Chương 4: Chúng ta giả làʍ t̠ìиɦ nhân

Xe chậm rãi dừng lại trước khách sạn JM.

Tòa nhà cao lớn đứng sừng sững bên đường, mặt kính phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, sang trọng mà lạnh lẽo.

Bảo vệ lập tức chạy tới mở cửa, Ngụy Nghiêm bước xuống trước, dáng người cao thẳng, đường nét lạnh lùng, khí thế áp đảo, toát lên quyền thế ngập trời.

Diệp Nhu theo sau, chỉnh lại váy, ánh mắt cô dừng trên bóng lưng người đàn ông phía trước, trong khoảnh khắc không khỏi choáng ngợp.

Vai rộng eo thon, vest đen chỉnh tề lịch lãm, đây là mẫu đàn ông thành đạt trong mắt tất cả phụ nữ.

Sảnh khách sạn rộng lớn, ánh đèn pha lê rủ xuống như dòng thác ánh sáng.

Theo thông tin nắm được, vợ chồng Wilson đến thành phố Z chỉ để nghỉ dưỡng, tối nay sẽ lên máy bay trở về Úc.

Cuộc gặp này vốn không nằm trong lịch trình chính thức, tin tức Ngụy Nghiêm có được cũng nhờ một mối quen biết riêng.

Nói thẳng ra đây hoàn toàn không phải buổi bàn chuyện làm ăn.

Diệp Nhu hạ giọng, đi song song bên anh: “Giám đốc Ngụy, nếu anh cứ trực tiếp xuất hiện với thân phận đối tác, hai người họ sẽ không vui.”

Cô ngước mắt nhìn anh, giọng nói nghiêm túc: “Dù sao cũng là kỳ nghỉ hâm nóng tình cảm của người ta.”

Ngụy Nghiêm không đáp nhưng bước chân hơi chậm lại nửa nhịp.

Diệp Nhu biết mình nói trúng chỗ then chốt, lập tức nắm lấy cơ hội, chủ động hơn: “Tôi có một cách.”

Cô mỉm cười, ánh mắt tinh quái: “Vô tình mà hữu ý, không làm mất lòng Wilson. Chúng ta giả làʍ t̠ìиɦ nhân.”

Ngụy Nghiêm: “…”

Anh dừng bước, ánh mắt rơi xuống người cô như đang đánh giá một đề nghị.

~

Phòng ăn cao cấp của khách sạn JM nổi tiếng kín đáo và riêng tư.

Sau khi xác nhận vợ chồng Wilson đang dùng bữa bên trong, Diệp Nhu lập tức nhập vai.

Cô dừng lại trước cửa, ánh mắt sáng lên, giả vờ kinh ngạc kêu khẽ: “Oa, phòng ăn kia có view nhìn ra toàn cảnh thành phố kìa.”

Rồi cô quay sang Ngụy Nghiêm, giọng mềm hẳn xuống: “Anh yêu, em muốn ngắm.”

Ngụy Nghiêm: “…”

Chưa kịp phản ứng, cánh tay anh đã bị cô khoác lấy.

Mùi hương nhàn nhạt trên người cô thoáng chốc bao phủ.

“So beautiful.” Diệp Nhu nghiêng đầu, mỉm cười ngọt ngào, giọng nói chuyển sang tiếng Anh: “Honey, can we sit closer to the window?”

(Thật đẹp, anh yêu, chúng ta có thể ngồi gần cửa sổ không?”

Anh cúi mắt nhìn cánh tay đang khoác lấy mình rồi lại nhìn gương mặt cười vô hại kia.

Quả nhiên, tiếng động từ phía họ đã thu hút sự chú ý bên trong.

Cánh cửa phòng ăn khẽ mở.

Một người đàn ông trung niên tóc hoa râm quay đầu nhìn ra, ánh mắt mang theo vài phần tò mò xen lẫn dò xét.

Ánh nhìn của ông ta lướt qua hai người đứng ngoài cửa, dừng lại nơi cánh tay Diệp Nhu đang khoác chặt lấy Ngụy Nghiêm rồi chuyển sang nụ cười ngọt ngào trên gương mặt cô.

