Chương 7: Có phải vừa tìm tôi không?

Ánh đèn trùm lộng lẫy trong phòng tiệc tỏa xuống như thác ánh sáng, phản chiếu lên những ly pha lê trong suốt khiến cả không gian mang vẻ xa hoa.

Ở đầu bên kia phòng tiệc, Ngụy Nghiêm đang ngồi ở ghế sô pha dáng người cao lớn nổi bật hẳn giữa đám đông.

Ngụy Nghiêm là kiểu người ít nói, lịch sự nhã nhặn, anh không phải kiểu người khó gần nhưng cũng tuyệt đối không cho người khác cơ hội tiến thêm một bước.

Anh ngồi dựa lưng vào sô pha, một tay đặt hờ trên thành ghế, ánh mắt trầm tĩnh.

Các đối tác không ngừng chào hỏi kính rượu anh đều được Tống Ân khéo léo đứng bên cạnh, nụ cười tiêu chuẩn treo trên môi, thay Ngụy Nghiêm tiếp nhận những lời xã giao.

Người tinh mắt đều hiểu tối nay Ngụy Nghiêm không có hứng nói chuyện.

“Giám đốc Ngụy hôm nay không có nhã hứng sao?”

Từ xa, vị thiếu gia trẻ tuổi Lân Hiên Phong nâng ly rượu, bước tới với nụ cười nửa như trêu ghẹo nửa như dò xét.

Anh ta mặc vest sáng màu, phong thái phóng khoáng, hoàn toàn đối lập với khí chất lạnh lùng của Ngụy Nghiêm.

Ngụy Nghiêm liếc nhìn anh ta một cái: “Cậu về khi nào?”

Lân Hiên Phong tự nhiên ngồi xuống cạnh anh, nghiêng người tựa lưng vào sô pha, dáng vẻ nhàn nhã.

“Hiếm khi thấy cậu chủ động hỏi trước.”

Ngụy Nghiêm không muốn trả lời, đúng lúc này, điện thoại trong túi anh rung lên.

Anh lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên.

Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu: [Giám đốc Ngụy, lần trước chúng ta chưa bàn xong, anh còn thiếu tôi mười ba phút.]

Ngụy Nghiêm nhìn lướt qua, không trả lời.

Vài giây sau, tin nhắn mới lại nhảy lên.

Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu: [Anh còn chưa trả ơn tôi chuyện ngày Wilson.]

Anh vẫn im lặng.

Đối với những người khác, im lặng của Ngụy Nghiêm thường đồng nghĩa với kết thúc cuộc trò chuyện.

Nhưng Diệp Nhu thì không.

Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu: [Anh đang bận hả? Anh có biết tại sao tôi nhắn cho anh không?]

Ngón tay Ngụy Nghiêm dừng lại trên màn hình.

Bên cạnh, Lân Hiên Phong nhấp một ngụm rượu, liếc sang cười như không cười: “Lại không trả lời à? Người đó kiên nhẫn thật.”

Ngụy Nghiêm không để ý đến anh ta.

Tin nhắn tiếp theo gửi tới mang theo mùi vị trêu chọc rất rõ.

Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu: [Vì tôi phát hiện, khi anh không trả lời tin nhắn, trông anh lại càng giống một người đàn ông có chủ rồi. Chủ của lòng Tiểu Ôn Nhu.]

Ngụy Nghiêm: “…”

Ngón tay anh dừng trên màn hình, gõ một dòng, dừng lại, xóa lại gõ.

Cuối cùng, mọi câu chữ dư thừa đều bị xóa sạch, chỉ còn lại hai chữ lạnh nhạt được gửi đi.

Ngụy Nghiêm: [Đang bận.]

Ở đầu bên kia, Diệp Nhu nằm nghiêng trên giường, màn hình điện thoại hắt ánh sáng dịu lên gương mặt trắng mịn.

Vừa nhìn thấy tin nhắn, khóe môi cô cong lên, ý cười lan dần nơi đáy mắt, ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình.

Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu: [Giám đốc Ngụy, anh quay đầu là thấy tôi ngay bây giờ đó.]

Ngụy Nghiêm: [?]

Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu: [Thử nhìn xem.]

Trong phòng tiệc, Ngụy Nghiêm theo phản xạ ngẩng mắt lên, ánh nhìn quét qua không gian lộng lẫy trước mặt.

Một giây sau, anh mới nhận ra mình vừa bị trêu.

Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu: [Có phải vừa tìm tôi không? Tôi ở ngay trong tim anh đấy.]

Ngụy Nghiêm đưa tay xoa mi tâm, khóe môi không tự chủ cong lên một đường rất nhạt, đầy lạnh lùng.

Bên cạnh, Lân Hiên Phong liếc thấy động tác dừng tay ấy, lập tức nhướng mày: “Ồ?”

Anh ta suýt nữa thì hoài nghi nhân sinh.

Sống từng này năm, đây là lần hiếm hoi anh ta thấy Ngụy Nghiêm cười, tuy rằng rất mờ nhạt nhưng vẫn là cười.

Ngụy Nghiêm khóa màn hình điện thoại, giọng nói trở lại bình thản như cũ: “Chuyện gì?”

Lân Hiên Phong tinh ý nhận ra, khóe môi cong lên đầy ẩn ý: “Xem ra tối nay có thứ gì đó khiến cậu mất tập trung rồi.”

“Ồn ào.”

Ngụy Nghiêm đáp gọn, nhét điện thoại vào túi rồi đứng dậy.

Dáng người anh cao lớn, vừa đứng lên liền nổi bật giữa phòng tiệc, khí thế lạnh lẽo áp xuống cả một khoảng không gian.

~

Chiếc Pagani lăn bánh trên đường, ánh đèn đường lướt qua cửa kính như dòng nước chảy ngược.

Ngụy Nghiêm tựa lưng vào ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Dưới ánh sáng mờ nhạt, gương mặt anh vẫn lạnh lùng, sắc nét, hô hấp trầm ổn.

“Tống Ân.”

“Giám đốc có gì căn dặn.”

Ngụy Nghiêm im lặng vài giây, hàng mi khẽ rung, anh mở mắt, ánh nhìn sâu tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.

“Sắp xếp một buổi hẹn với kiến trúc sư Hoan Chi.”

Tống Ân thoáng ngạc nhiên nhưng chỉ trong chớp mắt đã thu lại biểu cảm.

Anh ta không hỏi thêm chỉ gật đầu, rất nhanh đã hiểu ý sau câu nói ấy.

“Vâng. Tôi sẽ liên hệ với trợ lý Diệp của cô Hoan.”

Ngụy Nghiêm không đáp lại, anh nhắm mắt lần nữa.