Chương 18: Về với tôi

Đến khi Hoan Chi kết thúc cuộc trò chuyện với Lân Hiên Phong, quay đầu lại mới giật mình nhận ra Diệp Nhu đã ngà ngà say.

“Tiểu Ôn Nhu, sao cậu lại uống rượu?” Hoan Chi cau mày

Trước giờ Diệp Nhu gần như không đυ.ng tới đồ có cồn, nhiều nhất cũng chỉ nhấp môi cho có lệ, hôm nay lại uống đến mức ý thức lơ mơ thế này, làm sao không lo cho được.

Diệp Nhu tựa đầu vào vai cô ấy, hơi nóng từ men rượu bốc lên khiến cô khó chịu.

Cô lắc đầu, giọng mơ hồ: “Tớ… tớ thấy mình như đang bay.”

Mọi người: “…”

Hoan Chi thở dài: “Không được rồi, để tôi đưa cô ấy về trước.”

Lân Hiên Phong vừa định đứng dậy giúp thì điện thoại trong túi bỗng reo lên.

Anh ta nghe máy, sắc mặt nhanh chóng trở nên nghiêm trọng, rõ ràng là có việc gấp.

Cúp máy xong, Lân Hiên Phong quay sang Hoan Chi.

“Nhà tôi có việc đột xuất. Thế này đi, Ngụy Nghiêm, cậu giúp tôi sắp xếp đưa hai người về an toàn.”

Ngụy Nghiêm đứng dậy.

Anh chỉnh lại cổ tay áo, động tác chậm rãi, bình thản đến lạnh lùng: “Được. Cậu về trước đi.”

“Vậy tôi đi trước.”

Lân Hiên Phong cầm áo vest, vội vàng rời khỏi phòng riêng.

Cửa khép lại.

Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở hơi nặng của Diệp Nhu.

Ngụy Nghiêm đưa mắt nhìn sang cô, ánh nhìn sâu và tối, giống như cuối cùng cũng không cần che giấu nữa.

Cô dựa nghiêng vào vai Hoan Chi, mái tóc mềm rũ xuống, gò má nhuốm hồng vì men rượu, đôi mắt nửa khép nửa mở, rõ ràng đã không còn tỉnh táo.

Cả người cô toát ra một vẻ mềm mại vô hại, trái ngược hoàn toàn với sự lanh lợi, chủ động thường ngày.

Ánh mắt Ngụy Nghiêm trầm xuống trong thoáng chốc.

“Để tôi.” Anh nói ngắn gọn

Hoan Chi vẫn chưa yên tâm: “Giám đốc Ngụy, cô ấy uống hơi quá, bình thường tửu lượng rất kém…”

“Ừ.” Ngụy Nghiêm đáp, giọng điềm nhiên đến lạnh: “Tôi sẽ đưa hai người về.”

Anh bước tới, cúi người xuống trước mặt Diệp Nhu.

Khoảng cách đột ngột bị kéo gần.

Mùi rượu nhàn nhạt hòa lẫn hương cơ thể quen thuộc tràn vào khứu giác, nóng và mơ hồ.

Gần đến mức chỉ cần cô nghiêng đầu thêm chút nữa, trán đã có thể chạm vào ngực anh.

Hơi thở Diệp Nhu mang theo men say, nóng và rối loạn, vô thức phả ra, quấn lấy người đứng trước mặt như một sợi tơ mềm mại không cách nào né tránh.

Ngụy Nghiêm nhìn cô rất lâu.

Lâu đến mức Hoan Chi bắt đầu thấy không khí có gì đó không đúng.

Diệp Nhu khẽ động, hàng mi run rẩy mở ra.

Trong tầm nhìn mờ nhòe, cô chỉ thấy một bóng người cao lớn quen thuộc, đường nét sắc lạnh thường ngày bị ánh đèn vàng làm dịu đi, lại càng trở nên nguy hiểm.

Ngụy Nghiêm khẽ cau mày nhưng không phải vì khó chịu mà là một cảm giác khó gọi tên lại rất rõ ràng.

Anh thu lại ánh mắt trước tiên, đứng thẳng người, giọng nói đã trở về vẻ bình tĩnh quen thuộc nhưng lạnh hơn một chút.

“Xe đã chuẩn bị xong.”

Ngụy Nghiêm quay sang Hoan Chi: “Tôi sắp xếp xe đưa cô về trước.”

Hoan Chi sững người: “Còn Diệp Nhu?”

“Cô ấy để tôi lo.”

Hoan Chi nhìn thoáng qua Diệp Nhu.

