Chương 1

Màn đêm buông xuống, cánh cửa của tiệm xăm trong con hẻm mở ra. Ánh đèn đường chiếu xuống lông mày Liễu Yên, đầu ngón tay thanh mảnh của cô kẹp điếu thuốc, dẫm trên đôi giày cao gót đi về phía đầu hẻm.

Điện thoại kêu bíp, đầu bên kia giả chết, rõ ràng là không muốn nghe máy.

Liễu Yên hừ lạnh một tiếng, đi đến ngã tư, đưa tay bắt taxi.

Đây là "Phố tình nhân" của Lê thành, một con đường hỗn tạp, có rất nhiều đàn ông, phụ nữ còn nhiều hơn, gọi taxi lại càng khó hơn, cản thử vài chiếc, chiếc nào cũng không được, cô có chút hối hận sao hôm nay không chạy xe đi.

"Ting, ting.."

Một chiếc Land Rover màu đen dừng lai bên đường.

Cửa sổ xe xuống, Chu Dương mỉm cười thò đầu ra: "Chị Yên, chị đi đâu vậy? Tôi đưa chị đi."

Thấy là Chu Dương, Liễu Yên cũng không khách khí, mở cửa xe nói: “Quán bar Tro Tàn.”

"Chị đi tìm ai thế?"

"Vị hôn phu."

Vừa dứt lời, cửa xe mở ra, Liễu Yên nhìn thấy người đàn ông mặc quân phục ngồi ở ghế sau, cảm thấy hơi nghẹn nghẹn. Ánh đèn trên phố Tình Nhân luôn đỏ hơn ở những nơi khác, Nhϊếp Hội chậm rãi quay đầu, đôi mắt đen như mực, im lặng nhìn người phụ nữ.

Đã sáu năm không gặp nhau.

Đường nét anh sắc sảo hơn nhiều, đôi mắt sắc bén hơn.

Tóc cô vẫn ngắn như ngày nào.

Liễu Yên dừng lại một chút, giơ chân lên, cắn điếu thuốc, hút một hơi, sau đó cô quay đầu nhìn Chu Dương đang xem kịch, nói: "Trên xe của anh có người. Tôi không quấy rầy anh."

Chu Dương nghe vậy, đôi mắt đầy vẻ trêu đùa: "Bạn học cũ à, sao lại quấy rầy? Xe này có bốn chỗ, mỗi người một chỗ là đủ rồi."

"Phanh -" Chu Dương còn chưa kịp nói xong, Liễu Yên trở tay đóng cửa lại.

Từ đầu đến cuối, Nhϊếp Hội không nói một lời.

Liễu Yên đá vào cửa xe Chu Dương, nói: "Lái xe đi, đừng cản đường."

Chu Dương quay đầu, nhìn cô cười nói: "Thật sự không muốn lên xe sao? Không muốn ôn lại chuyện cũ sao?"

Liễu Yên cắn điếu thuốc, nói: "Cút."

"Ha ha ha, được rồi." Chu Dương ngồi thẳng dậy, mỉm cười. Liễu Yên nhấc máy, tiếp tục gọi cho tên hèn nhát kia.

Khóe mắt cô dừng trên đuôi chiếc Land Rover.

Nhấp nháy, nhấp nháy.

Vẫn không có người trả lời điện thoại, Liễu Yên cũng bắt được một chiếc taxi, lên xe, cô cũng không gọi điện nữa, rất nhanh xe đã đến quán bar Tro Tàn.

Cô mở cửa xe, bước vào.

Đèn xanh sáng lên, người đi bộ cuối cùng ở vạch đường cũng đã đi xa. Chu Dương khởi động xe, qua gương chiếu hậu nhìn Nhϊếp Hội.

"Nhϊếp Soái về nhà không?"

Nhϊếp Hội ngước mắt lên, giọng điệu bình tĩnh: "Về nhà đi, sau đó cậu đợi tôi dưới lầu một chút."

