Chương 12: Không biết xấu hổ, da mặt rất dày

Bữa bàn bạc kết thúc trong bầu không khí công việc chuẩn mực đến hoàn hảo.

Hoan Chi đứng dậy, mỉm cười xã giao: “Giám đốc Ngụy, nếu sau này có vấn đề gì, anh cứ trực tiếp liên hệ trợ lý Diệp. Cô ấy sẽ phụ trách toàn bộ dự án này.”

Ngụy Nghiêm khẽ nhướng mày, giọng nói vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh lịch thiệp.

“Không phải trợ lý Diệp còn đang theo dự án thiết kế nhà cho Lân thiếu gia sao? Một lúc đảm nhận hai dự án lớn, liệu có quá sức với cô ấy không?”

Hoan Chi sững người trong thoáng chốc.

Cô ấy chưa từng nghe Diệp Nhu nhắc đến chuyện này.

Theo phản xạ, Hoan Chi liếc sang Diệp Nhu.

Chỉ thấy cô cúi đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn đến mức giống như một con cá khô vừa bị kéo lên bờ, hoàn toàn không có ý định lên tiếng giải thích.

Hoan Chi ho một tiếng, nhanh chóng nói: “Có lẽ là hiểu lầm. Diệp Nhu hiện tại chỉ nhận duy nhất dự án với phía giám đốc Ngụy thôi, bởi vì…”

Nói đến đây, cô ấy chợt nhận ra mình suýt nói lỡ, lập tức sửa lời, khóe môi cong lên đầy tự nhiên.

“Bởi vì Diệp Nhu rất ngưỡng mộ giám đốc Ngụy. Anh chính là hình mẫu lý tưởng trong lòng cô ấy nên cô ấy dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội hợp tác này.”

Diệp Nhu: “…”

Cô thật sự rất muốn quay sang bịt miệng Hoan Chi lại.

Ngụy Nghiêm nhìn cô một cái, ánh mắt sâu không thấy đáy, không rõ là tin hay không.

Một lúc sau, anh khẽ gật đầu, giọng nói trầm ổn như cũ: “Vậy thì tốt.”

Diệp Nhu: “?”

Vậy thì tốt… là tốt ở chỗ nào?

Cô còn chưa kịp hiểu hàm ý trong câu nói kia, Ngụy Nghiêm đã thu hồi ánh nhìn, xoay người dặn dò Tống Ân vài câu ngắn gọn, giọng điệu lạnh nhạt như thể vừa rồi chỉ là một lời xã giao vô thưởng vô phạt.

Cô đứng tại chỗ vài giây, trong lòng lặng lẽ bấm một dấu hỏi thật to.

Hoan Chi khẽ kéo tay áo cô, ghé sát tai nói nhỏ: “Xin lỗi, tớ lỡ miệng.”

Diệp Nhu nghiến răng, nặn ra một nụ cười: “Không sao.”

Ra khỏi nhà hàng, gió lạnh ập tới, Diệp Nhu mới lặng lẽ thở phào một hơi thật dài.

Toàn thân như bị rút cạn sức lực, tay chân mềm nhũn chỉ muốn lập tức về nhà, chui vào chăn ngủ một giấc dài làm con cá muối đúng nghĩa.

Trước cửa khách sạn JM, chiếc Pagani đậu im lìm dưới ánh đèn, thân xe đen tuyền lạnh lẽo.

Ngụy Nghiêm vừa bước ra khỏi sảnh, Tống Ân nhanh nhẹn mở cửa xe.

Diệp Nhu đang đứng cùng Hoan Chi.

Gió thổi tung vạt áo mỏng, mái tóc buộc gọn sau đầu khẽ lay động, gương mặt cô dưới ánh đèn trông nhợt nhạt hơn thường ngày.

Hoan Chi bỗng dừng bước, như vừa nhớ ra điều gì, giọng nói nâng cao hơn một chút.

“Ôi, chết rồi, Diệp Nhu, tôi vừa có việc đột xuất phải xử lý ngay, không thể về cùng cô được.”

Cô ấy nhìn quanh một vòng, làm bộ khó xử: “Giờ này lại đúng giờ cao điểm, bắt xe cũng không dễ.”

Nói rồi, Hoan Chi quay sang Ngụy Nghiêm, thái độ lịch sự mà chân thành: “Giám đốc Ngụy, anh có tiện không? Có thể đưa Diệp Nhu về giúp tôi không? Cô ấy hôm nay không được khỏe, tôi thật sự không yên tâm.”

Diệp Nhu ngẩng đầu nhìn Ngụy Nghiêm, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự lễ phép.

Sau lưng, cô lén giơ ngón trỏ, hướng về phía Hoan Chi, ý là làm tốt lắm.

Ngụy Nghiêm nhìn hai người trong chốc lát.

Diệp Nhu đứng thẳng nhưng vai khẽ rũ xuống, sắc mặt thanh lệ nhạt đi, dưới ánh đèn càng lộ vẻ mệt mỏi khó che giấu.

Ngụy Nghiêm thu hồi ánh nhìn, giọng nói trầm thấp vang lên: “Lên xe đi.”

Hoan Chi lập tức thở phào, cười tươi như hoa: “Vậy tôi giao người cho giám đốc Ngụy nhé. Anh phải đích thân đưa cô ấy về nhà đấy.”

