Khi xe dừng ở biệt phủ của Ngụy Nghiêm, anh để Diệp Nhu xuống xe.
Đầu óc cô mơ màng, cả người mềm nhũn như không còn sức chống đỡ.
Ngụy Nghiêm đỡ lấy cô, hai người gần đến mức chỉ cần khẽ nhúc nhích cũng sẽ chạm vào hơi thở của anh.
Khuôn mặt nhỏ nhắn bị hôn đến đỏ bừng, sắc đỏ lan từ gò má xuống tận cổ, men say và cảm xúc đan xen khiến ý thức cô rối loạn chỉ biết ngây ngốc làm theo bản năng.
Quần áo Diệp Nhu hơi xộc xệch, cổ áo lệch đi một chút, lộ ra làn da trắng mịn đang nóng lên từng tấc.
Ngụy Nghiêm ôm lấy cơ thể mềm mại của Diệp Nhu, quả thật giống như cô nói, ngực to, eo nhỏ, mềm mại chỉ cần chạm qua sẽ như bị điện giật tê dại.
Diệp Nhu vừa bị hôn, trong lòng còn chưa hết rối loạn chỉ là thấy cánh cửa lớn trước mặt cộng thêm khí tức áp đảo quá lớn từ người đàn ông, cô chợt thấy sợ hãi mà giãy giụa.
Ngụy Nghiêm thoáng cau mày, ôm chặt lấy vòng eo cô hơn: “Yên phận đi.”
Diệp Nhu hoang mang, tuy rằng cô say nhưng bản năng sinh tồn lúc nào cũng phát huy hết năng suất, báo động bảo cô tốt nhất nên tránh xa Ngụy Nghiêm.
“Anh… anh không phải… không thích phụ nữ sao?”
Ngụy Nghiêm… ?
Bên tai Diệp Nhu thoáng nghe tiếng hừ lạnh, toàn thân cô mềm nhũn, yếu ớt tựa như không còn chút sức lực nào, mọi cử động chỉ là những phản xạ nhỏ nhoi, vài cái khẽ co chân theo bản năng, nhẹ đến mức chẳng thể tạo nên chút khoảng cách.
Ý thức Diệp Nhu mơ màng, cô lẩm bẩm chửi ai đó là đồ xấu xa lại khóc bản thân quá không có tiền đồ vì tiền mà đi bán nhan sắc.
Ngụy Nghiêm càng nghe sắc mặt càng u ám, con ngươi lan tràn sắc đen, anh im lặng để cho cô làm loạn, cuối cùng bế thẳng đi vào nhà.
Tống Ân nhanh nhẹn cho người làm về hết chừa lại không gian cho hai người.
Diệp Nhu cứ nói mê sảng không rõ ràng nhưng Ngụy Nghiêm nghe ra là cô vì tiền mà bán sắc.
Bán cho ai?
Cô thiếu tiền đến mức đó sao?
Anh vừa bế cô, đôi mắt lạnh lùng quan sát từng chuyển biến trên gương mặt nhỏ kia, thanh âm nghiến răng phát ra lạnh lẽo.
“Diệp Ôn Nhu, em đòi bán cho ai? Trêu đùa tôi rồi lại muốn trốn?”
Nói rồi anh cúi xuống cắn đôi môi đỏ mọng của Diệp Nhu như trừng phạt, cô nức nở một tiếng, khó chịu đẩy anh ra.
Lên đến phòng, Ngụy Nghiêm mở cửa sau đó cong chân ra sau đóng sầm lại.
Diệp Nhu lờ mờ nhìn khung cảnh căn phòng rộng lớn xa lạ, hơi thở cùng mùi hương đầy tính xâm lược của Ngụy Nghiêm bao trùm lấy cô khiến cô co rút sợ hãi.
Cô có cảm giác bản thân sắp bị anh mổ xẻ.
“Hức ~ không muốn… về nhà…”
Ngụy Nghiêm đặt Diệp Nhu lên giường, anh bật đèn ngủ trong phòng chỉ trong chốc lát ánh vàng ấm áp đã phủ lên toàn bộ ngóc ngách.
Diệp Nhu nằm trên giường, mái tóc mai xoăn rối, lòa xòa dính vào gương mặt nhỏ vẫn còn ửng hồng.