Chu Dương nghe vậy, nhướng mày hỏi: "Cậu không nghỉ ngơi sao? Còn bị thương."

"Vết thương nhỏ này không là gì."

Chu Dương sửng sốt một chút, sau đó mỉm cười nói: "Vết thương này?"

Nó đâu phải là một vết thương nhỏ.

Nó rất khủng bố, được chưa ?

"Được, nghe Nhϊếp Soái hết."

Nhϊếp Hội vẫn sống trong ngôi nhà cũ của mẹ anh ở Lê thành, tuy nằm ở trung tâm thành phố, nhưng ở một khu dân cư cũ trong thành phố, xe của Chu Dương vừa dừng lại, đã bị một chiếc xe đạp cào xước. Cô gái hoảng sợ liên tục cúi xuống xin lỗi. Chu Dương cười nói không sao, cửa ghế sau mở ra.

Nhϊếp Hội mặc quân phục bước xuống, cô gái sửng sốt một chút. Chu Dương nhướng mày, lại nói câu không có việc gì, sau đó đi theo bước chân Nhϊếp Hội, hai người lần lượt đi vào trong hẻm. Chu Dương nhìn cảnh vật xung quanh, thở dài: “Tôi không ghét nơi này, nhưng tôi nghĩ cậu nên thay đổi nơi ở để dưỡng thương đi."

Nhϊếp Hội lấy chìa khóa mở cửa nói: "Ở nhà cái gì cũng có không cần thiết đổi."

Chu Dương dừng một chút, đi theo anh lên lầu, hai tay đút quần nói: "Được."

Vì thân phận.

Mặc dù Nhϊếp gia đang sống ở Kinh Thị nhưng họ sống rất khiêm tốn.

Lên lầu.

Nhϊếp Hội mặc quần áo thường ngày, áo sơ mi trắng, quần jean, xắn tay áo lên, nói với Chu Dương: "Đi thôi."

Chu Dương nhìn thoáng qua căn nhà của anh, mơ hồ nhớ lúc mình còn đi học đã từng đến nhà anh , mấy năm nay gia đình Liễu Yên ở thương trường trải qua nhiều thăng trầm đã trở nên giàu có xa hoa, nhưng Nhϊếp Hội vẫn như cũ.

"Thương thế của cậu thật sự không thành vấn đề sao?" Chu Dương lên xe, hỏi.

"Không thành vấn đề."

"Đi đâu?"

"Tro Tàn."

Chu Dương đặt tay lên vô lăng một lúc rồi cười nói: "Ha, tôi biết chắc cậu sẽ hứng thú với vị hôn phu của chị Yên mà."

Nhϊếp Hội dựa lưng vào ghế, im lặng.

Chiếc xe khởi động rẽ ra khỏi con hẻm hẹp. Chu Dương cười đủ rồi, xoa khóe môi, châm một điếu thuốc, mở cửa sổ, khói tràn ngập trong không khí.

Nói: "Mẹ của chị Yên đã qua đời ba năm trước. Chị Yên tiếp quản tập đoàn Liễu thị. Lão gia Liễu sức khỏe không tốt nhưng có nhiều yêu cầu. Chị Yên phải thường xuyên làm theo các yêu cầu của ông ấy"

Hắn nói thêm câu cuối cùng rồi nhìn về phía Nhϊếp Hội.

Ánh đèn đường nghiêng nghiêng chiếu vào, mặt Nhϊếp Hội lúc sáng lúc tối, không đáp lại, anh đương nhiên biết nguyên nhân vì sao những năm qua cô càng ngày càng xa anh.

Không nghe hắn trả lời, Chu Dương cũng không bất ngờ lắm, lái xe đến Tro Tàn

Biển hiệu của quán là một điếu thuốc thon dài đang rũ tàn thuốc, Nhϊếp Hội mở cửa xe bước ra ngoài, đi thẳng lên bậc thềm, đi tới quầy bar, gõ gõ ngón tay hỏi nhân viên pha chế: “Chủ của cậu ở đâu?"