Sự đề phòng trong đáy mắt Wilson chậm rãi tan đi.

Wilson cong môi, quay sang người phụ nữ bên cạnh nói vài câu nhỏ nhẹ.

Phu nhân Wilson cũng nhìn ra ngoài, ánh mắt hiền hòa hơn hẳn, thậm chí còn khẽ gật đầu mỉm cười.

Diệp Nhu thấy vậy, lập tức diễn sâu thêm một tầng.

Cô nghiêng đầu dựa sát hơn vào Ngụy Nghiêm, giọng nói vang lên rõ ràng bằng tiếng Anh mang theo sự ngưỡng mộ rất vừa phải.

“They are a lovely couple. Their relationship is really admirable.”

(Tình cảm của đôi vợ chồng bên trong thật đáng ngưỡng mộ.)

Rồi cô ngẩng lên nhìn Ngụy Nghiêm, ánh mắt long lanh: “Honey, one day… we should be like them too.”

(Anh yêu, sau này chúng ta cũng sẽ hạnh phúc như họ.)

Ngụy Nghiêm: “…”

“Anh mau hợp tác với tôi đi.”

Diệp Nhu ghé sát Ngụy Nghiêm, hạ giọng đến mức chỉ đủ hai người nghe thấy, hơi thở nhẹ khẽ lướt qua cổ áo anh đến ngứa ngáy.

Anh cúi đầu, giọng nói trầm thấp cũng bằng tiếng Anh: “Of course.”

(Tất nhiên).

Diệp Nhu lại cảm thấy da đầu mình tê rần.

Phát âm chuẩn đến mức hoàn hảo, giọng trầm thấp ấy như chạm thẳng vào tai khiến tim cô đập lệch mất một nhịp.

Thấy hai người đứng cạnh nhau, cử chỉ thân mật tự nhiên, không hề gượng gạo, phu nhân Wilson mỉm cười, ánh mắt tràn đầy thiện ý.

Bà quay sang chồng, nói nhỏ điều gì đó rồi chủ động đứng dậy.

“Hai người có thể dùng bữa ở phòng này cùng vợ chồng tôi.”

Phu nhân Wilson dịu dàng mời, ánh nhìn dừng lại nơi Diệp Nhu, mang theo sự yêu mến rõ ràng.

Diệp Nhu khẽ tròn mắt, giọng đầy kinh ngạc lẫn tán thưởng: “Phu nhân nói tiếng Việt chuẩn quá.”

Phu nhân Wilson bật cười, nét mặt càng thêm hiền hòa: “Tôi vốn là người Việt.”

“Vậy thì tuyệt quá rồi.”

Ánh mắt Diệp Nhu lập tức sáng bừng, nụ cười cũng theo đó mà lan ra: “Chúng ta là đồng hương.”

Phu nhân Wilson cười càng tươi hơn: “Tôi cũng thấy cô rất có duyên.”

“Phu nhân lấy chồng nước ngoài chắc nhớ quê lắm nhỉ?”

“Phải đó.” Phu nhân Wilson thở dài khe khẽ rồi cười: “Đi đâu cũng không bằng Việt Nam.”

Diệp Nhu lập tức bắt lấy mạch cảm xúc ấy, giọng nói mềm mại: “Vậy thì càng phải ngồi cùng bàn rồi. Tôi rất muốn nghe phu nhân kể thêm về chuyện này.”

Phu nhân Wilson vui vẻ gật đầu liên tục: “Được được, vậy hai người ngồi cùng chúng tôi đi.”

Diệp Nhu khẽ cong môi, liếc Ngụy Nghiêm một cái đầy đắc ý, thấy chưa, cơ hội tới rồi.

Cô buông tay anh, xoay người bước về phía bàn của vợ chồng Wilson.

Khoảng cách vừa tách ra.

Ngụy Nghiêm chậm lại nửa nhịp.

Ánh mắt anh hạ xuống, dừng nơi bàn tay vừa bị cô buông ra.

Giây lát sau, anh nhấc tay lên, bước theo cô, từng bước chậm rãi, trầm ổn.