Diệp Nhu đứng trước cửa công ty thiết kế Mạnh Tín của Hoan Chi, ánh nắng chiều phủ nhẹ lên bờ vai mảnh mai của cô.
Lân Hiên Phong vừa kết thúc buổi trao đổi, bước ra đến cửa lớn thì trông thấy Diệp Nhu đứng nép ở một góc.
Ấn tượng ban đầu của anh về cô khá tốt.
Cô gái ấy mang theo vẻ đẹp không quá rực rỡ cũng chẳng phô trương mà dịu dàng như ánh nắng đầu thu, nhìn một lần đã thấy dễ chịu.
Làn da trắng mịn, đường nét thanh tú, đôi mắt trong veo, ánh nhìn an tĩnh nhưng không hề nhạt nhòa, một vẻ đẹp dịu dàng mang theo khí chất lạnh lùng, đủ để khiến người khác vô thức dừng mắt lại.
Lân Hiên Phong bước chậm hơn, ánh nhìn lưu lại trên người cô thêm vài giây.
“Cô là bạn của cô Hoan sao?”
Diệp Nhu nghe tiếng, quay đầu lại.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Là người đàn ông vừa bàn công việc với Hoan Chi khi nãy.
Diệp Nhu không phải kiểu người kiêu căng hay khó gần chỉ cần đối phương giữ lễ, cô luôn đáp lại bằng sự lịch sự vừa đủ.
“Vâng.”
“Tôi là Lân Hiên Phong.”
Nhà họ Lân?
Trong đầu Diệp Nhu nhanh chóng lướt qua thông tin, Lân Gia có chuỗi khách sạn trải dài toàn quốc, đồng thời là đối tác lớn của Ngụy Thị.
Nếu vậy, người đàn ông này chắc chắn quen biết Ngụy Nghiêm.
Thoạt nhìn, tuổi tác của anh ta cũng không chênh lệch nhiều so với Ngụy Nghiêm.
Suy nghĩ chỉ diễn ra trong chớp mắt, Diệp Nhu đã nở nụ cười, chủ động đưa tay ra: “Chào anh, tôi là Diệp Nhu. Trợ lý của cô Hoan.”
“À…” Lân Hiên Phong cười nhẹ: “Vậy chắc cô Diệp cũng biết tôi rồi. Dạo này tôi đang nhờ cô Hoan thiết kế nhà.”
Anh ta nhìn Diệp Nhu một lượt, ánh mắt có chút dò xét.
Dù nhìn thế nào, cô cũng không giống một trợ lý bình thường.
Khí chất, trang phục, đến cả chiếc túi xách trên tay không thứ gì là đơn giản.
Khóe môi Diệp Nhu khẽ giật nhẹ.
Cô chỉ là “trợ lý” dùng để đối phó với Ngụy Nghiêm, ngoài dự án với Ngụy Thị, những việc khác của Hoan Chi cô hoàn toàn mù tịt.
“Những yêu cầu cụ thể anh Lân cứ nói lại, tôi sẽ về truyền đạt cho cô Hoan.”
“Tôi cảm thấy tôi và cô Hoan không hợp ý nhau lắm, ngược lại nói chuyện với cô lại thấy dễ trao đổi hơn. Hay là thêm bạn, tôi trao đổi trực tiếp với cô?”
Diệp Nhu ngước mắt nhìn anh ta, do dự vài giây.
Cô cần dò đường trước.
“Anh Lân đùa rồi. Tôi chỉ là trợ lý, hơn nữa tôi đang theo dự án với Ngụy Thị, sợ là không lo xuể thêm dự án khác.”
Nếu anh ta phản ứng tích cực, cô sẽ thêm bạn.
Nếu không liên quan đến Ngụy Nghiêm, cô sẽ lập tức rút lui.
“Ồ?” Lân Hiên Phong nhướng mày: “Ai bên Ngụy Thị làm việc với cô?”
“Giám đốc Ngụy.”
“Ngụy Nghiêm?” Anh ta bật cười: “Vậy cô Diệp cứ yên tâm. Tôi với cậu ta là bạn thân, mượn cô một chút không sao.”
Trong lòng Diệp Nhu khẽ nở một nụ cười đắc ý.
Cô rút điện thoại ra.
Lân Hiên Phong, anh chính là chiếc cầu đưa tôi đến gần Ngụy Nghiêm hơn.
Trong chiếc Pagani đỗ cách đó không xa, ánh mắt Ngụy Nghiêm lạnh lùng dừng trên cảnh tượng trước mặt.
Diệp Nhu đang mỉm cười ngọt ngào, đưa điện thoại cho Lân Hiên Phong để thêm bạn.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên nhưng trong đôi mắt đen thẫm không hề có ý cười.
Thì ra với ai cô cũng dễ dàng thêm bạn như vậy, không phải chỉ riêng anh.
“Tống Ân, về Ngụy Thị.”
