông đang quay lưng với cô, áo sơ mi đã cởi bỏ, làn da không trắng như trước, trên lưng có rất nhiều vết sẹo.

Vết sẹo.

Tất cả đều là huân chương cho chiến tích của anh, không còn cảm giác thiếu niên thanh xuân tươi trẻ nữa.

Liễu Yên đặt cốc xuống, bước tới, ngồi trên ghế sofa, cô đưa tay cầm lấy miếng gạc trong tay hắn, Nhϊếp Hội dừng lại một chút, quay đầu lại nhìn cô thật sâu.

Liễu Yên đẩy bàn tay khớp xương rõ ràng của anh ra, "Cậu không nhìn tới, để tôi làm cho."

“Tôi sợ cậu nhìn thấy sẽ sợ hãi.” Nói xong, anh quay đầu lại, hai tay chống lên đầu gối.

"Không dễ dọa mình sợ đâu, trên phim bây giờ hiệu ứng đẫm máu còn ghê hơn." Liễu Yên cười nói, nhưng nụ cười trên môi dần dần nhạt đi.

Vết thương ở lưng dưới của anh đẫm máu, lớp vảy đã nứt ra, phần thịt non bên trong cũng đẫm máu. Liễu Yên mím môi, yên lặng bôi thuốc.

Nhϊếp Hội xé một viên kẹo bạc hà nhét vào miệng.

Lưng của người đàn ông tràn đầy sức mạnh, quai hàm nghiến chặt một chút khi nhai kẹo bạc hà. Anh hỏi: "Ngày mai có bữa cơm gia đình à?"

Liễu Yên vừa bôi thuốc vừa nói: “Đúng vậy,lão gia nhớ cháu rể rồi.”

"Bây giờ đã gọi là cháu rể rồi à?"

Liễu Yên cười khúc khích, "Ván đã đóng thuyền, tại sao không thể gọi?"

Nhϊếp Hội im lặng.

Liễu Yên nhìn vết thương của anh, nói: "Ngày mai tốt nhất cậu nên đến bệnh viện, để bác sĩ xử lý. Trong khoảng thời gian này cậu nên nghỉ ngơi dưỡng thương đi."

“Đừng chạy ra ngoài nữa.”

Lời vừa thốt ra.

Điện thoại di động của Liễu Yên vang lên, cô lấy nó ra từ túi quần, nhìn thấy là Lâm Bùi gọi. Cô không trả lời, trực tiếp cúp máy rồi đặt nó lên bàn cà phê.

Vừa để xuống được vài phút.

Nó lại vang lên.

Nhϊếp Hội nghiêng đầu, trong miệng ngậm kẹo bạc hà, nhìn tên người gọi trên màn hình, nhẹ giọng hỏi: “Tôi nghe máy giúp cậu nhé?”