Trên tầng thượng của quán bar Ảo Hoặc, ánh đèn mờ ảo hòa cùng tiếng nhạc trầm thấp, mùi rượu nồng nàn lan trong không khí.
Ngụy Nghiêm ngồi dựa lưng vào sô pha, một tay cầm ly whiskey, đá lạnh va nhẹ vào thành thủy tinh phát ra tiếng khẽ khàng.
Ánh mắt anh trầm tĩnh, nhìn đối diện, Lân Hiên Phong đã uống quá nửa chai, vẻ mặt hiếm hoi lộ ra chút uể oải.
“Cậu nói xem.” anh ta thở dài một tiếng, xoay ly rượu trong tay: “Con gái bây giờ rốt cuộc nghĩ gì? Tôi nhắn tin cho Diệp Nhu mấy lần liền, thế mà cô ấy không thèm trả lời.”
Ngụy Nghiêm khẽ nhấp một ngụm rượu, yết hầu chuyển động, không nói gì.
Lân Hiên Phong nghiêng đầu nhìn anh, giọng mang theo chút không cam tâm.
“Rõ ràng hôm trước còn nói chuyện rất ổn, vậy mà bỗng nhiên biến mất. Không đọc, không trả lời.”
Khóe môi Ngụy Nghiêm khẽ nhếch lên rất nhẹ, gần như không nhìn ra.
Anh đặt ly xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm mặt kính trầm đυ.c.
“Thích cô ấy sao?”
Lân Hiên Phong nhìn anh chằm chằm, bật cười: “Mỹ nữ ai lại không thích.”
Lân Hiên Phong có rất nhiều bạn gái, chưa từng nghiêm túc yêu đương, Ngụy Nghiêm tất nhiên hiểu Diệp Nhu cũng chỉ là một hứng thú nhất thời trong mắt Lân Hiên Phong.
Lân Hiên Phong ngửa đầu uống cạn ly rượu, giọng nửa đùa nửa thật: “Haiz… người đẹp quả nhiên khó tán đổ.”
Ngụy Nghiêm liếc sang, ánh mắt lạnh lẽo.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Lân Hiên Phong đặt trên bàn rung nhẹ một cái.
Màn hình sáng lên.
Lân Hiên Phong cúi đầu nhìn, vài giây sau, anh ta bật cười thành tiếng, tiếng cười vừa ngạc nhiên vừa đắc ý.
“Ồ?”
Ngụy Nghiêm không hỏi nhưng ánh mắt đã vô thức dừng lại trên màn hình kia.
Lân Hiên Phong giơ điện thoại lên, lắc lắc trước mặt anh, giọng kéo dài đầy khıêυ khí©h.
“Người đẹp chủ động rồi nhé.”
Trên màn hình hiện rõ dòng tin nhắn.
Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu: [Tôi thấy anh đăng ảnh đi đánh golf, đúng lúc tôi và cô Hoan đang muốn tập chơi, liệu anh có phiền hướng dẫn cho chúng tôi không?]
Ngón tay Ngụy Nghiêm đặt trên thành ly rượu khẽ siết lại, đá lạnh va nhẹ phát ra tiếng rất nhỏ.
Ánh mắt anh tối đi, cảm xúc ẩn dưới đáy mắt như bị lớp băng mỏng che kín, không ai nhìn thấu được.
Lân Hiên Phong cười đến cong cả khóe mắt, giọng điệu đầy đắc ý: “Xem ra cô ấy cũng có ý với tôi.”
Ngụy Nghiêm thu hồi ánh nhìn, nhấc ly rượu lên uống một ngụm, động tác bình thản như thể câu nói vừa rồi hoàn toàn không chạm được vào anh.
Lân Hiên Phong cúi đầu trả lời tin nhắn, đầu ngón tay lướt nhanh trên màn hình.
Gửi xong, anh ta lại ngẩng lên, ánh mắt mang theo chút thăm dò nhìn về phía Ngụy Nghiêm.
“Cô ấy muốn học chơi golf, có cả Hoan Chi nữa. Dù sao cũng là đối tác của cậu, cùng tham gia đi, coi như giao lưu.”
Ngụy Nghiêm đứng dậy, anh chỉnh lại cổ tay áo, dưới ánh đèn mờ của quán bar, bóng dáng cao lớn ấy càng thêm lạnh lẽo, xa cách.
Anh để lại một câu ngắn gọn, giọng không hề gợn sóng: “Không rảnh.”
Nói xong, anh xoay người rời đi, không ngoảnh lại.
Lân Hiên Phong vốn cũng đoán được Ngụy Nghiêm sẽ không tham gia, nghe câu trả lời kia chẳng hề bất ngờ.
~
Cuối tuần.
Sáng sớm, sân golf tư nhân ngoại ô được phủ một lớp sương mỏng như khói, thảm cỏ xanh mướt trải dài đến tận đường chân trời.
Không gian yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng chim hót lẫn trong làn gió nhẹ, mang theo mùi cỏ non và nắng sớm.
Diệp Nhu bước xuống xe, đội mũ lưỡi trai trắng, tóc buộc thấp gọn gàng sau gáy.
