Chương 19: Ghét tôi vậy thích ai?

Ngụy Nghiêm chỉ biết Diệp Nhu sống ở chung cư Gia Ngọc, còn cụ thể là tầng nào, căn hộ nào thì anh hoàn toàn không rõ.

Giữa lúc cô say đến mức không thể nói nổi một địa chỉ hoàn chỉnh, anh cũng không thể gọi người khác thay mình đưa cô về.

Vì thế, bất đắc dĩ, anh trở thành “người tốt”, đưa cô về chỗ của mình.

Trên xe, Diệp Nhu dựa vào ngực Ngụy Nghiêm.

Trán cô khẽ cọ vào ve áo vest phẳng phiu, hơi thở mang theo men rượu nóng rực, đứt quãng, từng nhịp từng nhịp phả lên cổ áo anh.

Lông mi dài run run, bóng đổ lay động trên gò má ửng hồng, mềm mại đến mức không có chút phòng bị.

Ngụy Nghiêm cúi mắt nhìn cô.

Khi tỉnh táo, cô luôn giương móng vuốt, cười ngọt nhưng ánh mắt sắc sảo, từng bước từng bước tiến sát anh, không hề che giấu dã tâm trêu chọc.

Còn lúc này, trong vòng tay anh, cô mềm đến mức chỉ cần anh buông lỏng một chút thôi, dường như sẽ tan ra ngay.

Yết hầu anh khẽ chuyển động.

“Diệp Ôn Nhu.” Anh gọi tên cô, giọng thấp hơn một chút

“Ừ…” Cô đáp rất khẽ, hơi thở vô thức quấn lấy anh

Diệp Nhu ngửa cổ, đôi mắt mờ mịt mở ra.

Khi nhận ra người trước mặt là Ngụy Nghiêm, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác ấm ức không rõ nguyên do.

Giống như vừa bị bắt nạt, lại giống như tìm được chỗ dựa.

Cô cau mày, giọng nói mang theo men say: “Sao… lại là anh…”

Ngụy Nghiêm nhìn cô, ánh mắt trầm xuống.

Một tay anh đặt sau lưng cô giữ rất chắc, không cho cô trượt đi dù chỉ nửa phân.

“Không muốn là tôi?”

Diệp Nhu gật đầu, tóc khẽ cọ vào cằm anh, giọng nói mềm đi vì men say: “Ngụy Nghiêm… đồ mặt lạnh… tôi ghét anh…”

Ánh mắt Ngụy Nghiêm tối hẳn xuống.

Anh cúi đầu, khóa chặt gương mặt nhỏ nhắn trước mặt, ngón tay nâng cằm cô lên.

“Ghét tôi vậy thích ai? Lân Hiên Phong?”

Diệp Nhu bị buộc phải ngước lên, đôi mắt mờ mịt chạm vào ánh nhìn sắc lạnh kia.

Cô muốn phản bác nhưng lời ra đến môi lại hóa thành một tiếng thở khẽ.

Ngụy Nghiêm nhìn phản ứng ấy, khoé môi khẽ nhếch lên, không phải cười.

“Diệp Ôn Nhu, lúc tỉnh táo thì trêu tôi, lúc say lại nói ghét tôi.”

Ngón tay anh siết nhẹ hơn nơi cằm cô, đủ để cô cảm nhận rõ sự tồn tại của mình trong tay anh.

“Em rốt cuộc muốn gì, hửm?”

Diệp Nhu mở mắt, cố gắng nhìn Ngụy Nghiêm.

Gương mặt người đàn ông trước mắt đẹp đến mức quá đáng, đường nét sắc lạnh, ánh nhìn đen thẫm chỉ cần đứng yên cũng đủ khiến người khác nảy sinh ý nghĩ phạm tội.

“Hôn…” Giọng cô nhỏ, mơ hồ, như nói với chính mình

Ngụy Nghiêm: “?”

Diệp Nhu rướn người đem môi áp lên môi Ngụy Nghiêm, hai môi cọ xát vào nhau như chuồn chuồn lướt nước, chỉ một cái chạm ngắn ngủi, men rượu còn đọng nơi khóe môi rồi cô lập tức rụt người về, nở nụ cười ngốc nghếch, vô tội.

Không gian trong xe lập tức im lặng.

Tống Ân lập tức kéo màn chắn lên.

