Xe dừng lại dưới chung cư Gia Ngọc.
Diệp Nhu vẫn ngồi yên trong xe, không có ý định xuống ngay.
Không khí im lặng kéo dài vài giây, đủ để người ta sinh ra chút dư vị không nói rõ thành lời.
Bỗng cô nghiêng đầu, giọng nói mềm nhẹ, mang theo ý trêu chọc rất rõ ràng.
“Giám đốc Ngụy, điện thoại anh bị hư sao?”
Ngụy Nghiêm liếc sang: “?”
Cô chớp mắt vô tội, giọng đầy thành khẩn: “Ba ngày rồi tôi nhắn tin cho anh, điện thoại anh còn không thèm hiện chữ đã xem. Tôi nghĩ mãi chỉ có khả năng này thôi.”
Ngụy Nghiêm im lặng hai giây, giọng nói trầm xuống: “Không hư.”
Diệp Nhu gật đầu: “Thế chắc là do anh cố ý không dùng.”
Ngụy Nghiêm: “…”
Anh quay mặt đi, ánh đèn ngoài cửa sổ trượt qua sống mũi cao và đường nét nghiêng lạnh lùng khiến cả gương mặt trông càng thêm xa cách.
“Cô nói chuyện lúc nào cũng thẳng như vậy sao?”
Diệp Nhu cong môi cười, giọng mềm mại: “Chỉ với người tôi muốn thân hơn thôi.”
Đúng lúc ấy, Tống Ân đã mở cửa xe.
Diệp Nhu bước xuống, quay đầu lại mỉm cười, đôi mắt cong cong nhìn Ngụy Nghiêm, trong ánh nhìn còn mang theo chút tinh nghịch rất khó giấu.
“Cho nên…” Cô cố tình ngừng một nhịp: “Anh nhớ trả lời tin nhắn tôi đấy.”
Tống Ân đóng cửa, vòng qua ghế lái.
Diệp Nhu đứng bên ngoài xe, nghiêng người nhìn vào trong qua cửa sổ xe, còn lắc nhẹ điện thoại trong tay như một lời nhắc.
Trong tầm mắt Ngụy Nghiêm, gương mặt cô trắng mịn, hai gò má ửng hồng, ánh mắt và bờ môi đều mang theo ý cười.
Xinh đẹp đến mức khiến người ta muốn nhìn thêm, càng không dễ dời mắt.
Anh lên tiếng, giọng trầm lạnh, không mang theo chút dao động nào.
“Tôi không trả lời người thích câu cá.”
Cửa kính chậm rãi nâng lên, cắt đứt ánh nhìn của cô.
Chiếc Pagani lăn bánh, nhanh chóng hòa vào dòng đêm.
Diệp Nhu đứng sững tại chỗ: “?”
Cô chớp chớp mắt, nhìn theo chiếc xe xa dần, trong đầu đầy dấu hỏi.
Cô có thích câu cá đâu?
Không nhịn được, Diệp Nhu cúi đầu mở điện thoại, nhanh tay gửi đi một tin nhắn.
[Ý anh là gì vậy? Tôi không thích câu cá.]
Tin nhắn vừa gửi đi, khung chat vẫn im lìm như mặt nước đóng băng, không gợn nổi một chút sóng.
Diệp Nhu siết chặt điện thoại trong tay, trong lòng dâng lên cảm giác nghẹn khó chịu không sao trút được.
Ngụy Nghiêm đúng là có bản lĩnh, chỉ cần một câu hờ hững cũng đủ khiến người ta bứt rứt cả buổi tối.
Cô hừ lạnh một tiếng, xoay người sải bước vào sảnh chung cư.
~
Trong xe, Ngụy Nghiêm dựa lưng vào ghế, ánh đèn đường lướt qua gương mặt nghiêng lạnh lẽo.
Chiếc điện thoại đặt yên trong tay anh rung nhẹ một cái.
Ngụy Nghiêm cúi mắt liếc nhìn, đầu ngón tay dừng lại vài giây, cuối cùng vẫn kéo khung chat của Diệp Nhu ra khỏi mục spam.
Màn hình sáng lên.
Trong khoang xe yên tĩnh, Tống Ân liếc qua gương chiếu hậu, rất nhanh lại dời mắt đi, giả vờ tập trung lái xe.
Ngụy Nghiêm đặt điện thoại xuống, ngón tay gõ nhẹ lên thành ghế, ánh mắt trầm xuống như đang cân nhắc điều gì đó.
Diệp Nhu từ đầu đến cuối đều thẳng thắn đến mức không che giấu mục đích.
Chủ động, rõ ràng, thậm chí còn trắng trợn.
Anh vốn nên thấy phiền nhưng không hiểu vì sao, lúc cô quay người đi, đứng dưới ánh đèn mà lắc điện thoại với anh, trong đầu anh lại hiện lên rất rõ gương mặt cười cong cong kia.
Nhớ đến bánh bao sữa mềm mại, muốn cắn thử một miếng.
~
Diệp Nhu trằn trọc cả đêm, bị một câu nói nửa kín nửa hở của Ngụy Nghiêm dằn vặt đến mất ngủ.
Sáng sớm, cô vừa mở mắt đã cầm điện thoại gọi cho Hoan Chi, giọng đầy ấm ức như người bị oan uổng.
Nghe xong đầu dây bên kia, Hoan Chi bật cười, thản nhiên nói.
[Ít nhất anh ta còn cho cậu lên xe, còn nói chuyện, còn nhắn tin. Với Ngụy Nghiêm mà nói, thế đã là tiến bộ vượt bậc rồi.]
Diệp Nhu ngẫm lại, thấy cũng không sai.
So với những cô gái trước đây còn chưa kịp lại gần đã bị chặn từ xa, cô quả thật đã đứng ở một vị trí khác.
“Vậy có phải ngay từ đầu anh ấy cũng để ý tớ không?” Diệp Nhu hỏi, giọng mang theo chút mong đợi không giấu nổi
Hoan Chi im lặng một giây rồi đổi đề tài rất tự nhiên.
[Tớ không biết. Nhưng Lân Hiên Phong có hỏi tớ, sao cậu không trả lời tin nhắn anh ta.]
Diệp Nhu “ồ” lên một tiếng, mở ra kiểm tra.
Quả nhiên, khung chat của Lân Hiên Phong nằm yên ở đó, mấy tin nhắn liên tiếp cô còn chưa kịp xem.
Cúp máy xong, Diệp Nhu mở ra đọc.
Nội dung ngoài dự án thiết kế nhà, xen lẫn vài câu thăm hỏi mập mờ, cuối cùng còn chủ động đề nghị gặp riêng.
Khóe môi cô giật nhẹ.
Ý đồ rõ ràng đến mức không cần phải đoán.
Ngay khoảnh khắc đó, Diệp Nhu bỗng nhiên thông suốt.
Có khi nào trong mắt Ngụy Nghiêm, cô cũng giống hệt như vậy không?
Chủ động tiếp cận.
Không che giấu mục đích.
Thảo nào mỗi lần nói chuyện, anh đều lạnh nhạt hỏi cô muốn bao nhiêu, như thể tất cả những gì cô làm chỉ quy đổi được bằng tiền.
Diệp Nhu đưa tay vỗ trán, khẽ thở dài.
Hóa ra không phải anh quá đa nghi, mà là cô biểu hiện quá giống một người có toan tính.
Ánh mắt cô chậm rãi sáng lên.
Một ý nghĩ mới bất chợt nảy ra trong đầu, khiến khóe môi Diệp Nhu cong lên thành một nụ cười rất xấu xa.