Chương 17: Thành công đánh thức du͙© vọиɠ chiếm hữu của Ngụy Nghiêm

Sau vài cú đánh “thảm họa” của Diệp Nhu, cuối cùng cả nhóm cũng tạm dừng.

Nhân viên sân golf nhanh chóng tiến lại, đưa khăn lạnh và nước.

Diệp Nhu vừa ngồi xuống đã cảm thấy cổ tay hơi mỏi, vừa xoa vừa lẩm bẩm: “Golf đúng là môn thể thao của người giàu, đánh thì không nhiều mà mệt thì không thiếu.”

Lân Hiên Phong đưa cho cô một chai nước, giọng nói ôn hòa: “Uống chút nước đi.”

“Cảm ơn anh.” Diệp Nhu nhận lấy, nụ cười tự nhiên

Ở phía đối diện, Ngụy Nghiêm cũng ngồi xuống ghế đơn.

Anh tháo găng tay, đặt gậy sang một bên, Tống Ân lập tức bước tới, đưa chai nước đã chuẩn bị sẵn cho anh.

Diệp Nhu mở nắp chai, uống một ngụm nhỏ, ánh mắt lại như vô tình liếc sang phía đối diện.

Người đàn ông kia ngồi thẳng lưng, vai áo phẳng phiu không một nếp gấp, dáng vẻ nghiêm cẩn đến mức ngay cả lúc nghỉ ngơi cũng toát ra khí chất xa cách, lạnh nhạt như thể quanh người có một vòng cấm địa vô hình khiến kẻ khác không dám tùy tiện bước vào.

Cô thu hồi ánh mắt, quay sang Lân Hiên Phong, cố ý vén tóc.

“Anh Lân, tôi học tệ như vậy… có làm ảnh hưởng đến tâm trạng anh không?”

Hoan Chi ngồi bên cạnh trong lòng âm thầm giơ ngón cái, diễn đến mức này, Diệp Nhu đúng là trà xanh cấp độ cao.

Nếu đổi lại là đàn ông e rằng lúc này tim đã mềm đi quá nửa rồi.

Ngụy Nghiêm nghe vậy, mi mắt khẽ động, ánh nhìn lướt qua Diệp Nhu.

Mánh khóe nhỏ kia rõ ràng đến mức gần lộ liễu.

Quả nhiên, Lân Hiên Phong lập tức xua tay: “Sao có thể? Dạy cô Diệp là vinh hạnh của tôi.”

Diệp Nhu cười e thẹn, trong lòng lại quan sát phản ứng của người còn lại.

Đàn ông luôn có du͙© vọиɠ chiếm hữu, cô không tin, Ngụy Nghiêm thấy cô “ve vãn” Lân Hiên Phong sẽ không có động tĩnh gì.

Diệp Nhu âm thầm nhìn Ngụy Nghiêm chỉ thấy khoé môi anh nhếch lên một đường rất nhẹ.

Không hẳn là cười, càng không giống vui vẻ mà là một nụ cười lạnh pha chút trêu chọc kín đáo như đã nhìn thấu nhưng lười vạch trần.

Diệp Nhu cảm thấy khí thế tự tin ban đầu đều bị rút cạn.

“Tiểu Ôn Nhu, hay một lát cậu mời anh Lân ăn tối để trả ơn anh ấy dạy cậu đi.” Hoan Chi phối hợp tinh ý nháy mắt với Diệp Nhu

Diệp Nhu vốn đã có chút rầu rĩ, lại cho rằng chiêu trò này hoàn toàn không áp dụng được với Ngụy Nghiêm.

Cô thầm thở dài trong lòng, thuận miệng đáp: “Ừm… vậy lát tôi mời anh Lân đi ăn. Tôi biết nhà hàng này rất ngon.”

“Vậy được.” Lân Hiên Phong hào hứng gật đầu

Anh ta quay sang Ngụy Nghiêm, cười nói: “Vậy hôm nay tôi không uống rượu với cậu được rồi, hẹn hôm khác nhé.”

“Hai người có hẹn trước sao?” Hoan Chi chêm vào: “Hay đi chung luôn đi.”

Diệp Nhu theo phản xạ muốn ngăn lại.

Hôm nay cô đã đủ mất mặt rồi, chiêu trà xanh bị nhìn thấu, cô thật sự không muốn ngay cả đường lui cũng không còn.

“Thế…” Lân Hiên Phong có chút do dự

Diệp Nhu lén liếc sang Ngụy Nghiêm.

Thấy sắc mặt anh không đổi, cô còn tưởng anh sẽ từ chối.

Nào ngờ, Ngụy Nghiêm buông chai nước đặt lên bàn, phát ra một tiếng khẽ.

Thanh âm trầm khàn vang lên, bình thản: “Được.”

Diệp Nhu: Hả?

