Buổi sáng hôm sau, Diệp Nhu còn đang chìm trong giấc ngủ nồng thì điện thoại trên đầu giường rung lên liên hồi, kéo cô ra khỏi mộng đẹp.
Cô cau mày, lật người vươn tay mò mẫm bắt lấy điện thoại, mắt vẫn nhắm nghiền.
“Ai vậy?” Giọng cô khàn khàn, mang theo chút uể oải của người vừa tỉnh ngủ
[Trợ lý Diệp.]
Giọng Tống Ân ở đầu dây bên kia vẫn lịch sự: [Giám đốc Ngụy muốn xác nhận lịch hẹn với kiến trúc sư Hoan Chi.]
Tống Ân.
Diệp Nhu lập tức mở to mắt, cơn buồn ngủ bay mất phân nửa.
Cô còn chưa kịp phản ứng thì Tống Ân đã hỏi tiếp.
[Cô Diệp, cô đang bận sao?]
Diệp Nhu bật dậy, ngồi thẳng trên giường, vội vuốt lại mái tóc rối, giọng nói lập tức tỉnh táo hơn vài phần.
“A, không không… Hoan Chi… à không, cô Hoan lịch lúc nào cũng linh động. Bên phía giám đốc Ngụy rảnh lúc nào ạ?”
Ở đầu dây bên kia, Tống Ân dừng lại một nhịp rồi đáp: [Lịch của giám đốc Ngụy sắp tới khá kín. Nếu gặp phía cô Hoan, phải là ba ngày nữa, thời gian khoảng một tiếng.]
Diệp Nhu cong môi, trong mắt lóe lên tia ý cười tinh quái.
“Được.” Cô đáp rất dứt khoát: “Tôi sẽ sắp xếp để cô Hoan có mặt đúng giờ.”
Sau khi cúp máy, Diệp Nhu buông điện thoại xuống, ngả người ra giường nhìn trần nhà trắng toát, khóe môi không kìm được cong lên.
Ngụy Nghiêm à…
Anh hẹn Hoan Chi, hay là hẹn tôi?
Cô khẽ cười, kéo chăn trùm qua đầu.
~
“Ngụy Nghiêm chủ động bảo thư ký sắp xếp lịch hẹn với cậu sao?”
Hoan Chi kinh ngạc đến mức suýt nữa đánh rơi ly cà phê trong tay, mắt tròn xoe nhìn Diệp Nhu như thể vừa nghe thấy chuyện kỳ tích.
Cô ấy lẩm bẩm rồi lại ngẩng đầu lên, giọng đầy nghi hoặc: “Cậu chắc không? Không phải cậu tự tìm tới anh ta à?”
Diệp Nhu nhún vai, ngả lưng dựa vào ghế, khóe môi cong lên nụ cười lười biếng mà đắc ý.
Hoan Chi hít sâu một hơi.
“Một tiếng của Ngụy Nghiêm quý hơn vàng đấy.”
Diệp Nhu nghiêng đầu, chống cằm, ánh mắt lấp lánh như vừa bắt được điểm mấu chốt.
“Vậy nên tớ mới thấy lạ. Bước đầu tớ thành công rồi đúng không?”
Hoan Chi nhìn cô chằm chằm vài giây rồi chậm rãi nheo mắt như vừa xâu chuỗi được điều gì đó.
“Tiểu Ôn Nhu…” Cô ấy kéo dài giọng, cười nửa thật nửa đùa: “Cậu cẩn thận đấy. Ngụy Nghiêm không phải người dễ trêu.”
Diệp Nhu đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt sáng rực đầy tự tin.
“Cậu phải tin vào nhan sắc và năng lực của bạn cậu chứ.”
Hoan Chi: “…”
“Nhìn này.”
Diệp Nhu mở điện thoại, Hoan Chi lập tức kéo ghế lại gần, ghé sát nhìn màn hình.
Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu: [Giám đốc Ngụy, tôi đã nhận được cuộc gọi của Tống Ân về lịch hẹn. Ba ngày sau gặp anh, tôi rất mong chờ.]
Màn hình yên lặng.
Diệp Nhu không vội, khóe môi khẽ cong, đầu ngón tay tiếp tục gõ.
Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu: [Ba ngày này chắc anh bận lắm nhỉ? Đừng quá áp lực, nhớ nghỉ ngơi cho tốt.]
Vẫn không phản hồi.
Hoan Chi liếc cô, hạ giọng: “Cậu nhắn thế này không sợ anh ta thấy phiền à?”
Diệp Nhu nhún vai, giọng thản nhiên: “Không trả lời không có nghĩa là không đọc.”
Cô nghiêng đầu, ánh mắt tinh quái: “Với người như Ngụy Nghiêm, cậu phải chủ động tấn công mạnh mẽ.”
Trong phòng tổng giám đốc của Ngụy Thị, ánh sáng buổi sáng rọi qua cửa kính sát trần, phủ lên bàn làm việc một màu sáng lạnh.
Ngụy Nghiêm cúi đầu xem hợp đồng do bộ phận chiến lược vừa gửi lên, ngón tay thon dài lật từng trang giấy, thần sắc tập trung, không một gợn sóng.
Tống Ân đứng một bên, báo cáo ngắn gọn tiến độ các dự án.
