“Cái gì? Tiếp cận cua đổ Ngụy Nghiêm á? Là vị giám đốc trẻ tài giỏi được giới doanh nhân ca ngợi là thiên tài hiếm có đó hả?”
Tiếng hét của Hoan Chi vang lên trong điện thoại, lớn đến mức khiến Diệp Nhu đang nằm đắp mặt nạ thư giãn cũng phải giật mình.
Cô chẹp miệng, trong đầu bất giác hiện lên gương mặt quá mức xuất sắc của Ngụy Nghiêm trên những bản tin từng xem.
“Cậu làm gì mà phản ứng dữ vậy?”
“Tiểu Ôn Nhu, không phải tớ nói đâu.”
Hoan Chi hạ giọng nhưng vẫn không giấu nổi kích động: “Ngụy Nghiêm đó tuổi trẻ tài cao, đời tư sạch sẽ đến mức đáng sợ. Nghe nói có không ít cô gái từng tiếp cận anh ta nhưng người thì bị từ chối thẳng, người thì còn chưa kịp nói câu thứ hai đã bị thư ký mời ra ngoài.”
Diệp Nhu khẽ “ồ” một tiếng.
“Nghe như thể anh ta không có hứng thú với con người vậy.”
“Không phải không có hứng thú.” Hoan Chi phản bác ngay: “Mà là cao không với tới. Người ta còn gọi anh ta là đóa hoa cao lãnh của giới tài chính đấy.”
Diệp Nhu im lặng vài giây.
Dưới lớp mặt nạ mát lạnh, khóe môi cô khẽ cong lên như vừa nảy ra ý nghĩ gì đó.
Diệp Nhu tháo mặt nạ xuống, ngồi dậy, ánh mắt trong veo nhưng ẩn chút tinh quái.
“Cậu phải tin vào bạn cậu chứ?”
Ở đầu dây bên kia, Hoan Chi thở dài một hơi thật dài.
“Tiểu Ôn Nhu à, chúc cậu đừng bẽ mặt quá.”
Diệp Nhu cười híp mắt: “Yên tâm, tớ đẹp là nhờ da mặt dày đó.”
Hoan Chi: “…”
“Cậu chỉ cần giúp tớ diễn vai này thôi. Xong việc, tớ có tiền đi du lịch với cậu. Sẽ không cần chạy qua ở nhờ nhà cậu nữa.”
Hoan Chi: “…”
Ở đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
Rồi Hoan Chi bật cười bất lực: “Được rồi, coi như tớ nợ cậu từ kiếp trước.”
Diệp Nhu cong môi, nụ cười đắc ý.
~
Diệp Nhu đã dành trọn ba ngày để tìm hiểu về Ngụy Nghiêm.
Ngoài những thành tích lẫy lừng thời đi học và chuỗi chiến công khi bước vào thương trường, cuộc đời người đàn ông ấy sạch sẽ đến mức trống trải.
Không một mối tình được nhắc đến.
Không một tin đồn mập mờ.
Sạch đến mức khiến người ta phải nghi ngờ.
Diệp Nhu không nhịn được nghĩ thầm người này có khi nào thực chất là biếи ŧɦái, cố tình dựng nên hình tượng hoàn mỹ để dụ dỗ con gái nhà lành không?
Kèo này hình như chẳng thơm chút nào.
Nhưng tiền đã nhận trước một phần, giờ mà quay đầu thì Diệp Nhân không chỉ cào mặt mà có khi còn treo cổ cô lên mà tế trời.
Thôi thì liều một phen.
Để tiếp cận Ngụy Nghiêm, Diệp Nhu mượn thân phận trợ lý của Hoan Chi, người bạn thân kiêm kiến trúc sư trẻ đang nổi như cồn, cái tên mà các tập đoàn bất động sản đều đang tranh nhau mời gọi.
Chiếc váy lụa xanh ngọc mềm mại ôm lấy đường cong vừa đủ, mái tóc dài uốn lượn buông xõa hai bên vai, làn da trắng mịn nổi bật dưới ánh nắng.