Diệp Nhu không biết, cô đã thành công đánh thức du͙© vọиɠ chiếm hữu của Ngụy Nghiêm.

~

Mọi người di chuyển đến một nhà hàng cao cấp ngay trung tâm thành phố.

Xe dừng trước lối vào phủ đèn vàng ấm, lớp kính lớn phản chiếu ánh chiều tà còn sót lại, cả tòa nhà trông như được bao phủ trong một tầng ánh sáng dịu dàng mà xa xỉ.

Không gian nơi này yên tĩnh, kín đáo.

Bàn ăn dài bằng gỗ sẫm màu, ánh đèn treo thấp tỏa xuống vừa đủ sáng, mùi rượu vang và thức ăn hòa quyện.

Diệp Nhu ngồi xuống bên cạnh Hoan Chi, đối diện là Ngụy Nghiêm và Lân Hiên Phong.

Diệp Nhu chỉ lẳng lặng ngồi ăn, lâu lâu nhấp môi một ngụm rượu.

Tửu lượng của Diệp Nhu vốn rất kém. Bình thường cô gần như không đυ.ng đến đồ uống có cồn, dù chỉ là trái cây lên men, một ly cũng đủ khiến làn da trắng mịn ửng hồng.

Thế nhưng hôm nay, có lẽ vì ánh mắt của người đối diện quá mức áp bức, cô lại vô thức uống hết ngụm này đến ngụm khác, ban đầu là nhấp môi, sau đó chẳng còn phân biệt được lớn nhỏ.

Diệp Nhu mọi khi hoạt bát, ồn ào, lúc này lại yên lặng hiếm thấy, ngoan ngoãn ngồi một chỗ.

Ngụy Nghiêm nhìn thoáng qua, còn tưởng cô đang giữ ý.

Nhưng không phải với anh mà là với Lân Hiên Phong.

Khóe môi Ngụy Nghiêm khẽ nhếch lên, nụ cười rất nhạt, anh đẩy ly rượu về phía Diệp Nhu.

Diệp Nhu sững người, ngẩng đầu nhìn anh.

“Rượu ngon thì uống nhiều một chút.”

Trong lòng Diệp Nhu đột nhiên dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ.

Trực giác mách bảo cô người đàn ông này lúc này rất nguy hiểm, như thể chỉ cần tiến thêm một bước nữa là sẽ vượt qua ranh giới không thể quay đầu.

“Cảm ơn giám đốc Ngụy.”

Cô mỉm cười, tự trấn an rằng mình nghĩ quá nhiều, rồi đưa tay cầm lấy ly rượu anh vừa đẩy tới.

Ở bên này, Hoan Chi và Lân Hiên Phong vẫn đang trò chuyện rôm rả về chuyện thiết kế, hoàn toàn không hay biết.

Diệp Nhu nhấp môi, hương rượu nồng lan ra trong khoang miệng, vị ngọt dịu ban đầu nhanh chóng chuyển thành hậu đắng nơi cuống họng.

Nguỵ Nghiêm nhìn cô uống rượu mình đưa, ánh mắt khẽ tối lại.

Dưới ánh đèn vàng ấm, gò má Diệp Nhu đã nhuốm một tầng hồng nhạt, làn da trắng mịn như bị men rượu làm mềm đi, ngay cả hàng mi cũng mang theo vẻ lười biếng mong manh.

Yết hầu Ngụy Nghiêm khẽ chuyển động, một cảm xúc quen mà lạ lặng lẽ trào lên, không dữ dội nhưng đủ khiến người ta mất kiên nhẫn.

“Cho tôi thêm một ly được không?”

Nguỵ Nghiêm nhoài người cầm lấy chai rượu trên bàn rót vào ly cho Diệp Nhu, anh điềm đạm nói.

“Cô Diệp cứ dùng thoải mái.”

Trước đó Diệp Nhu đã uống nửa ly rượu do phục vụ rót, bây giờ lại thêm hai ly Ngụy Nghiêm đưa tới. Với tửu lượng kém đến đáng thương của cô, chuyện say chỉ là vấn đề thời gian.

Men rượu dần phát tác.

Làn da trắng mịn của Diệp Nhu nhuốm hồng, từ gò má lan đến chóp mũi, đôi mắt vốn lanh lợi nay mơ màng như phủ một lớp sương mỏng.

Dưới ánh đèn vàng dịu, khuôn mặt ấy mềm mại đến mức khiến người ta nảy sinh ảo giác chỉ cần đưa tay là có thể giữ lại.

Ngụy Nghiêm ngồi đối diện, không nói gì.

Ánh mắt anh lặng lẽ theo dõi từng biến đổi nhỏ trên gương mặt cô, từ nhịp thở chậm dần đến ánh nhìn mất tiêu cự.

Ly rượu trong tay anh được uống rất chậm, giống như anh không vội hoặc nói đúng hơn là đang chờ.