Cô gái kia đã gần như dựa hẳn vào lưng ghế, mí mắt khép hờ, ý thức mơ hồ, hoàn toàn không nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi.

Ngẫm nghĩ Ngụy Nghiêm trông đáng tin như vậy, Diệp Nhu cũng đang muốn tiếp cận anh, Hoan Chi do dự một giây, cuối cùng vẫn đồng ý.

“Vậy… làm phiền giám đốc Ngụy.”

Xe của Hoan Chi rời đi trước.

Ngụy Nghiêm quay người lại, Diệp Nhu vẫn đang được anh dìu, đầu hơi nghiêng, mái tóc mềm rũ xuống bờ vai, gò má đỏ hồng vì men rượu.

Cô khẽ cau mày, dường như không thoải mái, đầu ngón tay vô thức siết lấy vạt áo.

Ngụy Nghiêm cúi người, giọng trầm xuống rất thấp: “Diệp Ôn Nhu.”

Không có phản ứng.

Anh đưa tay ra, do dự trong tích tắc, rồi đặt lên cổ tay cô.

Da cô nóng hơn anh tưởng, mạch đập dưới đầu ngón tay yếu ớt nhưng rõ ràng như đang gõ vào thần kinh anh từng nhịp một.

Ngụy Nghiêm khẽ siết tay lại.

“Uống kém như vậy, ai cho cô uống nhiều thế?”

Diệp Nhu khẽ động, mi mắt run rẩy.

Cô nghiêng đầu về phía âm thanh quen thuộc, môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng chỉ thở ra một hơi rất nhẹ.

“Ngụy… Nghiêm…”

Hai chữ ấy rơi ra khỏi môi cô, mềm và mơ hồ, không có chút phòng bị.

Ngụy Nghiêm dừng lại.

Trong khoảnh khắc đó, thứ anh vẫn luôn kiểm soát, lý trí, ranh giới, khoảng cách đột nhiên trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Anh khom người xuống, một tay vòng qua lưng cô, tay kia đặt dưới đầu gối.

Diệp Nhu bị bế lên, theo phản xạ đưa tay túm lấy vạt áo anh.

Khoảng cách lập tức bị kéo gần, gần đến mức hơi thở hai người giao nhau, nhiệt độ chồng lên nhau không cách nào tránh né.

Ngụy Nghiêm cúi thấp đầu, trán gần như chạm vào mái tóc cô, giọng nói trầm xuống, mang theo một tầng cảnh cáo rõ ràng:

“Đừng động.”

Diệp Nhu ngoan ngoãn im lặng.

Cửa xe mở ra.

Ngụy Nghiêm đặt cô vào ghế sau, tay vẫn không rời cho đến khi chắc chắn cô đã tựa vững.

Anh đóng cửa xe, trong khoang xe kín, ánh đèn đường lướt qua từng mảng sáng tối.

Diệp Nhu khẽ cựa mình, đầu nghiêng về phía anh, giọng mơ hồ như đang hỏi chính mình.

“Về… nhà sao?”

Ngụy Nghiêm nhìn thẳng Diệp Nhu, cúi đầu đáp: “Ừ.”

Một nhịp dừng rất ngắn, anh nói tiếp.

“Về với tôi.”

Cảm giác nguy hiểm không tên lập tức dâng lên trong lòng Diệp Nhu.

Cô co người, cố ý né sang một bên.

Nhưng chưa kịp tránh xa, cổ tay đã bị giữ lại, cả người bị kéo sát vào l*иg ngực anh.

Mùi nước hoa quen thuộc hòa lẫn men rượu trong không gian hẹp lập tức bao trùm lấy hô hấp.

Nhiệt độ người đàn ông phía sau rõ ràng, cứng rắn, áp bức khiến men say trong người cô như bị đẩy lên thêm một tầng.

Diệp Nhu giật mình, giãy nhẹ theo phản xạ.

“Ngụy Nghiêm…”

Diệp Nhu ngẩng đầu nhìn anh, tầm nhìn mờ mịt, chỉ thấy đường nét quen thuộc kia gần đến đáng sợ.

Cô nuốt khẽ, giọng nhỏ đi: “Anh… anh làm tôi sợ.”

Ngụy Nghiêm nhìn cô rất lâu.

Ngón tay anh siết nhẹ hơn một chút, đủ để cô cảm nhận rõ sự tồn tại của mình trong vòng tay anh.

“Sợ?”

Giọng anh thấp xuống, áp sát bên tai cô.

“Nếu thật sự sợ, ban đầu đừng trêu tôi.”