Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nghiện

Chương 8.1: Ghen tuông

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Anh có mệt không?" Liễu Yên nhẹ nhàng, tay cô lại siết chặt hơn một chút. Anh thì thầm: “Lúc trước không phải cũng vì chuyện này mà em giận anh sao?”

“Lúc đó em còn trẻ người non dạ không biết lòng quân nhân.”

Liễu Yên hơi tránh ra, dùng tay nắm lấy đầu ngón tay mảnh khảnh, đan tay anh: “Nhưng bây giờ, em đã lớn rồi, không còn sợ nữa, em có thể chờ đợi, em có thể dám nhận thua."

Nhϊếp Hội nhìn chằm chằm trong mắt cô, xung quanh trống vắng chỉ có người trong lòng anh lúc này, anh cúi đầu, thấp giọng nói: "Em có thể thua nhưng anh không thể."

Liễu Yên mím môi.

Nửa ngày.

“Đồ hèn nhát,” cô nói.

Người khác có thể không biết, nhưng cô biết mẹ anh có ảnh hưởng rất lớn đến anh, người phụ nữ đặt cho anh chữ “唰” giống như một chiếc cùm, khóa chặt anh. Liễu Yên suy nghĩ một chút, "Nếu không, nghe theo sắp xếp của ông Nhϊếp, có thể anh sẽ đổi ý."

Sắc mặt Nhϊếp Hội hơi thay đổi, ánh mắt thâm trầm, thanh âm khàn khàn: "Em nói cái gì?"

Anh cố ý rõ ràng là hiểu mà vẫn hỏi lại.

Liễu Yên nhún vai.

Nhϊếp Hội đến gần cô: "Em lặp lại lần nữa."

Liễu Yên: “Em nói, anh nghe theo sắp xếp ông anh, đồng ý Quách Tú Ảnh.”

"Câm miệng."

Liễu Yên mỉm cười, ngả người ra sau, thoải mái nói: "Cái này không được, cái kia cũng không được. Nhϊếp Soái, anh thật khó chăm sóc."

Nhϊếp Hội nhìn nàng, không đáp lại.

Hồi lâu.

Hắn hỏi: “Vị hôn phu của em đâu?”

Liễu Yên nghe vậy, mỉm cười nói: "Bận."

Nhϊếp Hội lại rơi vào im lặng, trong đại sảnh người người qua lại tấp nập, cây cột coi như là góc chết, Nhϊếp Hội không buông tay cô ra có lẽ anh cố ý quên mất chuyện này. Tay của hai người đan chặt vào nhau.

Anh nắm lấy tay cô đang đặt lên cổ hắn, thì thầm: "Vừa rồi cảm ơn em."

Liễu Yên cười nói: "Không có việc gì."

Nhϊếp Hội rũ mắt, nghiêng đầu ghé sát vào tai cô, “Anh đưa em về.”

"Được thôi."

Liễu Yên nói xong, trên điện thoại hiện lên một tin nhắn mới từ WeChat, cô cầm lên nhìn Nhϊếp Hội: "Khoan hãy về nhé?"

Nhϊếp Hội liếc nhìn điện thoại, nhìn thấy tin nhắn WeChat của Chu Dương, mời cô đi họp mặt.

Nhϊếp Hội: "Ừ."

Hai phút sau, Liễu Yên mở cửa phòng 1 nói với Quách Mẫn rằng cô sẽ đi trước. Quách Mẫn uống rượu, hai má đỏ bừng, mơ màng gật đầu, mơ hồ nhìn thấy một bóng người cao lớn ở phía sau Liễu Yên cách đó không xa. Liễu Yên lấy chiếc túi nhỏ cách và áo khoác rồi đi giày cao gót quay đi.

Người đàn ông cao lớn đưa tay cầm lấy chiếc túi xách nhỏ và áo khoác từ tay cô, mở cửa, hai người lần lượt bước ra ngoài.

Quách Mẫn sửng sốt, giơ tay dụi mắt mấy cái.

Bên cạnh chị Yên xuất hiện đàn ông từ khi nào?

Đêm nay thời tiết có chút lạnh, sau khi khoác áo khoác lên vai Liễu Yên, Nhϊếp Hội liền chạy xe lại, là chiếc SUV màu đen đón Liễu Yên vào buổi trưa.

Liễu Yên mặc áo khoác , ngồi vào ghế phụ.

Nhϊếp Hội ngồi vào ghế lái, hỏi: "Đến nhà Chu Dương?"

Liễu Yên nhìn điện thoại, nói: "Tinh Không ."

Lúc này Tinh Không mới mở cửa kinh doanh, chưa tạo được danh tiếng, chỉ là nơi tụ tập của mọi người. Cửa vừa mở, Chu Dương cắn một thanh sô cô la, ngẩng đầu nhìn, thấy người đàn ông đi theo Liễu Yên có chút kinh ngạc, sau đó ho khan cười nói: “Tôi còn tưởng rằng trong thời gian này hai cậu không còn liên lạc nữa."