Toàn bộ lý trí trong Ngụy Nghiêm như bị ai đó đẩy sát mép vực.

Bởi vì là anh nên anh vẫn kịp giữ lại ranh giới.

Nhưng cũng chính vì là anh, người đã kìm nén quá lâu nên cú chạm vừa rồi đủ để châm lửa.

Ánh mắt Ngụy Nghiêm tối sầm, ngón tay đang giữ cằm cô khẽ nhéo một cái khiến Diệp Nhu khẽ run lên.

Anh cúi xuống, khoảng cách bị ép ngắn đến mức hơi thở hai người giao nhau, nóng rực và hỗn loạn.

“Diệp Ôn Nhu.” Giọng anh thấp đến khàn

Diệp Nhu chớp mắt, hàng mi run run, ngoan ngoãn ưm một tiếng, giống như hoàn toàn không nhận ra mình vừa gây ra chuyện gì.

Ánh mắt Ngụy Nghiêm càng thêm u ám.

Anh hít sâu một hơi như cố ép thứ đang dâng lên trở lại đáy lòng.

Không gian trong xe kín đến ngột ngạt, nhiệt độ dường như tăng vọt trong chớp mắt.

Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, yết hầu khẽ chuyển động.

“Hôn như vậy, không ai dạy em thế nào mới gọi là đúng sao?”

Aanh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm xuống mang theo ý vị nguy hiểm rõ rệt.

Ngụy Nghiêm nhìn cô thêm một giây nữa, anh cúi xuống.

Bàn tay đặt sau gáy Diệp Nhu siết lại, giữ rất chắc, buộc cô ngửa mặt lên.

Nụ hôn rơi xuống, mạnh mẽ và dứt khoát.

Hơi thở anh phủ lên cô mang theo mùi rượu nhàn nhạt và khí tức quen thuộc khiến người ta không thể né tránh.

Diệp Nhu khẽ run lên, đầu óc trống rỗng trong khoảnh khắc chỉ có thể ngửa cổ tiếp nhận nụ hôn của Ngụy Nghiêm.

Môi anh nóng hơn cô tưởng, áp xuống rất sâu như đang trừng phạt lại như đang dịu dàng nâng niu.

Đôi môi cô thật mềm mại.

Ngụy Nghiêm cạy hàm răng trắng đều của Diệp Nhu ra, đầu lưỡi chui vào trong khoang miệng khuấy đảo, quấn lấy lưỡi của cô còn vương lại mùi rượu nhàn nhạt.

Diệp Nhu bị hôn đến thở không nổi, đôi mắt mơ màng, nụ hôn của Ngụy Nghiêm vừa sâu vừa khí thế giống như không cho cô có cơ hội thoát ra.

“Ưm…”

Môi lưỡi hai người quấn quýt lấy nhau, Ngụy Nghiêm hút hết mật ngọt của Diệp Nhu, hơi thở cả hai hòa quyện, cơ thể gần như dán chặt vào nhau.

Diệp Nhu bị cuốn theo, đầu óc mơ hồ, hai tay vô thức túm lấy ve áo anh.

Men say và nhiệt độ của người đàn ông trước mặt hòa vào nhau, khiến tim cô đập loạn nhịp.

Ngụy Nghiêm có thể cảm nhận được sự mềm mại trong l*иg ngực mình, bộ ngực cô áp lên ngực anh chỉ cần cúi xuống sẽ mơ hồ thấy được bộ ngực đầy đặn bên trong lớp áo.

Khi Ngụy Nghiêm buông Diệp Nhu ra, từ khóe môi hai người còn kéo ra sợi chỉ bạc lấp lánh.

Vừa rồi cô vốn đã không còn tỉnh táo, nụ hôn mang theo cảm xúc mãnh liệt ấy như một đợt sóng ập tới khiến đầu óc cô choáng váng.

Sắc đỏ trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhanh chóng lan ra, đỏ bừng đến tận vành tai.

Đôi mắt cô lờ mờ, phủ một tầng nước mỏng, hàng mi run rẩy không yên.

Ngụy Nghiêm bị dáng vẻ này giữ chặt ánh nhìn.

Ánh mắt anh tối xuống rõ rệt giống như một sợi dây căng đến cực hạn chỉ cần thêm một chút nữa là sẽ đứt.

“Học được cách hôn chưa?”

Diệp Nhu: “???”