Bartender đội một chiếc mũ lưỡi trai, tóc nhuộm màu hồng, ngước mắt lên nói: "Đi thẳng, rẽ phải, đến phòng thứ hai."

Sau đó, cậu đánh giá người đàn ông cao lớn trước mặt.

Người đàn ông đứng thẳng lưng, nghiêm nghị, đầu ngắn, ánh mắt không gợn chút sóng, nhưng lại mang theo một loại cảm giác áp bức.

"Anh đẹp trai, anh tìm chủ tôi làm gì vậy?" Anh tò mò hỏi.

Nhϊếp Hội không đáp lời hắn, bước một bước dài đi vào trong.

Liễu Yên vừa đẩy cửa phòng ra, đã nhìn thấy Lâm Bùi từ trên sô pha đứng dậy, trốn vào toilet, vội vàng đi tới giữ cửa lại, lạnh lùng nói: “Sao anh không trả lời điện thoại? Nếu anh muốn trốn thì trốn xa một chút, mẹ nó trốn vào quán bar của tôi làm gì, cút ra đây."

Vừa nói cô dùng sức đẩy cửa vào.

Lâm Bùi lập tức dùng thân thể chống cự, hắn uống rượu, tâm tình không tốt nói: "Anh không ra ngoài đâu. Liễu Yên hôm nay chúng ta phải nói rõ ràng, anh không diễn nổi nữa, một là em đồng ý làm bạn gái tôi, hai là chúng ta mỗi người một hướng đi

Liễu Yên cười lạnh: "Nghĩ hay quá ha! Ra đây nói chuyện."

"Anh không ra, em đồng ý đi, em cũng không có bạn trai. Tại sao chúng ta không thể ở bên nhau? Dù sao anh cũng nằm trong top 100 thiếu gia hàng đầu ở Lê Thành."

Đám người ngồi trên sô pha xem kịch cũng cười rộ lên, Liễu Yên cũng tức giận đạp cửa nói: "Lâm thiếu top 100 ơi, anh có nhiều bạn gái như vậy, hà tất phải lãng phí thời gian lên người tôi?"

"Anh chỉ thích em thôi."

Lời vừa dứt.

Cửa phòng bị đẩy ra.

Mọi người đều nhìn, Liễu Yên cũng quay đầu lại. Ở cửa phòng, một người đàn ông cao lớn cũng đứng ở đó nhìn Liễu Yên, sau đó liếc nhìn cửa toilet trước mặt cô. Hắn khoanh tay dựa vào cửa nói: “Bạn học cũ, xong chưa?”

Giọng anh trầm vang.

Mục đích rất rõ ràng.

Những người khác trong phòng lập tức sôi trào, giọng điệu đầy phấn khích. Liễu Yên nhìn hắn, nói: "Chờ một chút."

Nói xong, cô quay đầu lại, nhấc giày cao gót lên rồi đá vào cửa lần nữa: "Mở cửa."

Lâm Bùi bên trong cũng nghe thấy giọng nói của một người đàn ông, cảm giác nguy cơ dâng lên, anh ta ợ hơi, kéo chiếc áo sơ mi lộn xộn của mình và mở cửa, anh ta vừa uống rượu mặt mày đỏ bừng. Anh ta nhìn chằm chằm Liễu Yên lại nhìn ra ngoài cửa, Nhϊếp Hội đang dựa vào cửa, mặt không biểu cảm nhìn anh ta.

Lâm Bùi lập tức nhìn về phía Liễu Yên, "Hắn là ai?"

Mặt như bắt ghen.

Anh ta thực sự coi mình là vị hôn phu của cô.

Nói anh ta là vị hôn phu thật, cũng coi như là thật, mà nói anh ta giả, cũng giống giả. Đây là lý do tại sao anh ta luôn gây rắc rối.

Lâm Bùi không thể hiểu tại sao anh lại trở nên như vậy, tất cả đều là lỗi của cô, Liễu Yên.