“Chúng ta đã chốt xong phương án hai còn dự án hợp tác với W.S đang trong giai đoạn rà soát pháp lý.”
Ngụy Nghiêm “ừm” một tiếng, ánh mắt vẫn dừng trên dòng chữ cuối cùng của hợp đồng.
Đúng lúc ấy, điện thoại đặt cạnh bàn rung nhẹ.
Anh liếc qua, ánh nhìn dừng lại đúng một giây.
Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu đã gửi cho bạn ba tin nhắn.
Ngụy Nghiêm không chạm vào, tiếp tục xem xong trang cuối, ký tên gọn gàng, đẩy hợp đồng sang một bên.
Phía bên này, Diệp Nhu gửi một sticker chú mèo đáng thương, đôi mắt rưng rưng.
[Giám đốc Ngụy, anh nói xem hôm đó tôi nên mặc váy màu gì? Khó chọn quá.]
Hoan Chi thấy không khả quan, có chút xem thường: “Tiểu Ôn Nhu à, bỏ cuộc đi, Ngụy Nghiêm có lẽ chỉ chú tâm công việc thôi.”
Diệp Nhu bĩu môi, vừa định nói gì đó, màn hình rung nhẹ.
Hoan Chi trợn tròn mắt: “Có tin kìa.”
Diệp Nhu liếc xuống.
Ngụy Nghiêm: [Thời gian và địa điểm, Tống Ân sẽ gửi.]
Diệp Nhu nhìn dòng chữ ấy vài giây, đắc ý bật cười: “Thấy chưa?”
Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu: [Được. Vậy ba ngày sau gặp giám đốc Ngụy.]
Tin nhắn gửi đi, Diệp Nhu đặt điện thoại úp xuống bàn, nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan nhẹ nơi đầu lưỡi.
Hoan Chi nhìn cô, không nhịn được cảm thán, giơ thẳng ngón cái lên.
“Da mặt dày, mặt đẹp lại còn đáng yêu đúng là cũng có tác dụng.”
Diệp Nhu: “…”
Diệp Nhu chậm rãi quay đầu liếc cô ấy một cái.
“Đây là khen hay châm chọc đấy?”
Hoan Chi cười gian: “Khen đấy. Một lời khen rất chân thành.”
Diệp Nhu hừ nhẹ một tiếng, tựa lưng vào ghế, ánh mắt lấp lánh đầy tự tin.
Cô nâng ly cà phê xoay nhẹ trong tay, khóe môi cong lên như đã nắm chắc thế cờ.
~
Lân Hiên Phong là một thiếu gia trẻ tuổi, xuất thân từ gia tộc kinh doanh khách sạn lâu đời.
So với vẻ lạnh lùng khó gần của Ngụy Nghiêm, Lân Hiên Phong lại giống một kẻ đứng giữa ánh đèn, nụ cười treo nơi khóe môi, ánh mắt luôn mang theo bất cần, hứng thú, không ai đoán được đang nghĩ gì.
Vì thế vị thế của Lân Hiên Phong ở thành phố Z cũng không nhỏ.
“Anh Lân, đây là những bản thảo thiết kế nhà theo phong cách châu Âu, anh xem qua thử.”
Nhân viên lễ tân cung kính đưa tập hồ sơ dày sang.
Lân Hiên Phong nhận lấy, lật vài trang một cách hời hợt.
Đường nét tinh xảo, bố cục hài hòa, rõ ràng là sản phẩm của một công ty thiết kế có tên tuổi.
Thế nhưng ánh mắt anh ta chỉ dừng lại vài giây rồi đã rời đi, không mấy hứng thú.
“Kiến trúc sư Hoan rất được khen ngợi, xem ra chỉ có vậy. Cô ấy ở đâu?” Anh ta hỏi, giọng lười biếng
“Kiến trúc sư Hoan Chi đang ở phòng họp nhỏ, tôi dẫn anh qua ngay.”
Lân Hiên Phong đứng dậy, hai tay đút túi quần theo sau nữ nhân viên.
Cửa phòng họp vừa mở ra, mùi cà phê nhàn nhạt theo gió lan tới.
Hoan Chi đang cúi đầu xem bản vẽ trên máy tính bảng, nghe tiếng động liền ngẩng lên.
“Cô Hoan, anh Lân muốn gặp cô nói về thiết kế.”
Sau khi tiếp nhận thông tin từ nhân viên, Hoan Chi nở nụ cười xã giao chuyên nghiệp.
“Anh Lân, rất hân hạnh.”
Khóe môi Lân Hiên Phong cong lên nụ cười nhạt, giọng nói mang theo vẻ tùy ý quen thuộc.
“Chào kiến trúc sư Hoan.”
Anh ta bước vào, kéo ghế ngồi xuống đối diện bàn họp, tư thế ung dung như thể đây là địa bàn của mình.
Ánh mắt tưởng như hờ hững ấy lại vô tình lệch sang bên cạnh Hoan Chi.
Diệp Nhu đang ngồi nghiêng người xem điện thoại, đầu ngón tay trắng mảnh khẽ lướt trên màn hình, gương mặt dưới ánh sáng trong phòng họp hiện lên nét dịu dàng mà tỉnh táo.
Lân Hiên Phong khẽ nheo mắt.