Ánh mắt Ngụy Nghiêm hạ xuống tập hồ sơ trước mặt, ngón tay thon dài lật sang một trang.
“Thời gian còn hai mươi tám phút.”
Anh nói không ngẩng đầu: “Cô có thể bắt đầu.”
Diệp Nhu hừ một tiếng, bước tới ngồi đối diện anh, đợi cô chinh phục được anh xem.
“Ngụy tổng, tôi đến đây thay mặt cô Hoan Chi, muốn trao đổi với anh về phương án thiết kế cho khu dự án phía Bắc…”
Sau đó Diệp Nhu đem những thông tin được soạn sẵn trao đổi với Ngụy Nghiêm, nếu không phải cô cũng học thiết kế kiến trúc lại thêm Diệp Thị cũng thuộc lĩnh vực bất động sản có khi đã múa rìu qua mắt thợ.
Diệp Nhu nói đến khô cả họng, hoàn toàn tập trung vào dự án trong tay, đến cả ngẩng đầu cũng không có.
Nguỵ Nghiêm thong thả ngồi nghe, ánh mắt anh cúi xuống chỉ thấy hàng mi dài của Diệp Nhu rung rinh nhẹ, sóng mũi cao cùng đôi môi đỏ nhỏ nhắn đang thao thao bất tuyệt.
“Giám đốc Ngụy, chỗ này…”
Đang lúc Diệp Nhu muốn đứng lên di chuyến sang ghế cạnh Ngụy Nghiêm tạo cơ hội tiếp xúc gần thì đột ngột điện thoại trong túi anh đổ chuông.
Nguỵ Nghiêm giơ nhẹ tay ám chỉ đợi anh vài giây, Diệp Nhu lập tức im lặng.
Là ai phá đám cô thế?
Nguỵ Nghiêm lấy điện thoại từ trong túi ra đến lúc nhấc máy, mỗi cử chỉ đều thoát tục.
Ánh sáng từ khung cửa kính sát sàn rọi vào, nghiêng nghiêng phủ lên gương mặt thanh lãnh ấy một tầng hào quang mỏng.
Trong khoảnh khắc, Diệp Nhu thậm chí còn thấy như trên đầu Ngụy Nghiêm có cả vòng sáng của thiên thần.
Thần linh.
Người phàm nào lại có khí chất như vậy?
Gặp Ngụy Nghiêm rồi, Diệp Nhu mới nhận ra những người đàn ông cô từng gặp trước đây, so ra chẳng qua cũng chỉ là phàm nhân tục thế.
“Tôi sẽ đến trong năm phút nữa.”
Giọng Ngụy Nghiêm trầm thấp vang lên qua điện thoại.
Hình như là có việc gấp.
Anh cúp máy, ánh mắt chuyển sang Diệp Nhu, giọng nói không mang theo bất kỳ cảm xúc.
“Về dự án, tôi đã nắm rõ. Tống Ân sẽ gửi bản chỉnh sửa hoàn chỉnh cho cô Hoan. Cô có thể về.”
Hả?
Diệp Nhu sững người.
Mới có mười bảy phút, còn mười ba phút của cô đâu?
“Giám đốc Ngụy.” Cô vội lên tiếng: “Dự án lớn như vậy sao có thể nói xong nhanh thế được? Chúng ta vẫn còn mười ba phút.”
Ngụy Nghiêm liếc nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng đến mức gần như không tồn tại.
Anh không trả lời, chỉ bước ngang qua cô, thẳng hướng ra ngoài.
Bị phớt lờ hoàn toàn.
Được lắm, đóa hoa cao lãnh.
Diệp Nhu lập tức đuổi theo.
Ngoài hành lang, Tống Ân đã chờ sẵn. Thấy Ngụy Nghiêm bước ra, anh ta vội tiến lên.
“Xe đã chuẩn bị xong, giám đốc. Bây giờ đi, năm phút nữa có thể đến nơi.”
Ngụy Nghiêm chỉ “ừm” một tiếng.
Diệp Nhu như biến thành không khí.
Cô nhìn theo bóng lưng cao lớn kia, vừa định bước tiếp thì đã bị Tống Ân giơ tay chặn lại.
“Cô Diệp, giám đốc có việc bận đột xuất. Dự án phía Bắc, cô cứ trao đổi lại với tôi.”
Diệp Nhu không cam tâm, kéo nhẹ tay áo Tống Ân, giọng nói hạ thấp, mềm đi mấy phần.
“Nếu tôi làm không tốt sẽ bị trừ lương, cô Hoan nổi giận thì người chịu trận cũng là tôi. Anh là thư ký, chắc hiểu cảm giác đó chứ?”