Diệp Nhu: “…”

Cô còn chưa kịp phản ứng, Ngụy Nghiêm đã xoay người lên xe trước, không hề chờ đợi.

Diệp Nhu đành giả vờ ngoan ngoãn cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Cảm ơn giám đốc Ngụy.”

Nói xong, cô nghiêng đầu ra sau, tinh ranh nháy mắt với Hoan Chi một cái.

Hoan Chi đứng dưới bậc thềm, giơ tay làm động tác cố lên, ánh mắt muốn nói cô ấy chỉ giúp đến đây.

Chiếc Pagani chậm rãi lăn bánh, ánh đèn ngoài cửa sổ lướt qua từng mảng sáng tối.

Diệp Nhu ngồi ngay ngắn ở ghế sau, hai tay đặt trên đùi, khoảng cách giữa hai người không xa.

Gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương lạnh nhạt quen thuộc trên người Nguỵ Nghiêm.

Ngụy Nghiêm nhìn thẳng phía trước, dáng ngồi trầm ổn, khí chất lãnh đạm như thể trong xe chỉ có một mình anh.

Diệp Nhu nhịn một lúc, cuối cùng vẫn không chịu nổi cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới, khẽ hít sâu một hơi.

Ngụy Nghiêm liếc sang, ánh mắt trầm xuống: “Không khỏe?”

Diệp Nhu khựng lại, theo bản năng muốn phủ nhận nhưng nghĩ đến việc mình sắp hy sinh vì nghiệp lớn, cô lập tức đổi ý, khóe môi cong lên một nụ cười yếu ớt.

“Ừm… hơi một chút.”

Cô nghĩ nghĩ lại nghiêm túc bổ sung: “Chắc là vì ba ngày qua tôi ăn bơ nhiều quá.”

Ngụy Nghiêm: “…”

Diệp Nhu tự thấy lý do của mình khá hợp lý, liền mím môi bổ sung thêm một câu.

“Bơ nhiều chất béo, tiêu hóa không kịp.”

Ngụy Nghiêm quay đầu nhìn cô một cái, cuối cùng, anh lạnh nhạt nói: “Lần sau ăn ít lại.”

Diệp Nhu suýt thì bật cười vì tức nhưng cơn đau không cho phép.

Cô thầm gào trong lòng, tất cả là tại anh cả đấy nhưng đến sức phản bác cũng không có.

Vài giây sau, Ngụy Nghiêm hỏi: “Đưa cô về đâu?”

“Chung cư Gia Ngọc, đường Thi Hải.”

Tống Ân nghe thấy tự biết lái xe về đường Thi Hải.

Diệp Nhu tựa lưng ra sau ghế, mí mắt khẽ hạ xuống.

Hôm nay tạm không tấn công Ngụy Nghiêm vậy, cô đang mệt gần chết, yêu đương hay đấu trí đều để ngày mai tính.

Diệp Nhu nhắm mắt được một lúc, cơn đau bụng dưới lại âm thầm kéo tới.

Cô khẽ cau mày, đầu ngón tay đặt lên bụng, theo bản năng ấn nhẹ một cái, giống như đang thương lượng với “bà dì” xem có thể nương tay hay không.

Ngụy Nghiêm liếc sang, sau đó vươn tay điều chỉnh nhiệt độ điều hòa thấp hơn một chút, đồng thời dặn Tống Ân.

“Chạy chậm lại.”

Chiếc xe chạy chậm hơn.

Cơ thể Diệp Nhu dần thả lỏng, mí mắt nặng trĩu, ý thức mơ hồ trôi đi lúc nào không hay.

Ngụy Nghiêm nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy Diệp Nhu đã tựa vào ghế ngủ mất.

Vì buộc tóc gọn phía sau, gương mặt trắng nõn hoàn toàn lộ ra dưới ánh đèn xe, hàng mi cong dài rũ xuống, trông vừa mong manh vừa yếu ớt, như hoa lê gặp mưa.

Rõ ràng là vẻ dịu dàng nhưng lại lẫn trong đó một chút lạnh lùng thoát tục, cộng thêm khí chất thoải mái tự nhiên khiến người khác rất dễ buông lỏng cảnh giác.

Không biết xấu hổ.

Da mặt rất dày.

Ngụy Nghiêm dùng tám chữ này để tổng kết về Diệp Nhu.

Lần đầu tiên anh gặp một cô gái như vậy.

Những người trước đây, không phải quá đoan trang thì cũng quá dè dặt, trước mặt anh chưa nói được ba câu đã tự rút lui.

“Giám đốc…”

Tống Ân vừa định lên tiếng, ngẩng đầu thấy tình hình phía sau, lập tức biết điều mà ngậm miệng lại, coi như mình chưa từng tồn tại.

Ngụy Nghiêm nới lỏng cà vạt, tay chống má, ánh mắt dừng trên gương mặt ngủ say của Diệp Nhu lâu hơn bình thường.

Đúng lúc này, điện thoại trong tay cô sáng lên.

Màn hình bật sáng vừa đủ để anh nhìn thấy tên người gửi.

Lân Hiên Phong.

Ánh mắt Ngụy Nghiêm tối đi trong giây lát.

Vậy ra… đã đổi mục tiêu?