Liễu Yên nhìn vẻ mặt anh ta, vươn tay nắm lấy cánh tay anh ta, kéo ra ngoài: "Thật thối, thiếu gia tao nhã đi đâu rồi?"

"Đối với mặt em, anh có thứ gì gọi là tao nhã sao? Anh hỏi em, hắn là ai!" Lâm Bùi giơ tay chỉ vào Nhϊếp Hội.

Nhϊếp Hội nheo mắt không nói gì.

Liễu Yên không nhìn Nhϊếp Hội, giơ tay chỉnh lại quần áo cho Lâm Bùi nói: "Ngày mai trong nhà có bữa cơm, không được uống rượu."

"Đừng ngắt lời, nói cho anh biết anh ta là ai." Lâm Bùi hỏi.

Liễu Yên nheo mắt lại nhìn Lâm Bùi, "Không nghe thấy sao? Bạn cùng lớp."

"Hai người là bạn cùng lớp lúc nào? Tại sao anh không biết?"

Tính tình này Lâm Bùi không biết là học từ ai, sự kiên nhẫn của Liễu Yên sắp cạn kiệt. Cô giơ tay hung hăng nhéo tai Lâm Bùi, "Bạn cùng lớp cấp hai và cấp ba, có được không? Nếu anh tiếp tục dài dòng nữa, tôi sẽ hủy hôn."

Vừa nghe hủy hôn. Lâm Bùi hoảng sợ giơ tay ôm lấy tay cô nói: "Không sao, không sao, ngày mai anh sẽ về nhà đúng giờ, em đừng tức giận."

Liễu Yên hừ lạnh một tiếng.

Buông tay.

Lâm Bùi không buông, vẫn nắm chặt tay cô.

Dò hỏi: “Vậy ngày mai anh nên mặc gì?”

"Cái gì cũng được."

"Vậy anh...."

Lâm Bùi thực sự có mười nghìn vấn đề, lên tục hỏi. Nhϊếp Hội dựa vào cửa, nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đan vào nhau. Nhiệt độ trong phòng ngày càng lạnh hơn.

Những người khác nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của người đàn ông ở cửa liền rụt cổ lại. Họ luôn cảm thấy rằng trong giây tiếp theo anh ta sẽ rút súng ra và gϊếŧ chết tên ngốc Lâm Bùi này.

“Chị Yên, bạn cùng lớp vẫn đang đợi chị.” Một trong những thiếu gia nhẹ nhàng nhắc nhở.

Liễu Yên tựa hồ vừa mới nhớ ra, cô rút tay về, nói: "Ngày mai nhớ đến đúng giờ."

"Ồ."

Cô không đợi Lâm Bùi nói cái gì, xoay người đi về phía cửa, Nhϊếp Hội vẫn giữ nguyên tư thế, lặng lẽ nhìn cô.

Liễu Yên giơ tay, đẩy vai anh ra, bước ra ngoài, hỏi: "Bạn học cũ, cậu muốn nói chuyện gì?"

Đôi giày cao gót mảnh khảnh của cô đáp xuống sàn phát ra tiếng lộc cộc, trên hành lang dài, mái tóc cô như tung bay trong không trung.

Nhϊếp Hội nhìn theo bóng lưng của cô vài giây, sau đó đứng thẳng, buông tay xuống, nhàn nhạt liếc nhìn Lâm Bội. Sau đó đi theo bước chân của Liễu Yên.

Quán bar bắt đầu chật kín người. Một số người nhận ra Liễu Yên, chào cô gọi cô là sếp. Liễu Yên gật đầu, đẩy cửa ra, bước xuống bậc thang, đi vào ngõ.

Những ngọn đèn đường rơi xuống.

Cô tìm một chỗ, tựa lưng vào tường rồi quay lại nhìn hắn chằm chằm.

Nhϊếp Hội dừng lại, ánh mắt sâu như mực: "Hắn là vị hôn phu của cậu?"

Liễu Yên: "Ừ."