Trên tay là chiếc túi xách thời thượng, dáng vẻ đoan trang, thanh lệ, đúng chuẩn một tiểu thư khuê các được nuông chiều từ bé.
Không hợp lắm.
Nhìn kiểu gì cũng không giống trợ lý.
Diệp Nhu trầm ngâm hai giây rồi tự thuyết phục bản thân.
Không sao. Đẹp là được.
Dựa vào nhan sắc này, khí chất thanh nhã thoát tục thế này Ngụy Nghiêm thật sự có thể không liếc mắt sao?
Càng nghĩ, Diệp Nhu càng cảm thấy tự tin.
Khóe môi cong lên, trong mắt lấp lánh ý cười.
“Cô Diệp, mời cô đi theo tôi.”
Tống Ân — thư ký riêng của Ngụy Nghiêm bước tới, giọng nói lịch sự mở lời.
Diệp Nhu hồi thần, đứng dậy, khẽ mỉm cười đáp lễ.
“Phiền anh rồi.”
Tống Ân dẫn cô đi về phía thang máy, vừa bước vừa nói: “Hôm nay lịch trình của giám đốc khá kín, ngài ấy chỉ có thể dành ra ba mươi phút. Cô Diệp tranh thủ thời gian.”
Diệp Nhu khẽ nhướng mày.
Tống Ân liếc nhìn cô qua gương, ánh mắt thoáng dừng lại một giây rồi nhanh chóng dời đi.
Trong lòng anh ta âm thầm ghi nhận vị trợ lý này hình như hơi quá mức nổi bật.
“Giám đốc không thích lãng phí thời gian.” Tống Ân nhắc nhở thêm: “Hy vọng cô Diệp đi thẳng vào vấn đề.”
Diệp Nhu đáp khẽ, ánh mắt cong cong: “Tôi biết rồi.”
Tầng cao nhất.
Cả một tầng rộng rãi, tông màu lạnh, ánh sáng dịu nhưng sắc nét giống hệt khí chất của chủ nhân nơi này.
Tống Ân dẫn Diệp Nhu đến trước cửa phòng làm việc, gõ nhẹ hai tiếng, rồi đẩy cửa ra.
“Giám đốc, trợ lý của cô Hoan đã đến.”
Bên tai Diệp Nhu vang lên một tiếng “ừm” trầm thấp, ngắn gọn.
Cô nở nụ cười đoan trang, chậm rãi bước vào.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại phía sau, Diệp Nhu bỗng cảm thấy nhiệt độ xung quanh như hạ xuống vài độ.
Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc khẽ ngẩng đầu nhìn thẳng Diệp Nhu.
Cô nhìn đến mức suýt nữa thì quên mất mình đang ở đâu.
Đẹp trai còn hơn cả trên ti vi, báo chí, là người đẹp nhất từ trước đến nay Diệp Chi từng gặp.
Ngụy Nghiêm khiến người ta vừa nhìn đã choáng ngợp, càng nhìn càng không rời mắt.
Ngũ quan hài hòa, đường nét tuấn tú bất phàm, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi mím lại mang theo vẻ lạnh nhạt tự nhiên.
Đôi mắt anh đen sâu, ánh nhìn trầm ổn, giống như mặt biển đêm tĩnh lặng nhưng ẩn giấu sóng ngầm, chỉ cần nhìn lâu hơn một giây cũng đủ khiến người ta sinh ra cảm giác bị nuốt chửng.
Áo sơ mi trắng bên trong vest đen sang trọng, lộ ra cổ tay thon dài xương khớp rõ ràng, tự nhiên toát ra khí chất khiến người khác phải giữ khoảng cách.
Trên cổ tay anh là chiếc đồng hồ nhìn qua tưởng đơn giản nhưng người hiểu mới biết nó đủ mua mấy căn hộ cao cấp giữa trung tâm.
Đồng hồ Breguet.
Ngụy Nghiêm nhìn Diệp Nhu, gương mặt vẫn lạnh nhạt, không hề gợn sóng.
Anh đứng lên đi về phía bàn sô pha trong phòng ngồi xuống.
“Chúng ta đã bắt đầu được hai phút.”
Diệp Nhu: “…”