Gia đình Diệp Nhu xuất thân từ giới bất động sản.
Diệp Gia là doanh nghiệp địa ốc lâu năm, từng nắm trong tay không ít quỹ đất vàng tại thành phố Z.
Những năm gần đây khi thị trường bất động sản bắt đầu dịch chuyển, Ngụy Thị đã sớm nhìn ra xu hướng, mạnh tay thu gom quỹ đất ngoại ô, mở rộng chuỗi dự án quy mô lớn.
Còn Diệp Thị vẫn giữ lối làm ăn thận trọng, chờ đợi, cân nhắc.
Ngụy Thị vốn đã lớn mạnh, trong vài năm, Ngụy Thị lại càng bành trướng, từng bước ép các doanh nghiệp lâu năm vào thế bị động.
Diệp Thị không sụp đổ nhưng bị đè ép.
Mà người đứng trên đỉnh cao, dẫn dắt Ngụy Thị những năm này chính là vị Thái tử gia Ngụy Gia – Ngụy Nghiêm.
Cũng chính người đó, vô tình trở thành cái tên khiến Diệp Gia không thể không dè chừng, khiến Diệp Nhân không cam lòng chịu thua.
“Ba nói xem, tại sao Ngụy Nghiêm đó lại may mắn như vậy?”
Giọng Diệp Nhân nén giận vang lên bên bàn ăn: “Dự án đó, rõ ràng Diệp Thị theo đuổi trước, vậy mà cuối cùng vẫn rơi vào tay cậu ta.”
Ba Diệp đặt đũa xuống, giọng điềm tĩnh: “Là chúng ta chậm hơn người ta.”
Diệp Nhu ngồi một bên, lặng lẽ gắp thức ăn, ánh mắt hạ thấp.
“Dự án với W.S, chúng ta đã hẹn Wilson không biết bao nhiêu lần.”
Diệp Nhân cười lạnh, giọng nói lộ rõ bất cam: “Khó khăn lắm con mới biết ông ta cùng vợ đến thành phố Z nghỉ dưỡng. Không gặp được thì thôi, đằng này Ngụy Nghiêm không chỉ gặp được, mà còn bàn thành công dự án.”
Anh ta dừng lại, siết chặt đũa trong tay.
Diệp Nhu im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong l*иg ngực.
Sáng nay vừa thấy tin tức Ngụy Thị chính thức ký kết hợp tác với W.S, cô đã biết bữa cơm này sớm muộn gì cũng biến thành miệng núi lửa.
Chỉ là cô không ngờ lửa lại cháy dữ đến vậy.
Cô cúi đầu, giả vờ chăm chú gắp thức ăn, tốt nhất Diệp Nhân đừng phát hiện ra sự thật.
Nếu nói ra chính mình là người “gián tiếp” giúp Ngụy Nghiêm ký được hợp đồng đó thì đây có tính là phản nhà không?
“Tiểu Ôn Nhu.”
Giọng Diệp Nhân đột ngột vang lên mang theo chút nghi hoặc.
“Sao sáng nay em đột nhiên im như hến vậy?”
Diệp Nhu giật mình, suýt nữa thì làm rơi đũa.
Cô ngẩng đầu lên, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười vô tội: “Em có nói gì đâu, chỉ là… ăn cơm thôi mà.”
Diệp Nhân nheo mắt nhìn cô, ánh nhìn sắc bén hiếm thấy: “Bình thường nghe đến Ngụy Nghiêm là em mỉa mai anh ngay. Hôm nay yên tĩnh thế này, không giống em chút nào.”
Cô vội vàng gắp thêm thức ăn cho Diệp Nhân, giọng nói cố giữ tự nhiên: “Em mỉa mai anh làm gì, thắng thua trên thương trường vốn là chuyện thường.”
Ba Diệp liếc nhìn hai anh em: “Ăn cơm đi. Chuyện đã xảy ra rồi, nói nhiều cũng vô ích.”
Diệp Nhu lập tức thuận theo, cười cười tiếp lời: “Đúng đó, anh hai. Mau ăn đi, đồ ăn nguội là mất ngon liền.”
Không khí trên bàn ăn cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút.
Ông Diệp nhìn con gái, thấy cô đã hai mươi hai tuổi vẫn không chịu lớn thì thở dài.
“Mẹ con mất sớm, trong nhà chỉ có mỗi con là con gái. Ba và anh trai không phải lúc nào cũng hiểu được con nhưng con định cứ sống lông bông như thế này mãi sao?”