Tống Ân giật mình, liếc nhanh ra ngoài, lập tức xoay vô-lăng quay đầu xe.
Bên ngoài, sau khi thêm bạn xong, Diệp Nhu lịch sự tạm biệt Lân Hiên Phong rồi lên chiếc taxi đã gọi sẵn.
Lân Hiên Phong đứng trước cửa công ty Mạnh Tín thêm hai mươi phút, vẫn không thấy người mình đang chờ.
Anh ta cau mày, lấy điện thoại gọi cho Ngụy Nghiêm, không bắt máy.
Anh ta nhắn tin thì không hồi đáp.
Mặt Lân Hiên Phong đỏ bừng vì tức, ngón tay gõ mạnh trên màn hình.
[Ngụy Nghiêm, cậu chết ở đâu rồi? Không phải hôm nay hẹn đi đánh golf sao?]
Tin nhắn gửi đi như rơi xuống biển.
Bên kia vẫn im lặng tuyệt đối.
Lân Hiên Phong siết chặt điện thoại, nghiến răng.
“Ngụy Nghiêm… cái tên mặt lạnh khó ưa này.”
~
Nằm ngay trung tâm thành phố Z, ánh đèn rực rỡ bên ngoài trải dài như biển sao không ngủ.
Căn biệt phủ xa hoa với nội thất mang tông màu trầm sang trọng, từng đường nét đều toát lên sự tinh xảo và đắt giá. Đèn chùm pha lê hắt xuống ánh sáng ấm áp, sàn đá cẩm thạch phản chiếu bóng người mờ nhạt.
Ngụy Nghiêm ngồi tựa trên chiếc sô pha dài nơi ban công kính sát trần.
Từ độ cao này, cả thành phố thu gọn trong tầm mắt, những tòa nhà chọc trời nối tiếp nhau vươn lên, ánh đèn neon đan xen cùng dòng xe cộ phía dưới, tựa như một dải ngân hà lặng lẽ trôi giữa màn đêm.
Phồn hoa ở dưới chân còn anh ở trên cao.
Trong tay Ngụy Nghiêm là một ly rượu sắc hổ phách lấp lánh.
Ánh đèn phản chiếu trên thành ly thủy tinh, lay động theo từng nhịp xoay chậm rãi của cổ tay nhưng gương mặt anh vẫn lạnh nhạt, không hề gợn sóng.
Rượu chưa chạm môi, hương nồng đã thoang thoảng lan ra.
Ngụy Nghiêm đặt ly rượu lên chiếc bàn thấp bên cạnh, đầu ngón tay khẽ buông, phát ra một tiếng chạm nhẹ gần như không thể nghe thấy.
Anh cầm điện thoại lên, ánh màn hình lạnh lẽo hắt lên gương mặt tuấn tú không chút cảm xúc.
Vòng bạn bè hiện ra.
Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu vừa đăng một bức ảnh.
Tuyết trắng phủ kín phố xá, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên từng bông tuyết rơi, khung cảnh đẹp đến mức khiến người ta vô thức dừng lại.
[Oa, Sapporo có tuyết đẹp quá, tôi muốn đi lần nữa. Nhưng mà đi cùng ai đó chắc sẽ vui hơn là đi một mình.]
Khóe môi anh khẽ nhếch lên, ý cười nhạt đến mức gần như không tồn tại.
Màn hình điện thoại rung nhẹ.
Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu đã gửi cho bạn một tin nhắn.
[Giám đốc Ngụy, anh có thích tuyết không?]
Ngay sau đó, một bức ảnh hiện lên, chính là tấm hình cô vừa đăng trong vòng bạn bè.
Tuyết trắng phủ kín thành phố xa lạ, còn có thêm một bức ảnh khác, trong ảnh Diệp Nhu đang đứng cạnh người tuyết, ánh sáng mặt trời ấm áp phản chiếu trong đôi mắt cong cong của cô trong bức ảnh.
Tin nhắn tiếp theo nhanh chóng xuất hiện.
[Anh nói xem, ở chỗ chúng ta nếu có tuyết, có phải rất tuyệt không?]
Ngụy Nghiêm nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây.
Ánh mắt trầm xuống, khóe môi vốn nhếch nhẹ dần trở về đường thẳng lạnh lẽo quen thuộc.
Ngón tay dừng lại trên màn hình vài giây rồi nhẹ nhàng tắt điện thoại.
Phía bên kia, Diệp Nhu nằm trên giường, hai tay cầm điện thoại, ánh mắt dán chặt vào màn hình.
Đã xem nhưng không trả lời.
Cô chớp mắt một cái.
Bị bơ rồi?
Diệp Nhu nhíu mày, trong lòng dâng lên một chút nghi hoặc khó hiểu.
Rõ ràng mọi thứ trước đó vẫn rất thuận lợi, tin nhắn cũng không có gì quá mức, vậy rốt cuộc là sai ở đâu?
Cô nhìn lại từng câu chữ mình gửi, càng nghĩ càng không ra.