Chương 13: Ngực tôi là cỡ to đấy

Khi Diệp Nhu tỉnh lại trời đã sập tối.

Hơi lạnh trong xe khiến cô khẽ rùng mình, phản xạ đầu tiên là mở mắt nhìn quanh, trong khoang xe chỉ còn lại một mình cô.

Tim Diệp Nhu khẽ nảy lên, não bộ lập tức tỉnh táo hơn phân nửa, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không phải chung cư Gia Ngọc.

Trước mắt là một khách sạn cao cấp nguy nga, ánh đèn vàng trải rộng như dát kim sa, xa hoa đến mức khiến người ta có cảm giác lạc vào một tòa cung điện giữa đêm.

Diệp Nhu lấy điện thoại ra, mở khung chat với Ngụy Nghiêm vẫn là một mảng yên tĩnh lạnh lùng.

Cô suy nghĩ vài giây, đầu ngón tay gõ gõ trên màn hình, cuối cùng gửi đi một tin nhắn mang theo chút tủi thân.

Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu: [Giám đốc Ngụy, anh đâu rồi? Anh để tôi một mình trên xe, tôi rất sợ.]

Để tăng thêm độ đáng thương, Diệp Nhu còn gửi hàng loạt stickers khóc lóc đáng yêu.

Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu: [Ôi tôi đói quá, đã bệnh sắp chết còn không được ăn. Tôi không muốn thành ma đói đâu.]

Diệp Nhu nghiêng đầu tựa vào ghế, trong đầu còn đang cân nhắc câu nhắn tiếp theo thì ánh đèn trong xe bỗng tối đi một chút, bóng người cao lớn che khuất ánh sáng ngoài cửa kính.

Diệp Nhu theo phản xạ ngẩng đầu.

Ngay giây tiếp theo, mọi suy nghĩ về chiến thuật tấn công dồn dập lập tức bị ném ra sau đầu.

Mùi hương lạnh nhạt quen thuộc theo gió ùa vào khoang xe như thể mang theo cả hàn khí vô hình.

Ngụy Nghiêm đã ngồi vào ghế bên cạnh từ lúc nào, anh đã cởi vest chỉ còn áo ghi lê đen phối sơ mi trắng, cà vạt vẫn chỉnh tề.

Tay áo xắn gọn để lộ cổ tay rắn rỏi, gân xanh nổi rõ, chiếc đồng hồ đắt tiền phản chiếu ánh sáng mờ lạnh.

Trông anh vừa kết thúc một bàn bạc dài, thần sắc vẫn lãnh đạm, đáy mắt lại vương chút mệt mỏi rất khó nhận ra.

Diệp Nhu chớp mắt, nhanh chóng lấy lại vẻ dịu dàng thường ngày, còn cố ý vén tóc sau tai, nở nụ cười xinh đẹp vô hại.

“Giám đốc Ngụy, anh đừng để ý tôi, tôi chịu được.”

Ngụy Nghiêm liếc nhìn chiếc điện thoại còn sáng trong tay cô.

Những dòng kêu than vừa rồi vẫn nằm đó, rõ ràng là do chính cô gửi.

Giờ lại nói anh đừng quan tâm?

Anh nhếch môi, giọng trầm lạnh mang theo ý trêu chọc rất nhẹ: “Cô Diệp, diễn xuất tốt thế này, đã từng nghĩ đến chuyện đi casting chưa?”

Diệp Nhu: “?”

Đây là đang nói móc cô à?

Ngay cả Tống Ân ngồi phía trước cũng phải cúi đầu, cố giả vờ để che đi ý cười.

Dù trong lòng muốn trợn mắt, Diệp Nhu vẫn giữ trọn phong thái mỹ nữ đoan trang, nụ cười trên môi không hề mất đi.

“Giám đốc Ngụy hiểu lầm rồi. Những gì anh thấy đều là thật, tôi diễn chỗ nào chứ?”

Khóe môi Ngụy Nghiêm cong lên một đường mỏng lạnh nhạt.

Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, giọng nói trầm thấp vang lên, quay thẳng vào trọng tâm.

“Chuyện W.S, cảm ơn cô Diệp. Chúng ta nên rõ ràng một chút, cô muốn bao nhiêu?”

Bao nhiêu cái gì?

Trong lòng Diệp Nhu suýt nữa thì nổ tung.

Nếu không phải vì tình nghĩa với Diệp Nhân, cô đã sớm báo giá một con số đủ để an nhàn nửa đời sau rồi cút khỏi mắt Ngụy Nghiêm cần gì ở đây diễn cho anh xem còn bị bới móc.

Cô chớp mắt, vẻ mặt mang theo chút ấm ức: “Tôi không cần tiền. Tôi đã nói rồi mà, anh thấy tôi thế nào?”

Ngụy Nghiêm nhìn cô, ánh mắt bình thản đến lạnh lùng.

“Cô Diệp, tôi nghĩ cô nên suy nghĩ lại. Ngoài tiền ra, tôi không thể cho cô bất cứ thứ gì khác. Tốt nhất, cô nên thu lại suy nghĩ của mình.”

Vậy thì anh cho tôi thật nhiều tiền đi.

Diệp Nhu gào thét trong lòng nhưng lý trí nhanh chóng kéo cô lại, cô không thể.

Một khi mở miệng, chẳng khác nào tự tay viết tên mình vào danh sách “tội đồ” của nhà họ Diệp.

Phản gia tộc, phản anh em, phản lương tâm.

Sắc mặt Diệp Nhu thay đổi liên tục, những giằng co hiện rõ trong ánh mắt.

Ngụy Nghiêm nhìn thấy tất cả, chỉ khẽ nhếch môi.

Trong mắt anh, cô cũng không khác gì những người phụ nữ từng xuất hiện trước đây, đều có mục đích, đều nhắm vào thứ anh có.

Hơn hết, mục đích của cô quá rõ ràng, ngay từ đầu đã không ngại thể hiện ra âm mưu tiếp cận anh.

Mà anh thì lười để ý đến những người phụ nữ đầy dã tâm như vậy.

Anh chờ cô đưa ra con số nhưng trái với dự đoán, Diệp Nhu lại ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh, ánh mắt nghiêm túc như đã có quyết định.

Cô chớp mắt nhìn anh: “Giám đốc Ngụy, ngực tôi là cỡ to đấy, eo cũng thon nhỏ, mông tuy không… ưm…”

Diệp Nhu còn chưa nói xong, Ngụy Nghiêm đã giơ tay dứt khoát bịt miệng cô lại.

Tống Ân ở ghế trước: “…”

Anh ta đột nhiên thấy bảng điều khiển hôm nay rất thú vị.

Mặt Ngụy Nghiêm tối đến mức gần như hòa vào bóng đêm ngoài cửa kính, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo.

“Diệp Ôn Nhu.”

Cô bị che miệng chỉ có thể tròn mắt nhìn anh, hàng mi khẽ rung, ánh mắt vô tội.

“Trong xe còn có người khác.” Anh nhắc nhở từng chữ một

Người con gái này thật sự không có chút mặt mũi nào.

Diệp Nhu chớp mắt, rất chậm rãi gật đầu, ra hiệu đã hiểu.

Ngụy Nghiêm thu tay về, chỉnh lại cà vạt, cảm thấy trong xe vô cùng nóng.

Sau đó, Diệp Nhu nghiêng đầu, giọng nhỏ đủ để anh nghe thấy: “Vậy xuống xe rồi nói tiếp nhé?”

Ngụy Nghiêm: “…”

Tống Ân… xin tự động bị điếc lúc này.