Đôi môi ẩm ướt bị cắn đến đỏ au, khóe mắt vương nước, chóp mũi cũng đỏ bừng, trông như vừa khóc xong, mong manh đến mức khiến người ta sinh ra ý đồ xấu xa.
Ngụy Nghiêm tháo cà vạt, dứt khoát cởi luôn chiếc đồng hồ sang trọng trên cổ tay, tiện tay đặt sang một bên.
Anh cúi người xuống, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy cô, hai cánh tay chống hai bên như dựng lên một chiếc l*иg vô hình, khóa chặt đường lui.
“Diệp Ôn Nhu, tỉnh táo chưa?” giọng anh trầm dục
Ngụy Nghiêm cúi nhìn cô từ trên cao, ánh mắt tối đến mức gần như nguy hiểm.
Diệp Nhu lắc đầu theo bản năng, cố gắng níu lại chút lý trí mong manh còn sót lại nhưng men rượu đã len lỏi khắp cơ thể, làm ý thức cô chậm chạp, rối loạn.
Trước mắt chỉ còn lại gương mặt anh gần trong gang tấc, hơi thở nóng rực áp sát khiến tim cô đập loạn nhịp không cách nào khống chế.
“Bây giờ trả lời tôi.”
Anh cúi thấp hơn một chút, giọng nói gần như dán vào tai cô: “Em định bán mình cho ai?”
“Hở?”
Diệp Nhu mờ mịt chớp mắt, đầu óc quay cuồng vì men rượu.
Câu hỏi kia lọt vào tai chậm chạp, rời rạc.
Bán…
Cô lắc đầu, giọng mềm đi: “Không biết… không phải anh.”
Ngụy Nghiêm đưa tay véo nhẹ má cô, động tác không đau nhưng mang theo áp lực không cho phép né tránh.
“Kẻ đó cho em bao nhiêu tiền?”
Bao nhiêu?
Diệp Nhu cho rằng Ngụy Nghiêm nói về trao đổi giữa cô với Diệp Nhân, cô thành thật đáp.
“Một tỷ.”
“Chỉ một tỷ?” Mày anh lập tức nhíu chặt
Cái gì mà chỉ một tỷ?
Diệp Nhu chu môi, giọng nhè nhè đầy bất mãn: “Rất nhiều đó…”
Ngụy Nghiêm dùng ba ngón tay kẹp lấy cằm cô, buộc cô phải ngước lên nhìn mình.
“Tôi cho em ba tỷ trả ơn, em không nhận. Diệp Ôn Nhu, rốt cuộc là em ngốc, hay là tham quá?” Giọng anh trầm xuống, mang theo ý lạnh rõ rệt
Nhận một tỷ của người khác thì cô dám gật đầu còn ba tỷ anh đưa để trả ơn cho W.S, cô lại thẳng thừng từ chối.
Trong mắt Ngụy Nghiêm, điều đó chỉ có một cách giải thích.
Cô không phải không cần tiền mà là tham vọng lớn hơn.
Từ chối ba tỷ rõ ràng, để rồi vòng vo tiếp cận anh chẳng qua là muốn đổi lấy thứ có giá trị hơn nhiều so với tiền mặt.
Ánh mắt anh trầm hẳn xuống.
Người ngoài nhìn vào, ai cũng sẽ nghĩ Diệp Nhu bỏ qua ba tỷ trước mắt để đổi lấy việc được Ngụy Nghiêm để tâm, sau đó từng bước “thu hoạch” nhiều hơn con số ấy gấp bội.
“Đã nhắm vào tiền của tôi, vậy tôi cho em. Nhưng tiền này cầm rồi, em chỉ được phép là người của tôi.”
Trong nhận thức của Ngụy Nghiêm, Diệp Nhu chính là kiểu con gái nghèo, ham tiền, mục tiêu rõ ràng nhắm vào tiền của anh.
Mà tiền là thứ anh không bao giờ thiếu.
Nếu cô muốn lợi dụng anh, anh không ngại để cô lợi dụng.
Tính toán thế nào, anh cũng không thiệt.
“Em bán cho tôi, mỗi tháng những thứ em nhận được sẽ gấp mấy lần một tỷ kia.”
Diệp Nhu hoàn toàn không biết chỉ vì vài câu nói trong cơn say, cô đã tự tay đẩy mình vào miệng sói.
Ngụy Nghiêm không cho cô bất kỳ khoảng trống nào để né tránh.
“Em bán không?”