Áo polo sáng màu ôm vừa vặn, quần thể thao tôn lên đôi chân thon dài, cả người trông vừa năng động vừa dịu mắt, hoàn toàn khác với dáng vẻ “tiên nữ ngọt ngào” thường ngày.
Cô ngẩng đầu nhìn bảng hiệu sân golf, trong lòng thầm “ồ” một tiếng.
Đúng là nơi người giàu gϊếŧ thời gian, ngay cả gió thổi cũng có vẻ đắt tiền hơn chỗ khác.
“Cậu không rủ Ngụy Nghiêm, mà lại rủ Lân Hiên Phong?” Hoan Chi đứng bên cạnh tròn mắt nhìn cô, không giấu nổi tò mò: “Đừng nói là cậu đổi mục tiêu rồi nhé?”
Diệp Nhu cong môi cười, ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh:
“Sai rồi, là tớ đổi chiến thuật. Tấn công Ngụy Nghiêm kiểu cũ, anh ta sẽ nghĩ tớ tiếp cận vì tiền.”
Cô nghiêng đầu, giọng nói hạ thấp: “Bây giờ tớ mượn Lân Hiên Phong làm mồi. Đàn ông mà, bản tính chiếm hữu bị kí©h thí©ɧ lên thì có tránh cũng không thoát.”
Đúng lúc này, phía sau Diệp Nhu và Hoan Chi vang lên tiếng bước chân trầm ổn.
Diệp Nhu hoàn toàn không nhận ra, còn đang chìm trong kế hoạch của mình, khóe môi cong lên nụ cười đắc ý, ánh mắt sáng rỡ như thể đã nhìn thấy kết cục thắng lợi ngay trước mắt.
“Một lát Lân Hiên Phong dạy tớ đánh golf, cậu nhớ chụp ảnh nhé.”
Cô chớp mắt, hạ giọng đầy bí hiểm, như đang bàn chuyện động trời: “Để tớ đăng lên mạng.”
Hoan Chi lập tức hiểu ý, không nhịn được cong môi cười, giơ tay làm động tác ok, vẻ mặt phối hợp ăn ý.
Đúng lúc ấy, Ngụy Nghiêm đứng cách đó không xa, vừa vặn nghe trọn hai câu cuối cùng, khóe môi nâng lên nụ cười lạnh lùng.
Trái ngược hoàn toàn, Lân Hiên Phong đứng bên cạnh lại khoái chí ra mặt, ý cười hiện rõ nơi đáy mắt, khóe môi cong lên rạng rỡ.
Ngay khoảnh khắc ấy, giọng Lân Hiên Phong vang lên phía sau, tươi tỉnh đến mức không giấu được sự đắc ý.
“Cô Hoan, cô Diệp.”
Diệp Nhu theo phản xạ quay người lại, nụ cười trên môi còn chưa kịp thu về, bỗng cô khựng hẳn.
Chỉ trong một giây ngắn ngủi, toàn bộ biểu cảm trên gương mặt cô lần lượt đóng băng, vỡ trận rồi sụp đổ.
Ngụy Nghiêm đứng ngay cạnh Lân Hiên Phong.
Áo polo tối màu, quần golf chỉnh tề, vóc dáng cao lớn nổi bật giữa thảm cỏ xanh mướt.
Ánh nắng sớm rơi xuống gương mặt góc cạnh, thần sắc lạnh nhạt quen thuộc, còn khóe môi thì đang treo một nụ cười nhàn nhạt không hề thân thiện.
Hoan Chi cũng sửng sốt, kéo tay áo Diệp Nhu.
Diệp Nhu: “…”
Xong rồi.
Vừa rồi cô hình như đã nói hơi lớn tiếng, anh có nghe hết không vậy?
Cô nuốt khan một cái, sống lưng cứng đờ, đầu óc trống rỗng trong nửa giây, sau đó rất nhanh lấy lại phản xạ nghề nghiệp, gương mặt lập tức chuyển sang chế độ xã giao tiêu chuẩn.
“Giám… giám đốc Ngụy.”
Giọng cô hơi cao hơn bình thường một nốt, nghe qua đã biết là bị sốc.
Tại sao có cả Ngụy Nghiêm vậy???
Lân Hiên Phong nhìn bộ dạng Diệp Nhu, càng lúc càng thấy thú vị, cố tình hỏi thêm một câu, giọng đầy ẩn ý.
“Trùng hợp thật đấy, hai người đang bàn chuyện gì mà nghiêm túc thế?”
Diệp Nhu cười khô khốc, trong đầu xoay như chong chóng tìm đường thoát thân.
“À… nói chuyện… thời tiết.”
Nói xong, cô liếc mắt nhìn bầu trời xanh không một gợn mây, trong lòng thầm bổ sung, thời tiết hôm nay rất hợp để chôn sống tôi.
Ngụy Nghiêm nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, giọng nói chậm rãi vang lên, như vô tình lại như cố ý.
“Thời tiết tốt thật. Đặc biệt thích hợp để chụp ảnh.”
Diệp Nhu: “…”
Cô cười gượng, trong lòng gào thét.
Anh nghe hết rồi đúng không?!