Chương 16: Không quen nghe mấy lời nịnh tai

Diệp Nhu cảm thấy cô cần hoàn thành một vòng tự kiểm điểm nhân sinh trong đầu.

Lân Hiên Phong rõ ràng đã nói Ngụy Nghiêm không rảnh tham gia, vậy mà giờ anh lại xuất hiện ngay lúc này?

Hại cô vừa mới tự cho mình một bạt tai tỉnh táo, còn chưa kịp “diễn” với Lân Hiên Phong thì đã bị Ngụy Nghiêm bắt trọn hiện trường.

Lần này xong rồi.

Trong mắt Ngụy Nghiêm, cô chắc chắn đã bị xếp thẳng vào loại “trêu đùa” lòng người.

Lân Hiên Phong đứng bên cạnh cười đến vui vẻ: “Cô Diệp chẳng phải vừa nói lát nữa tôi dạy cô đánh golf sao? Hay bắt đầu luôn đi?”

Diệp Nhu: “…”

Cô quay sang nhìn Lân Hiên Phong, trong mắt tràn đầy bốn chữ “anh im miệng đi” nhưng ngoài mặt vẫn phải duy trì nụ cười ngọt ngào tiêu chuẩn.

“Thiếu gia Lân khách sáo rồi, tôi đánh golf rất kém. Anh dạy tôi, sợ anh sẽ mang tức.”

“Không sao.” Lân Hiên Phong cười hớn hở: “Tôi thích dạy người mới.”

Không khí lập tức trở nên vi diệu.

Ngụy Nghiêm từ đầu đến cuối vẫn không nói thêm lời nào.

Anh đứng đó, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua Diệp Nhu, khóe môi cong lên một đường rất nhẹ, rất lạnh, giống như đang bình thản quan sát xem cô còn có thể diễn tới mức nào.

Anh nhìn cô đúng một giây rồi thản nhiên lên tiếng: “Tôi cũng mới tập golf.”

Mọi người: “?”

Không khí im lặng hai giây.

Ồ? Đây có phải ám chỉ, anh thích hợp dạy cô chơi đúng không?

Diệp Nhu cong môi cười, nụ cười ngọt đến mức như sắp nhỏ mật, trong lòng thì pháo hoa nổ rợp trời.

“Vậy làm phiền giám đốc Ngụy rồi.”

Ngụy Nghiêm nhìn cô, ánh mắt lướt qua nụ cười kia, lướt qua dáng vẻ “ngoan ngoãn” rõ ràng vừa mới dùng cho người khác xong còn chưa kịp thu về.

Anh chậm rãi mở miệng: “Tôi có bệnh tim, tức quá không chịu nổi cũng không quen nghe mấy lời nịnh tai.”

Diệp Nhu: “…”

Cô nghe mà mí mắt giật nhẹ, suýt nữa thì văng ra một câu chửi thề trong lòng.

Thật sự muốn đánh người.

Tên mặt lạnh này đúng là biết cách làm người ta nghẹn chết.

Lân Hiên Phong bật cười, giọng đầy hứng thú: “Với mỹ nữ như cô Diệp, có bệnh tim cũng là vì vẻ đẹp của cô ấy thôi.”

Ngụy Nghiêm cầm gậy golf, ánh mắt lạnh nhạt, mày hơi nhếch lên.

Anh xoay nhẹ cổ tay, đầu gậy chạm xuống thảm cỏ phát ra một tiếng khẽ gần như không nghe thấy.

Lân Hiên Phong lại càng vui, cười lớn: “Vậy để tôi dạy cô Diệp.”

Ngụy Nghiêm không đáp chỉ tiến lên một bước, đứng ngay trước vị trí đánh bóng, động tác thuần thục đến mức rõ ràng không phải “mới tập” như lời anh nói khi nãy.

Gậy vung lên.

Bóng trắng bay vυ"t vào không trung, vẽ một đường cong gọn gàng rồi rơi thẳng xuống fairway xa xa.

Một cú đánh sạch sẽ, dứt khoát mang theo chút gì đó bị đè nén.

Anh đặt gậy xuống, phủi nhẹ tay áo, giọng nói bình thản như chưa từng có chuyện gì.

“Cô Diệp nên đứng xa một chút.”

Diệp Nhu: “?”

Cô theo bản năng hỏi: “Vì sao?”

Ngụy Nghiêm quay đầu lại, ánh mắt dừng trên người cô đúng một nhịp, khóe môi cong lên một đường rất nhạt, chẳng biết là cười hay chỉ là thói quen.

“Tôi cũng không thích bị chụp ảnh.”

Diệp Nhu: “?”

Cô sững mất nửa giây rồi bật cười vì tức.

Cười xong, cô xoay người rất dứt khoát, bước thẳng về phía Lân Hiên Phong còn cố ý đi sát hơn một chút.

“Thiếu gia Lân.” cô cong môi, giọng mềm như nước: “Anh dạy tôi nhé. Tôi sợ mình đánh trúng người khác.”

Lân Hiên Phong bị gọi bất ngờ, lập tức vui ra mặt: “Được thôi.”

Diệp Nhu cầm gậy, đứng cạnh anh ta, động tác vụng về nhưng cố tình nghiêng đầu hỏi han rất chăm chú.

Ở phía sau, Ngụy Nghiêm đứng yên.

Gậy golf trong tay siết chặt thêm một chút, đốt ngón tay nổi rõ.

Anh nhìn bóng dáng hai người đứng cạnh nhau dưới nắng sớm, ánh mắt trầm xuống, sắc mặt vẫn bình thản như cũ.

Chỉ là cú đánh tiếp theo, bóng bay thẳng và mạnh hơn hẳn lúc trước, đáp xuống thảm cỏ bằng một tiếng “bụp” khô gọn.

Cả buổi sau đó, Diệp Nhu gần như luôn vây quanh Lân Hiên Phong.

Ngụy Nghiêm cũng nhận ra rất rõ từ lúc cô chủ động nhờ Lân Hiên Phong dạy đánh golf, những tin nhắn vốn gửi cho anh cũng thưa dần đi.

Trong l*иg ngực Ngụy Nghiêm bỗng dâng lên một luồng xao động mãnh liệt, kèm theo ham muốn kiểm soát bị kìm nén đến cực điểm khiến nhịp thở anh vô thức trầm xuống, nặng hơn vài phần.