Nói xong, cô còn cố ý chớp mắt, ánh nhìn mang theo vài phần tội nghiệp.
Tống Ân thoáng lúng túng.
Nhưng Ngụy Nghiêm trong công việc vốn cầu toàn.
Thấy anh ta chần chừ, Diệp Nhu lập tức thuận thế tiến thêm một bước.
“Rốt cuộc là chuyện gì mà khiến giám đốc của anh gấp gáp như vậy?”
Tống Ân do dự giây lát rồi nói: “Chủ tịch và phu nhân Wilson của tập đoàn W.S bên Úc đang ở thành phố Z. Giám đốc phải đi gặp họ trước khi họ rời đi.”
Wilson?
Diệp Nhu hơi nheo mắt: “Là Liam Wilson đúng không?”
Cô cong môi cười nhẹ tiếp lời: “Để tôi đi cùng đi. Có lẽ tôi giúp được.”
Tống Ân: “?”
Anh ta còn chưa kịp phản ứng thì Diệp Nhu đã bước nhanh theo sau Ngụy Nghiêm, ung dung đi vào thang máy.
Không gian chật hẹp lập tức bị khí lạnh bao trùm.
Ngụy Nghiêm nghiêng mắt nhìn sang Diệp Nhu đang đứng bên cạnh mình.
Tống Ân hít một hơi, vội vàng theo vào, đưa tay ấn xuống tầng trệt.
“Cô Diệp nói có thể hỗ trợ trong buổi gặp gỡ với phía Wilson.” anh ta hơi ngập ngừng lo sợ Ngụy Nghiêm sẽ không vui
May mà trên gương mặt Ngụy Nghiêm không có bất kì biểu cảm nào thậm chí một cái nhếch mày cũng không có.
Thang máy lặng lẽ đi xuống.
Ngụy Nghiêm không đáp ngay, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt Diệp Nhu rất ngắn.
Diệp Nhu nghiêng đầu, nụ cười không hề thu lại.
“Tôi từng làm trợ lý dự án cho kiến trúc sư hợp tác trực tiếp với Liam Wilson.”
Cô dừng một chút, ánh mắt cong cong: “Ông ấy rất ghét những cuộc đàm phán khô khan.”
Thang máy dừng lại.
Ngụy Nghiêm thu hồi ánh nhìn, chỉ nói một câu ngắn gọn: “Lên xe.”
Diệp Nhu khẽ mỉm cười: “Tới ngay.”
Cô theo sát Ngụy Nghiêm bước ra ngoài.
Tiếng giày da của anh vang trên nền đá cẩm thạch, dứt khoát và lạnh lẽo, mỗi bước đều mang theo khí thế áp bức khiến người khác vô thức phải tránh đường.
Chiếc Pagani màu đen đã đậu sẵn trước trụ sở Ngụy Thị, Tống Ân nhanh tay mở cửa sau.
Không gian trong xe phảng phất mùi gỗ lạnh.
Diệp Nhu ngồi bên cạnh Ngụy Nghiêm, cô như vô tình điều chỉnh tư thế, mỗi cử động đều mềm mại, vừa khéo rơi vào góc nhìn thuận lợi nhất của người đối diện.
Tóc dài trượt qua bờ vai, ánh đèn ngoài cửa kính lướt qua làn da trắng mịn, làm nổi bật đường nét thanh tú nơi gương mặt.
Thế nào, tiên nữ hạ phàm như vậy cũng phải liếc nhìn một cái chứ?
Diệp Nhu còn đang thầm đắc ý thì vừa ngẩng đầu lên đã thấy Ngụy Nghiêm cúi mắt nhìn màn hình điện thoại, vẻ mặt lạnh nhạt, tập trung tuyệt đối.
Diệp Nhu: “…”
Mỹ nhân ngồi ngay bên cạnh, anh đến một cái liếc cũng keo kiệt không cho.
Trong lòng cô khẽ hừ một tiếng, cuối cùng ngồi ngay ngắn lại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cô phồng má, vẻ bất mãn hiện rõ.
Nếu không vì một tỷ, xem cô có thèm ở đây không?
Diệp Nhân chết tiệt, cô phải tăng tiền lên mới được.
Ngụy Nghiêm tắt điện thoại.
Khi anh ngẩng đầu nhìn sang, vừa hay bắt gặp dáng vẻ ấy của cô, má phồng nhẹ, môi mím lại, ánh mắt xa xăm như thể đang giận dỗi ai đó.
Giống một chiếc bánh bao sữa mềm mại.
Trong khoảnh khắc, cổ họng Ngụy Nghiêm bỗng khô đi, yết hầu khẽ trượt xuống một cái rất nhanh.
Anh dời mắt đi, ánh nhìn lại rơi thẳng về phía trước.