Diệp Nhu lập tức chu môi, vẻ mặt oan ức: “Ba ơi, con là con gái nhỏ bé đáng yêu nhất nhà mà. Ba đừng có vừa mở miệng ra là nói con lông bông nữa. Hiện tại con đang theo Hoan Chi làm đó.”
Ba Diệp thở dài, ánh mắt vừa bất lực vừa thương: “Đừng tưởng nói vậy là ba sẽ mềm lòng. Thẻ của con, ba vẫn khóa.”
Đặt con gái tên Diệp Nhu chỉ để cô nhu mì, ôn nhu, ngay cả tên thân mật gọi ở nhà cũng là Tiểu Ôn Nhu, thế mà đứa con gái này…
Nghĩ thôi ba Diệp lại thở dài phiền não vì mãi Diệp Nhu không chịu lớn, ông quay sang Diệp Nhân, đứa con trai cũng không trưởng thành hơn bao nhiêu càng rầu rĩ.
Giọng ba Diệp nghiêm hẳn: “Con cũng không được lén cho con bé tiền.”
Diệp Nhu: “…”
Diệp Nhân lập tức giơ tay lên thề thốt: “Con thề, tuyệt đối không cho em ấy một đồng.”
Diệp Nhu cười khẩy một tiếng.
Dám thề kiểu này, trong cái nhà này cũng chỉ có mỗi Diệp Nhân.
Diệp Nhân quay sang liền bắt gặp nụ cười khinh khỉnh đó, lập tức trừng mắt, ám chỉ, em cười cái gì?
Diệp Nhu nhún vai, vẻ mặt vô tội.
Sau bữa ăn, Diệp Nhân đã túm lấy cổ tay Diệp Nhu, kéo cô sang một bên, giọng hạ thấp nhưng đầy áp lực.
“Anh bảo em tìm sơ hở của Ngụy Nghiêm. Kết quả thì sao? Anh còn chưa kịp ra tay, cậu ta đã thắng anh một hiệp rồi.”
Anh ta nhìn chằm chằm cô: “Em đã bắt đầu chưa đấy?”
Diệp Nhu cầm miếng dưa hấu trên tay, bình thản cắn một miếng, nước đỏ thấm vào khóe môi.
Cô vừa nhai vừa trả lời, giọng thản nhiên đến mức khiến người ta muốn tức chết.
“Từ từ đã chứ. Anh nghĩ em chỉ cần đứng trước mặt anh ta là anh ta sẽ tự động khai hết mọi chuyện cho em à?”
Cô liếc Diệp Nhân một cái, cong môi cười nhạt: “Ngụy Nghiêm mà dễ đối phó như vậy, anh đã không thua rồi.”
Diệp Nhân: “…”
Một nhát, đâm thẳng vào lòng tự trọng.
Cô dừng lại một giây, ánh mắt đánh giá từ trên xuống dưới.
“Anh hai, người ta là thần tiên hạ phàm, anh là người thường kém cỏi, anh đòi thắng người ta, em thấy không có cửa.”
Diệp Nhân: “?”
Hai nhát liên tiếp, lòng tự trọng bị đâm thủng hoàn toàn, không kịp vá, cũng chẳng có chỗ vá.
“Diệp, Nhu.”
Cô nói đúng, sai chỗ nào.
Ngụy Nghiêm gần như không có điểm yếu.
Xuất thân, năng lực, tầm nhìn, thứ nào cũng đứng ở vị trí khiến người khác chỉ có thể ngước nhìn.
Hoàn hảo đến mức ngay cả chính Diệp Nhu cũng không tìm ra nổi một điểm trừ.
Giống một nhân vật được tạo ra để đứng trên cao, lạnh lùng nhìn kẻ khác giãy giụa phía dưới.
Diệp Nhu thở dài một tiếng, nghiêng đầu nhìn anh trai, giọng điệu đầy hy sinh vì đại nghĩa.
“Anh yên tâm đi, vì một tỷ, em sẽ cố xả thân giúp anh.”
Diệp Nhân bật cười lạnh: “Nghe cao cả nhỉ? Tiểu Ôn Nhu, nói thẳng ra thì em đang xem thường anh mà còn dám đem anh so với kẻ anh ghét nhất.”
“Hả?”
Diệp Nhu vừa nhai miếng dưa hấu trong miệng, vừa chớp mắt vô tội, giọng mơ hồ vì còn nhai dở.
“Có sao? Anh nghĩ nhiều rồi.”
Cô nuốt miếng dưa hấu xuống, cong môi cười hờ hững: “Em chỉ đang nói sự thật thôi mà.”
Nếu anh trai biết cô đã đứng về phía nào, liệu anh ấy có lột da cô không?
Nghĩ thôi Diệp Nhu đã rùng mình.