Liễu Yên cầm hộp thuốc lá lên lắc lắc. Nhϊếp Hội treo áo khoác lên, sau đó khoanh tay dựa vào bàn mạt chược, gật đầu với Hứa Điện đang ngồi trên ghế sofa. Anh ta thờ ơ hỏi: “Vết thương của Nhϊếp Soái đã đỡ chưa?”

Nhϊếp Hội: "Đỡ."

"Giang Úc đâu?"

Hứa Điện: “Tối nay anh ấy không rảnh.”

Nhϊếp Hội gật đầu.

Chu Dương đi tới, đẩy mạt chược trên bàn, nói: "Đúng lúc, bốn người, chúng ta chơi một ván đi. Nhϊếp Soái, bọn tớ đã lâu không bị cậu ngược đãi."

Nhϊếp Hội nheo mắt lại.

Liễu Yên đi tới, nắm lấy cổ tay anh, chớp mắt nói: "Chơi đi~"

Nhϊếp Hội nhìn cô một vài giây, nói: "Không chơi tiền."

Liễu Yên: “Em biết rồi, anh nhiều quy tắc qua đi.”

Nhϊếp Hội khẽ cong môi, đi về phía bàn mạt chược, anh rất ít khi cười, nụ cười rất đẹp, vì đôi mắt phượng nên nụ cười có chút bất cẩn làm tim Liễu Yên đập nhanh hơn một nhịp. Cẩu nam nhân.

Hứa Điện đứng dậy khỏi ghế sofa, ngồi xuống. Chu Dương lấy ra một viên kẹo bạc hà cho vào miệng, sau đó giơ tay ấn nút. Liễu Yên chơi gì cũng táo bạo, đương nhiên chơi cái này cũng vậy, lâu rồi Nhϊếp Hội không chơi, có phần yếu nghề, nhưng vẫn liên tục đưa bài cho Liễu Yên.

Dưới ánh sáng mờ ảo, Chu Dương bắt chéo đôi chân dài nhìn Nhϊếp Hội và Liễu Yên, nhớ lại bản thỏa thuận mà ông Liễu và ông Nhϊếp từng viết ra.

Và lời thề của Liễu Yên.

Hắn khẽ thở dài.

Lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, mấy người đang ngồi yên lặng ngẩng đầu, nhìn thấy Lâm Bùi mặc áo trùm đầu màu xanh bước vào với nụ cười trên môi.

Chu Dương thấy thế, nhớ tới điều gì đó.

Liễu Yên thả một tấm bài xuống, nhìn Chu Dương, tình huống gì đây?

Chu Dương ho khan, cầm điện thoại lên nhắn tin: Hôm nay tôi nhìn thấy anh ta ở trường đua. Anh ấy nói muốn đến xem Tinh Không. Tôi thuận miệng nói anh ta có thể đến.

Liễu Yên: ".........."

"Liễu Yên—" Lâm Bùi đã nhìn thấy Liễu Yên. Anh ta đi tới, với một nụ cười trên môi, cúi xuống nhìn bài của Liễu Yên. Âm thanh trên bàn đột nhiên giảm đi rất nhiều. Chu Dương và Hứa Điện đều vô thức hạ giọng.

Nhϊếp Hội nhấc mắt, nhẹ nhàng liếc nhìn Lâm Bùi, Lâm Bùi cảm giác được, ngước mắt lên, cái anh ta nhìn thấy chính là "bạn cùng lớp" đã đưa Liễu Yên đi lúc ở quán bar.

Lâm Bùi: "Xin chào, chúng ta lại gặp nhau."

Nhϊếp Hội nhẹ nhàng: "Ừm", lại đưa cho Liễu Yên một thẻ bài khác. Liễu Yên nhướng mày và chạm vào bài một lần nữa, sau một ván bài, Lâm Bùi dần dần phát hiện ra rằng người bạn cùng lớp này đã mở đường cho Liễu Yên.

Liễu Yên nhấp một ngụm rượu vang đỏ rồi nói với Lâm Bùi: "Anh đi về trước đi nhé? Tối nay tôi không có thời gian nói chuyện với anh."

Lâm Bùi trợn mắt .

Nhϊếp Hội thấp giọng nói: “Sao không ngồi xuống chơi vài ván đi?”

Lâm Bùi dừng lại, nhìn Nhϊếp Hội.

Hứa Điện mỉm cười, vừa đứng dậy vừa cắn kẹo mυ"ŧ nói: "Tôi chơi chán rồi, cậu đến đây đi Lâm thiếu."

Lâm Bùi: "..........."

Do dự mấy giây, Lâm Bùi liền gật đầu: "Được."

Anh ta ngồi xuống, ngay bên tay trái Nhϊếp Hội.

Anh ta là thiếu gia ăn chơi trác táng, chơi cái gì cũng giỏi nên anh ta vẫn có chút tự tin, bạn học của Liễu Yên, không biết tốt xấu, nhưng vì cái gì đó anh ta vẫn cảm thấy người này có thù địch với mình. Ý xấu Hứa Điện nổi lên, hắn cầm một miếng khăn giấy lên, nói:"Thua một ván dán một miếng nhé."
« Chương TrướcChương Tiếp »